CẢM nghĩ VỀ NGƯỜI QUA NĂM THÁNG.
Tôi mắc
nợ Huế với nhưng cảnh đẹp, với nhưng di tích lịch sữ….Tôi mắc nợ với anh bạn
thân mến với lời hứa viết về Huế và con nguời Huế mà mãi không viết được… tôi mắc
nợ em, một mối tình buồn…cho tới giờ vẫn còn buồn…hởi em Tôn nữ của tôi….mình
đi qua đời nhau mà không được cùng nhau trọn vẹn…! Tôi sinh ra ở miền Nam, một
vùng châu thổ với màu xanh lúa mạ và sông nước đục phù sa, cuộc sống hiền hòa với
những ngày tháng êm đêm trôi qua….Tâm hồn hồn tôi được nuôi dưỡng và lớn lên
trong khung cảnh đó… Đất tôi qua thời kỳ đô hộ của Pháp đã phân hóa đất nước
thành ba miền Nam, Trung, Bắc với những chia rẻ như ba dân tộc khác nhau trong
cùng một nước…Tôi lớn lên trong một cuộc chiến tương tàn….Dân cùng chũng tộc mà
khi nói với nhau…Nguời Trung, người Bắc, người Nam như ba dân tộc trong một dãy
đất Việt Nam…cái gì đó xa lạ với nhau…Những lời đồn đoán sai lệch về người mỗi
miền không chính xác… Năm 54 khi người miền Bắc di cư vào Nam để lánh xa Cộng sản…thi
biết bao cảnh ngộ gây đổ vở tình Bắc, Nam…Nhưng cuộc sống trộn lẩn đó rồi cũng
qua với tình Bắc duyên Nam…còn người miền Trung thì còn xa lạ bởi thời kỳ giao
thông còn hạng hẹp không nối kết dể dàng để có liên hệ Trung, Nam nhiều… Đất nước
đâu đâu cũng là nhà…Do cuộc sống người ba miền có dịp găp nhau nhưng thật sự
chưa có hòa hợp thật sự với nhau mà vẫn còn mang nghi kỵ từ nhưng người lớn tuổi…từ
đó nẫy sinh những mối tình của những người trẻ bị ngăn trở bởi các bậc sanh
thành.... Vì hoàn cảnh trường trung học tỉnh thiếu môn học tôi thích… tôi phải
lên Sàn Gòn để học tiếp. Năm đó tôi học lớp đệ nhi cấp… Vì thương ba má vất vã
tôi vừa đi học, vừa đi dạy tư gia để kiếm thêm tiền cho sinh hoạt…Lần đầu tôi
đi dạy cho gia đình một người miền Bắc. Mẹ đứa bé là một phụ nữ miền Bắc có chồng
sĩ quan Hải quân, người miền Nam. Lúc mới găp chị tôi rất e dè. Nhưng khác với
nhưng gì tôi nghĩ, chị rất cởi mở và thân tình…nhưng ông cụ thì ít nói hay ngồi
trầm ngâm với ống cối thuốc phì phà, mắt nhìn xa xâm… Thời gian đó không lâu
cho nên tôi không rỏ tình cảm tôi với gia đình họ cho lắm…nhưng cũng thấy một
chút ấm áp và thân tình…Kế đên tôi đi dạy tư gia cho một gia đình người miền
Trung…gia đình họ Tạ Thúc…Ông rất cởi mở và rất tốt với tôi. Lúc đó ông đang là
một chánh sự vụ của một bộ của Bộ Thông Tin…biết hoàn cảnh trọ học của tôi, ông
cho tôi về ở chung để tiện việc dạy kèm cho hai đứa con nuôi…Ông lớn tuổi nhưng
chưa vợ, ông xin hai đứa con một trai, một gái về nuôi…chúng đang học cấp 1. Việc
dạy học của tôi có thêm nguồn tiền…Tôi nói với ba má để không nhận tiền cung cấp
từ ba má nữa để đỡ gánh cho ba má còn lo cho các em…. Trong một ngày bà mẹ của
ông từ Trung vào thăm…Bà ngồi trên chiếc giường có người hầu đứng kế bên quạt
gió cho bà…Khi đi ngang bà tôi thấy ông mọp lưng đi qua…các người trong nhà đều
làm như vậy…dĩ nhiên đi ngang bà tôi cũng làm y như thế…Mọi người trong nhà gọi
bà bằng Mệ…Tôi thấy không khí trong nhà như ngộp thở từ khi bà về đây…Từ đó cái
mặc cảm về cách xử quan liêu cao thấp đã ấn mạnh vào những tâm trí tôi thêm về
người miền Trung …Rồi tôi nghĩ người ngoài đó quan liêu phân biệt quá. Sau năm
1975…một số người vượt biển, vượt biên ra nước ngoài…mở ra diện bão lảnh…rồi diện
H.O…kể ra thì mấy trăm ngàn…tuy nhiên sống ra rải rác khắp nơi….cùng chung một
nước như nước Mỹ nhưng khác tiểu bang…Mỗi lần nghe ai nói tiếng Việt cho dù người
miền nào cũng rất hân hoan nồng ấm với nhau vì là người Việt…chỉ còn là tình
dân tộc … Thế như chúng tôi không ít thì nhiều cũng còn chút ảnh hưởng của thời
phân biệt quá lâu lúc, còn sống trong nước…Nhưng thế hệ thứ hai, các con chúng
tôi không có. Chúng găp nhau nói nhiều tiếng Mỹ hơn là tiếng Việt. Chúng hội nhập
vào cuộc sống mới, sự phân biệt Bắc, Trung, Nam không có. Con cái càng lớn…Bổn
phận cha mẹ như chúng tôi lo cho ăn học thành tài và chỉ kỳ vọng con cái mình sẽ
kết bạn với người Việt để sau nầy chúng lập gia đình thông gia sẽ vui hơn…Tuy
nhiên chúng tôi biết không thể bắt buộc con cái theo ý mình …Cũng may cho gia
đình chúng…đứa có đầu tiên có vợ là con gái người miền Bắc…đứa thứ hai có vợ,
cha mẹ vợ Bắc, Nam…Mọi chuyện ổn thỏa vui vẻ…đến con gái cho biết cháu quen với
bạn trai người miền Trung…Tôi cũng vui lắm, tuy hơi lo không biết con mình có
làm dâu được bên đó không, vì tôi bị ám ảnh lúc sống chung gia đình họ Tạ như
nói ở trên…Nhưng vợ chồng tôi cũng vui vẻ vì dù sao cũng là người cùng xứ Việt…
Lể hỏi rồi đến lể rước dâu… đàn trai có đủ lể nghi theo phong tục tập quán vùng
ngoài…Trong lể cưới, trước hai họ tôi xin thưa: “Vợ chồng tôi chỉ có một đứa
con gái nên mọi chuyện trong nhà vợ tôi làm hết, con gái tôi chỉ lo học…cho nên
xin anh chị xui và họ nhà trai dạy bảo cho cháu…nếu có gì thiếu xót”… Ông ngoại
chồng bên nhà trai đại diện nhà trai nói “Anh đừng lo, bên nầy con cháu có gia
đình thì chúng ở riêng, tuy nhiên anh nói vậy, chúng tôi xin lưu ý..” Thật vậy
khi đám cưới xong, vợ chồng con gái tôi ở riêng, nhà tụi nhỏ cũng không xa nhà
chúng tôi cho lắm. Nhà anh chị xui thì ở xa hơn …cuối tuần hay có đám giỗ quảy
gì thì chúng mới về…Mỗi lần có dịp như vậy anh chị xui mời vợ chồng chúng tôi về
chơi…Thời gian trôi…tình xui gia càng mật thiết…Có một điều tôi thấy con gái
tôi trổ tài nấu nướng vài món gì đó…Sau nầy tôi được biết là do chị xui tôi chỉ
dẩn… dần dà con gái tôi tự nấu nhiều món ngon khi có dịp về nhà tôi…. Năm tháng
trôi, tình xui gia càng gần gũi, cả với ông bà ngoại chồng của con gái, ông bà
lúc nào cũng cởi mở vui tươi với con cháu, không thấy có một cách biệt nào. Có
hôm quá vui con gái tôi buộc miệng “có khi ba còn khó hơn ông bà ngoại con nữa”,Tôi
cười xòa với con gái…và cũng từ đây tôi được biết nhiều thân hữu người góc người
miền Trung rất dể mến thân thương, trong đó có anh Trần Kiêm Đoàn một người
cùng đi chuyến tàu vượt biển năm nào với anh chị xui tôi….Có hôm anh Đoàn nói”Có
giai cấp quan liêu đó anh, tuy nhiên có trong một số ít người trong Hoàng tộc,
còn lại đa số chúng tôi không phải vậy”.)…Anh là người học cao, hiểu rộng và rất
huyên thâm về phật học. Huế ơi…Xứ huế có những con người mà tôi gặp ngày nay đã
làm thay đổi cảm nghĩ của tôi….Tôi xin chân thành cám ơn tấm chân tình những
người mà tôi đã gặp. Xin cám ơn gia đình anh chị xui tôi và con rể mà con gái
tôi có được hạnh phúc như ngày hôm nay.
HTH tháng 8/2023
HTH tháng 8/2023
Dường về cát bụi lần ngắn lại.
Tóc bạc mỗi ngày càng bạc thêm.
Bạn mình ơi
Mai đây
Mai đây rồi cũng xa người
Không còn khóc giận…vui cười thế gian.
Mai đây bỏ hết ngổn ngang.
Người thương kẻ nhớ mây tan gió ngàn.
Hương khói
Khói nhang
bay một góc trời.
Khói ơi! bay tới bên người thiên thu?
LỜI VỈNH BIỆT
Vỉnh biệt trần
gian
Trả thân cho
đất
Trả hồn cho
hồn mây
Trả buổi sum
vầy
Trả cô đơn
kéo ngày dài quạnh hiu
Trả em tiếng
yêu
Trả vòng tay
khép những chiều bên nhau
Trả đêm thao
thức
Trả ngày bơ
vơ
Trả nụ cười
Trả hơi thở
Trả ước mơ từng
ngày
Cho dù cạn
kiệt tương lai ngắn dần
Chào đời trần
trụi.
Ra đi tay
không
Thế giới con
người chỉ một vòng.
Cõ xanh mấy
độ trên vành tữ sinh.
Khi hơi thở
ta hết
Một chu kỳ
đã hết
Vỉnh biệt đời
Vỉnh biệt trần
gian
Từ em
Từ em nở nụ cười tươi.
Em gom nắng sớm phủ đời anh vui
Từ em dáng ngọc trăng soi
Em phơi áo lụa phủ đời rét đơn
Từ em ngực áo trăng non
Nhốt hồn anh dậy sóng cồn cuộn dâng
Từ em khép hở cửa hồng
Lòng anh mê muội trôi dòng mê hoang
Từ em đưa ánh mắt sang
Tim anh thổn tức Vân ngàn gió mây
Đàn bà
Em đàn bà đã có chồng
Tóc chưa phai nhạt má hồng hay hay.
Ngực phơi đầy nét trang đài
Dáng đêm trăng khuyết soi hai cõi vòng
Để anh ngồi ấp mơ mồng
Một đêm hội ngộ mặn nồng ái ân
Cuồng say như thể dòng sông.
Giữa mùa nước lủ bềnh bồng dấu yêu
Bóng quê nhà
Năm mới Xuân
về nhớ cố hương.
Nhớ thuở quê
xưa cách dậm trường
Bên mái nhà
tranh thời thơ ấu
Có mẹ có cha
sống yêu thương
Mấy chục năm
qua đời viển xứ.
Mất quê
hương, mất cả song thân
Ngày tháng
có đầy cơm áo ấm
Mà lòng lạnh
lắm…khúc bi thương
Ta chạnh
lòng khi chiều sắp tắt
Non sông còn
bận mãi bên lòng
Giọt sầu
Ngọn nến
cháy
Giọt nến rơi
Anh sáng
bùng lên
Trong đêm tối.
Ta âm thầm
Như chiếc
bóng
Nghiêng rất
vội
Giọt sầu rơi
Đến và đi
Thu phai nắng
nhạt bên thềm
Sương đêm
còn đọng giọt mềm long lanh
Thay màu áo
lá vàng xanh
Rồi thu cũng
hết đông sang lạnh lung
Ở đây ngày
tháng bình yên
Dù cho xứ lạ
mà quen tháng ngày
Cám ơn đất
nước con người
Cho tôi vui
sống khoảng đời lưu vong.
Quê nhà nhớ
quá bên long
Tiếng em còn
dội kinh cầu.
Cầu xin sám
hối bể dâu làm người.
Kiếp nhân
sinh…có luân hồi.
Giờ em đi mất
dáng người còn đây
CHÀO XUÂN
Một năm đi
qua.
Mùa đông lạnh
giá cũng qua.
Dáng Xuân
Chớm nụ đài
hoa …nắng hồng
Cho dù tuổi
hạc thêm gần…?
Dù cho sắp cạn
đường trần một mai…
Cuộc đời là
một vòng xoay
Hơi đâu nghĩ
chuyện dong dài khứ-lai
Ngày xuân chạm
đến …một ngày
Chào xuân
cho hết xuân đầy thế gian
Nghe
em hát
Khi em hát
rót vào tai anh từng thanh nhạc
Giọng em ca
Ngọt tự lịm khúc nghê thường
Anh vảnh tai nghe lời em hát
Ru hồn anh mê say
Anh thả hồn như mấy khói
Nhập vào cơn gió cuộn mây bay.
Theo cơn mơ làm hồn động đậy
Cồn cào mơ ước một vòng tay
Dậy ái ân …đi hoang mộng mị
Hát đi em làm anh sống lại
Tuổi hồn nhiên ôm vú mẹ ngủ say
8/3
Hôm nay 8 tháng 3
Mình yêu nhau thử nha
Ôm nhau xà nẹo trong nhà.
Tình già có gì sợ
Ốm nghén đâu mà lo
Đời còn bao lâu nữa.
Quấn nhau trên giường so.
Nhập nhồi cơn luyến ái.
Chảng lẻ chịu nằm co.
Hôm nay 8 tháng 3….hahaha
HƯU TRÍ
Hưu trí giờ đây sướng nhứt
đời
Ngày ngày thể dục với rong
chơi
Nâng ly hỉnh mũi trà xanh
ngát
Nhắp chén trề môi mặt đỏ
ngời
Dưới mắt liếc nhìn trang
thế sự
Ngoài tai gát bỏ chuyện
đương thời
Bao năm làm việc bao gian
khó
Mấy chục năm dài mới thảnh
thơi.
Tú Rêu
Hưu trí nhàn du đã quá trời
Ngày ngày cuốc bộ khắp nơi chơi
Trà xanh không rượu cơm ba bữa
Rau cải ăn kiêng cũng được rồi
Gát bỏ ngoài tai bao thế sự
Buông ra lòng tróng những mơ đời
Kiếp người tất bật lo cơm áo
Mới thật giờ đây thấy thảnh thơi
Tâm Hoà
RU EM
Ru em vào cuộc tình sầu
Đưa em vào mộng biển gào sóng chao
Lòng theo ngọn nước dâng trào
Mênh mông biển ái tình trao ngập hồn
Ru em …ru những nụ hôn
Cung đành hử ảo …mõi mòn đợị trông
TÌNH
KHÔNG BUỘC NHAU
Có những cuộc tình
Không cần ràng buộc
Mà yêu nhau đậm đà.
Có những cuộc tình
Mà mỗi người tự tại
Tình
xoắn xuýt thiết tha
Cần gì những ràng buộc
Trói nhau mất tự do…
Tình ảo trên facebook
Tình ảo qua dòng thơ
Trao nhau những luyến ái rất tình cờ
Mà lôi vào giấc mộng
Nhưng đêm nằm mơ
Châm thêm những giọt tình
Như đèn sắp tắt thêm dầu
Tình em trao gởi ngọt ngào cho anh
Buồn vây quạnh quẻ cô đơn
Em châm những giọt tình mân mê hồn
Nghe như đời nhẹ mây buông.
Rong bay quên giọt hoàng hôn đến gần
Nắng hồng thêu vệt mênh mông
Anh nghe muôn điệu nhạc lòng ngân lên
TÌNH GẦN
Em châm thêm giọt tình nhân
Ta xin tá túc tim nồng nàn yêu
Môi em thoa nhẹ ráng chiều
Hôn em một miếng …rơi nhiều âu lo
Nuốt trửng ngày tháng đắn đo
Bước tới quên nỗi so đo tháng ngày
CHẠM TAY
Em mời tôi chén rượu tình
Mấy phen tôi dượm…nhưng đành ngó
trân
Tình em …men rượu thoáng gần
Tôi phân vân mãi …rồi đành …vậy
thôi!
Vòng vo cũng bởi lỡ đời
Bước tới sợ khổ hai người em ơi…!
Gần nhau một cái chạm tay
Giử đi em nhé...phút giây nhớ
hoài
Hư
ảo
Đạp vở thinh không tìm hư ảo
Mò bóng người về cõi biệt tâm
Thấy gì…? Mưa gió trùng vây bủa
Thiên thu nào biết gió lang thang
Mây vẫn trôi đi vào mút tận
Khói hương mang tiếng vọng hư
không?
Đá xanh rêu phủ bia người tạt
Còn đó bên mồ lạnh gió trăng
Người đứng nguyện hồn tan bóng
nguyệt
Tiếp bước vòng xoay cũng lụi tàn
Hư ảo vẫn muôn năm người vọng tưởng
Buồn chi cho lụy kiếp nhân gian
THÁNG TƯ
Đã mấy chục năm hồn quay ngược.
Tháng Tư về bật rể niềm đau
Phải chi sông núi đời thịnh trị
Muôn dân an lạc sống tự do
Ta chẳng đeo mang nơi xứ lạ
Nỗi buồn … sông núi mất màu cờ!
Tình mong manh
Cuộc tình trên sợi mong manh
Dẫu tình có nặng cũng đành đứt
dây
Não lòng khi phút chia tay
Có đâu ai phụ … phụ ai mà sầu
Đường chiều ta đã gặp nhau
Duyên đâu…kết lại không trầu chi
Mà tình keo kết bước đi
Dìu nhau cuối nẽo xuân thì
Mình ơi! tôi gọi mình khi vắng
mình
Tình già
Thương nhau thương bạc mái đầu
Đường trần dẫu mõi ta còn có nhau
Đường trăm năm gần hết đoạn sầu
Dẫu thời gian gần nửa thế kỹ.
30 tháng Tư vẫn đau hoài.
Tâm trí nhớ buồn cơn nghiệt ngã
Có chết… không quên nỗi nhục nầy
TIẾNG RU
Ầu ơ! Ầu ơ… ngủ đi con…
Tiếng ru từ thuở nằm nôi
Tiếng ru lớn vào đời
Mang trong hồn sữa mẹ
Mang trong lòng tiếng ru
Xa rời vòng tay mẹ
Ngả vào vòng tay em chơi vơi
Của tình yêu đầu đời
Nhớ tiếng ru à ơi
Hơi ấm từ da thịt
Quyện nhau rụng rời…
Em sẽ là mẹ
Của những đứa con tôi
Em ngồi ru à ơi …!
NỖI NHỚ TRONG TIM
Buông tay bể nát chén tình
Miễng đau bén ngót cứa mình mẩy rêm
Dặn lòng thôi nhớ làm quên
Ái ân còn dính mùi hương áo quần
Chia chi… rót những giọt tình
Đổ vô tim máu cựa mình nhớ nhau
PHƠI KỶ NIỆM
Xa em…ngồi nhớ khi gần
Lúc buồn thơ thẩn …nhặt từng nụ hôn
Lượm rơi tiếng nói, cười dòn
Còn theo nỗi nhớ trong hồn xuyến xao
Bởi mưa bởi gió thổi vào
Ướt nhau cái lạnh, nát đau cái hờn
Nắng ngoài hiên vắng vừa lên
Anh đem kỷ niệm ra hong…chạnh lòng!
LẺ LOI
Đêm ngủ không yên
Nằm một mình xoay trở
Đêm nghe gió ngoài thềm
Trái tim buồn thổn thức
Nhớ-nhớ đến em
Nhìn ra ngoài trăng lên
Trăng lẻ loi một bóng
Ta lẻ loi một mình
Đó đây xa ngàn dặm
Trăng buồn -buồn không trăng
MUỐN
Anh muốn làm cơn gió
Thổi qua dòng tóc em
Anh muốn làm trăng tỏ
Nhiểu len qua bức rèm
Len vào giường nằm tựa
Ôm đôi bờ vai mềm
Soi từng làn da mỏng
Cuộn hình hài ru êm
Anh muốn làm giọt sương
Nhiểu sâu vào ngỏ hẹp
Lan suốt đụng bờ tim
Vổ từng cơn xao xuyến
Thuyền tình trôi lênh đênh
MƠ
Thương người gối lẻ cô đơn
Thương ta chiếc bóng để hồn đi hoang
Mơ ai ngồi ủ tình thương
Chập chờn đêm mộng ái ân mặn nồng
Giật mình trăn trở một mình
Tưởng ai nhẹ đến bên mành trăng soi?
Một Mình
Tôi đi tìm nát dậm trường
Tình yêu mưa gió cuốn tuôn lá tình
Tôi như cây đứng trân mình
Mùa Đông rét buốt lặng thinh giữa trời
BÁNH TRÔI NƯỚC
Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Đè tới đè lui vẫn chẳng mòn
Nắn nắn se se êm
tựa lụa
Nhồi nhồi sột sột mịn như bông
Mềm mềm nhũng nhũng xoa xoa
mỏng
Phạch phạch dằn dằn vuốt vuốt thon
Nhét cục nhưng vào rối ủ lại
Nước sôi sôi
khe khẻ bỏ vô xoong
Thơ mãi rong chơi
Gió thổi…thơ trôi
Theo mây u ám
Cơn mưa rất vội
Thơ rớt đâu đây
Em đi dưới phố
Rớt trên bờ vai
Rớt trên mái tóc
Rớt ướt áo dài
Vạt đùa trong gió
Thơ vờn tóc mai
Thơ là mãi mãi
Vương vấn tình dài
Không cần gi hết
Trong trái tim say
TUỔI
GIÀ
Mới mấy năm thôi sức đã mòn
Lưng không còn thẳng cứ lom khom
Lúc đi loạng choạng chân cao thấp
Khi đứng liêu xiêu mắt tối om
Nương gậy nắng phơi chào buổi sáng
Nhờ dầu lạnh giảm bớt đêm hôm
Tách trà sảng khoái vui thơ nhạc
Thế sự sân si chẳng liếc dòm
Trăng xứ người
Trăng xưa đã lẻ trời cô quạnh.
Không mặt hồ xanh để gợn hình
Lá trúc tìm đâu che bóng nguyệt
Giếng nước tìm đâu múc câu thề
Biệt xứ …biệt xứ buồn nơi xứ lạ
Trăng đứng bên trời không bóng xưa
Đừng yêu anh
Em từ bi ghé đời ta trần tục.
Anh làm em vẫn đục tâm an
Anh một kẻ lãng du vớ vẩn
Đừng yêu anh cho vướng bận tâm
Đời anh như áng mây phiêu lãng
Gió đưa mây lạc hướng phương ngàn
Níu chi mây chỉ là hư ảo.
Mây vở mưa dầm nước rơi tan
NHỚ…
Tôi ném hồn tôi lên thinh không
Cho gió cuốn đi lúc chạnh lòng
Trong cõi mây xa tìm đâu thấy
Bóng dáng hiền thê đã lâm chung
Mây bay tìm mãi tìm đâu thấy
Hồn em đã dạt chốn hư không
Em ơi hương khói lòng chưa tạnh
Hơn sáu năm rồi. ..em bỏ anh
Chiêm bao gặp lại… đêm chợt thức
Đêm đã tàn đêm …lệ khó ngăn
Ngày 30 tháng Tư 75
30 tháng Tư kêu trời …bưng mặt khóc.
Nghèn nghẹn tim ru rượi khắp châu thân.
Chim ngừng… thôi bay…gập đôi cánh nát
Mắt lệ rơi …nhìn mưa xối quê hương
Kể từ nay sẽ tàn đêm nguyệt tận
Mặt trời buồn… đời rủ bóng thê lương
Bánh xích sắt nghiến Sai gòn tan tát
Đôi dép râu đẫm đạp đất quê hương
Kể từ đó em ngồi buồn mắt lệ
Khóc cuộc tình chia cách ngàn phương
Mẹ ngồi khóc những đứa con thất lạc
Đứa ngồi tù đứa chết giữa pháp trường.
Người vượt biển xác trôi đi biệt dạng
Kẻ tha phương ngóng nhớ đoạn trường
Hơn 40 năm hồn còn đau khóc
Se tàn đời trong thương nhớ quê hương
Thả hồn
Chọc chơi mấy tiếng giã đò
Hất chi ngọn tóc ngang bờ vai
suông
Gió đưa chéo áo đôi đường
Hở vòng da thịt ...dáng hương dậy
thì
Mĩm cười em nhẹ bước đi
Vô tình để lại cái si lén nhìn
Hồn tôi hớp phải miếng tình
Thả bay theo gió qua nhanh chút
đời
Mùi nhớ
Em đi bỏ lại chổ nằm
Còn hơi em thấm gối chăn ngọt bùi
Ngửi hơi áo cũ còn mùi
Em đi bỏ mất dáng đời bên anh
Nghĩa tình đã mấy chục năm
Xớt chia từng buổi thăng trầm bể dâu
Nhớ mùi xã, ớt, canh rau
Nhớ cơm em nấu đợi nhau ăn cùng
Ngồi nhai cơm lẻ một mình
Nhạt đưa từng miếng …rưng rưng mắt nhòa
Em đi bỏ lại quanh nhà
Hương em còn đọng. ..vào ra bồi hồi
Mai nầy khi chăng còn nhau
Bầu trời đã khép một màu đêm đen
Không còn muôn ánh sao đêm
Dế kêu bên mộ cỏ mềm xanh rêu
Tình tự Lý đất giồng
Con nước phù sa
Chảy ra biển lớn
Mang hương đất tình dào dạt ngàn năm
Gặp cơn sóng biển xô đất… tấp vô nằm
Lắng đọng! lắng đọng ! cầu hò di dân
Hờ ơ….trên đất giồng anh trông khoai lang
Ruộng sâu anh cấy
Lúa vàng mênh mông
Hò ơ…đêm ngủ mùng giăng
Muỗi kêu ngủ không được
Đêm nằm trở lăn
Trên sông con nước lên rong
Máy chèo em khua nước …
Tóc em dài gió bay.
Nhịp nhàng đôi tay.
Anh nhìn ngất ngây
Thuyền đi qua …sóng vỗ bờ kêu lách chách
Anh ra bờ nhìn theo con nước .
Mà lòng anh lắc lay.
Thương em như con sông dài
Chảy ra cửa biển lớn
Gió chướng về nước mặn ngọt giao thoa
Hẹn em hết gió mưa sa
Đem trầu cau sang mẹ
Xin cưới em về …bậu với
qua thành vợ chồng
Hò lơ đất giồng dây bí trổ hoa
Cây cà ra nụ
Cây khổ qua có trái rồi
Mẹ già ngồi mẹ ngoáy cau vôi
Miệng nhai bõm bẽm đôi môi đỏ hồng.
Từ ngày con gái lấy chồng
Mẹ thương mẹ hát lý đất giồng…nhớ con
Lý đất giồng nhớ con…
TÌNH KHÔNG GIAN MẠN
Chưa chạm đời nhau sao nhớ thương
Khoảnh khắc không gian cũng nghê thường
Thoáng trong giây phút trên dòng mạn
Ngập chứa lòng nhau những tơ vương
Người ơi! duyên số nào kiếp trước?
Xui khiến tình GIEO trái tim rung
Xa cách mà dường như đã gặp
Quấn trọn đời nhau chẵng ngại ngùng
Lời yêu theo gió
Lời yêu theo gió trời chiều
Sóng âm thanh dội vào… liêu xiêu hồn
Dường như giấc ngủ chập chờn
Trong mơ- chưa tỉnh - nghe vờn thổi qua
Lời yêu trong gió mặn mà
Nụ hôn âu yếm… tim ta bồi hồi
Tiếng yêu theo gió phản hồi
Xa kia em có nghe lời anh không?
NGÀY MAI ĐI MÃI KHÔNG VỀ
Rồi cũng đến ngày xa thế gian.
Đời người lần lượt đứng xếp hàng
Chết là hết…tro tàn xác thân.
NGÀY MAI ĐI MÃI KHÔNG VỀ
Được chi một cõi đời như mộng?
Thoáng chóc rồi xa cõi thế gian
Thanh thản ngồi chờ ngày nguyệt tận
Nằm yên buông hết mặt trời tan
Lưu gởi thế nhân bài thơ vụn
Gởi em dấu vết thuở ái ân
Rồi cũng qua đi như gió thoảng
Cuôc sống lăn trầm mất dấu tăm
Sắc Không
Kể từ muôn vạn kiếp
Trùng trùng ngập hồn hoang
Khép mở trời lộng lộng
Mây vần vũ trên không
Lê la dòng cuồng nổi
Câu kinh nhập luân hồi
Khói nhang hương lan tõa
Hiện xuất cõi ta bà
Đi qua vòng nhật nguyệt
Cuộn mình mưa gió sa
Nhập vô làn sóng dội
Ghềnh đá cũng nhập nhòa
Rồi về miền xa khuất
Một cõi người đi qua…
Một giới cảnh Không-Sắc…
Nam mô a di đà…
Cốt thư
Bia đá rêu xanh hồn thiên cỗ
Mộ đã tàn theo những tháng năm
Cốt nhục rả hồi mưa gió lạnh
Còn nhúm xương trơ dưới đất thâm
Nhân gian một cõi vinh với nhục
Người đời ái ố lấn đời nhau
Ngàn năm cho đến ngàn năm nữa
Rồi cũng nằm im dưới đất sâu
Cho đến một ngày biết tin anh không được khỏe vì vướng bệnh.Tôi thật bàng hoàng và buồn vô cùng.Thế mà trong sự dày vò đau đớn của căn bệnh, anh vẫn không ngừng viết nhạc mỗi khi tôi có thơ. Không những đối với tôi mà với thơ của bạn bè, anh cũng vậy. Thậm chí có những bài thơ được anh viết nhạc ngay trên giường bệnh hoặc hối hả viết nhạc trước khi vào nhà thương. Anh thường nói "Đời này ngắn ngủi và nhiều buồn, mình làm được gì cho tha nhân thì cứ làm em hí". Điều đó đã làm tôi xúc động và xao xuyến vô cùng. Càng tiếp xúc với anh, tôi càng thấy anh có nhiều đức tính đáng quý. Người bạn của anh cũng từng có nhận xét rất quý hóa về anh "Một người quá hiền, quá tài hoa, quá tình cảm và nhân hậu, thật quý hiếm trên đời này, nghe thương ghê." Anh còn là một người con có hiếu với mẹ và tổ tông. Những ngày này, anh viết thật nhiều về Huế - quê ngoại của anh. Những vần thơ, những bài tùy bút, những nốt nhạc đau đáu một nỗi nhớ Huế khôn nguôi trong anh. Anh thương quê của mẹ và Huế vô vàn. Xin cảm ơn đời. Cám ơn anh đã cho tôi một mối lương duyên thơ nhạc này, để tôi mãi nhớ hoài nhớ hủy. Khi viết những dòng này, tôi vẫn chưa một lần gặp mặt anh ngoài đời cũng như trên inbox nhưng tôi vẫn muốn gửi đến anh mấy câu từ sâu thẳm trong lòng tôi. Thương nhau cho bạc mái đời Đừng buông tay trước để người lại sau Đừng bỏ em giữa bể dâu Đừng để dòng lệ không màu trôi em...
Nguyễn Thị Hương 22.6.2024
Khúc ru một mình
Một mình ngồi hát khúc ru
tôi
Nghe như từng giọt rớt
mây trôi
Tôi ru tôi nán lại cuộc đời
Tôi ru tôi buổi sáng mây
trôi
Nhìn mặt trời soi bên
khung cửa
Ly cà phê không sữa đắng
môi
Tôi ru tôi đêm dài khó ngủ
Nằm trở mình không có một
ai
Tôi ru tôi ru hoài ước vọng
Tôi ru tôi ngày tháng còn
say
Bởi cuộc đời đeo mang
tình ái
Nên ru hoài giấc mộng thần
tiên
Cám ơn em giọt tình nồng ấm
Rớt vào hồn nổi nhớ ru êm
Ru đời anh cuộc đời xế
bóng
Như lá vàng sắp rụng ngoài hiên
Mà trong lòng đôi khi bối rối
Bởi yêu em chưa trọn ước nguyền
Mà thời gian cứ hoài thúc hối
Anh nguyện cầu sớm đẹp lương duyên
7/6/24
Lổi hẹn Trà Vinh
Lần lựa hẹn hoài về Trà Vinh.
Mà chưa về được cả chục năm.
Qua mùa đại dịch chưa về được.
Mấy mùa mưa nắng cũng trôi nhanh.
Lỗi hẹn Trà cú đất hiền lành
Hai mùa mưa nắng hồn phới
Đất Phật nhiều chùa nghe vọng kinh
Láng mé biển lầy nhiều tôm cá
Đất giồng chim đậu bóng tre xanh
Lúa trổ đòng đòng cò soãi cánh
Mé đê điên điển đã vàng bông
Chim tu hú gọi mùa lể hội
Em gái khờ mer mặc xà rong
Đội thúng hoa lên chùa lể Phật
Nhạc ngủ âm vang rộn sóc thôn
Nắng cháy da mùa hè đổ lửa
Nước sông chảy nhẹ hắc hơi nồng
Tiếng ai hò dọc theo con nước
Gió chướng về bên đục bên trong
Thuyền ai xuôi ngược mùa nước nổi
Câu ca vọng cỗ nối tiếng lòng
Giờ chạnh tình quê nơi xứ lạ
Lưu lạc giờ đây mấy chục năm
Nhớ mái nhà xưa thời thơ ấu
Hình bóng thương yêu đã mất dần
Nhớ vuông đất nhỏ mồ xanh cỏ
Hương khói Thanh Minh qua mỗi năm.
Xa quá tuổi già thêm chồng chất
Hồn mãi buâng khuâng vọng khóc thầm!
7/8/24
Bao dung theo tiếng mẹ ru
Vững chân theo bước nhân từ của cha
Làm người trong cõi ta bà
Câu kinh Phật dạy an hòa thân tâm
Không đề
Nắng đã tắt trên đồng cỏ úa
Buồn vô tình gió đẩy gió đưa
NgoáyNgoái cỗ nhìn về xưa… xưa cũ
Bùi ngùi như mộng thoáng đêm mơ
Ép khô chiếc lá bồ đề
Chuyển tâm thư pháp bút về hiển linh
Em neo… đã cột mối tình
Như trong huyền thoại vô minh hiện về.
VƯƠNG VẤN TRÀ VINH
Ngày mai
Gần cạn chén đời nên thủ mạng
Cho dù… rồi cũng bó tay thôi
Thương nhớ quê nhà ngồi mà nhớ
Tiếc những ngày xanh đã mất rồi
Lần mỗi ngày qua mừng sinh mệnh
Ráng thôi bỏ nhớ...để ngày trôi
Cố níu ước hẹn ngày sẽ đến
Mà ngộ cho đầy một đêm vui
Ngang vai mưa gió không còn nữa
Tuổi hạc ai lường được ngày mai
Sông mưa
Mưa dai bong bóng phập phòng.
Nhấp nhô con sóng thả dòng mà trôi
Bể tan những giọt bồi hồi
Bao nhiêu thay đỗi lở bồi bờ xưa
Sông buồn nhiểu rớt giọt mưa
Nước đi, đi mãi nhánh xưa cạn rồi
Cuồng lưu cuộn bóng trăng rơi
Tan theo ngày tháng sông vơi cạn nguồn
Trăng cổ độ nhiểu gọt sầu thềm cũ
Giọt mưa thu vàng lá rớt sương mù
Trên vùng hư&thực
Lá mới chớm vàng khi chạm thu
Sáng nay nghe thoáng lạnh sương mù
Thả lòng một hớp hơi rất lạ
Buông hồn theo mây nhè nhẹ trôi
Trên vùng bao la hư và thực
Chứa bao điều nghĩ ngợi không thôi!
Hồn người khi đã mất rồi
Hư vô là cõi mây trời trôi bay
Bia đá, tro cốt còn đây
Nhân gian cứ mãi vòng quay đêm
ngày
Tiếng nguyệt cầm
Nguyệt cầm ai gảy tình tang
Câu ca ai oán ú sang xự hò
Tình quê vướng sợi dây tơ
Rung theo ngày tháng trăng mờ ngoai
hiên
Trăng còn lơ lửng trên ngàn
Em theo cõi nguyệt áo hoàng kim bay
Từ em bỏ cuộc trần ai
Một mình ngồi ngó trăng gầy hơn xưa
Đã lâu lắm không về quê ăn tết
Gió lạnh về khung cửa sổ vàng
que
Cũng vạt nắng vẫn y như ngày cũ
Mà sao lòng gợi nhớ nắng nhà quê
Tình anh như đất phương nam
Luồng phù sa
Từ dòng sông cửu
Mang đất lành
Phân trãi phương nam
Sông ánh lụa vàng
Khắp miền châu thổ
Sông len ruộng lúa
Sông chia nhánh
Bò qua rẩy nương
Chim bay sõi cánh
Khói qua đồng
Quấn quýt lên mây
Có anh chàng ngồi hát
Ngó trời mà than
Chim bay biệt ngàn
Biết tìm đâu thấy dạng
Như tình anh trôi theo con nước cạn
Chạng vạng chiều rồi
Mắt ngó xa xôi
Tình anh như đất lấp bồi
Bên lỡ anh ngồi
Bên bồi con bồ đi mất dạng
Hát ru lòng biển rộng bao la
Chiều nay gió chướng về
Mặt sông gờn gợn
Mẹ ngồi nhìn
dòng nước trôi xa
Có con chim sau nhà
Hót trên cành lá ổi
Mẹ buồn theo cơn gió thổi
Miệng ngưng nhai trầu
Ngóng mắt theo dòng sông
Sông ra biển sóng to gió lớn
Từng đứa con trôi nổi gian nan
Má cắt lòng nhìn mỗi đứa con
Đi xa ít khi quay lại
Giờ cô quạnh
Hiu hắc bóng già
Chiều chiều má ngồi trên bến vắng
Nhìn dòng nước
Nhớ từng đứa con xa
Tay gạt nước mắt
Hát ru lòng biển rộng bao la
TẠ ÂN QUÊN
Càng thêm tuổi người ta càng thêm quên
Quên những giấc mơ thần tiên đã đành
Nhưng quên luôn cả những oán sầu định kiến
Tạ ân đời muôn trượng đã cho quên và biết quên
Tạ ân Trời cho ước vọng
Tạ ơn Phật cho không lại hoàn không
Tạ ơn duyên cho những niềm vui hội ngộ
Tạ ân nghiệp khiến những rứt áo chia lìa
Tạ ân những sớm mai hồng khiến mùa thu thức giấc
Và đêm xuống lạnh căm nhắc nhở mùa đông
Tạ ân tuổi già đêm dài trăn trở
Không ngủ để bầu bạn với chính mình chứ có mất gì đâu
Tạ ân mời gọi và lạnh nhạt vô cầu
Hai thái cực một dòng sâu khai mở
Chẳng nhập nhằng làm rối trong nhau
Tạ ân bây giờ và dư vị mai sau
Tạ ân những chú gà tây
Ba bốn trăm năm lịch sử nước non nầy
Kẻ mặn người chay dở hay cuộc lữ
Ruồi kiến không ai ăn cũng chẳng đầy vũ trụ
Và mỗi mùa Tạ Ân đi qua người đến kẻ đi lớp lớp trẻ già
Tạ ân đời tạ ân mình tạ ân nhau tạ ân tất cả
Nhưng trên hết vẫn là
Cầu chúc
Tạ
ân quên
Happy
Thanksgiving 2024
Trần
Kiêm Đoàn
*****
TẠ ÂN – THANKSGIVING
Xin tạ ơn đời ban cuộc sống
Tạ ơn quê mẹ lớn nên người
Tạ ơn tri ngộ ngàn hương vị
Thâm tạ người cho những nụ cười
Tạ ân đất nước quê hương mới
Người đã cưu mang những mảnh đời
Giữa khúc tàn canh oằn nghiệt ngã
Gian nan khổ nhục buổi tàn hơi
Tạ ân những tấm lòng phiêu bạt
Dắt díu tìm nhau sớt mảnh tình
Lá rách mắt thương đùm lá nát
Sĩ tử hơi tàn giữa chiến chinh
Tạ ân luôn cả người thương ghét
Cảm xúc như hai mặt trự tiền
Ví thử thời gian không tối sáng
Tuyệt vời cũng khuất giữa đêm đen
Tạ ân ta vẫn là ta nhỉ
Mình vẫn chưa kham đánh mất mình
Giữa cõi trần gian triều gió lộng
Thâm trầm chao đảo vẫn phân minh
Tạ ân là tạ ân muôn một
Hạt bụi hồng có mặt cả trần gian
Giọt nước đại dương cùng vị mặn
Còn là duyên hợp hết duyên tan
Trần Kiêm Đoàn
Cám ơn ngày
tháng
Cám ơn còn những ngày còn
Sống chen ngày tháng có buồn có
vui
Khi còn mài gót trần ai
Ta còn hơi thở qua ngày cao niên
Cho dù ngồi với niềm riêng
Gieo vần thơ để rửa phiền muộn đi
Tình thơ
Người mê uống rượu...uống say.
Ta không thích rượu…thích mây bay
Mượn em dáng ngọc trang đài
Ngó thôi cũng kéo thêm dài tuổi
xuân
Cái già nó đến rần rần
Mơ em rung nhịp tim gần như quên (già)
Trai già đâu khác trai tân
Nhưng khác ở chỗ biết thân hết
thời
Lặng lẽ nhìn, lặng lẽ đi
Lặng lẽ ngồi, lặng lẽ …khi giấu
lòng
Lặng lẽ khi đau tận cùng
Lặng lẽ
Bà xã, ông xã
Đôi chim ríu rít trên cành
Trao nhau âu yếm câu gì hở em?
Thương em,
Thương em quá…!
Anh gọi em bà xã ơi…!
À
ơi… ơi à…
Gió xôn xao ngoài ngỏ
Nắng vàng thật tươi
Nhìn anh nguýt mắt em cười
Em gọi anh
Ông xã ơi..!
Trên cành gió đong đưa lã lơi
Đôi chim vẫn quấn quýt nhau không
rời
Vợ chồng ôm trọn vòng tay
Ông chồng thủ thỉ…
Ý mà…ý mà…Bà xã ơi…!
Mình cưới nhau năm rồi…?
Thì thầm vợ nói
Sang năm em cho ông xã một đứa con
để ẫm bồng
11/24
BÀN TAY
(Nhớ hiền thê)
Bàn tay nắm bàn tay
Thuở vào đời chăn gối
Bao năm dài bên nhau
Dắt dìu qua nhiều lối
Gian nan... trọn tình yêu
Bàn tay buông xa cách
Em vỉnh viển không về
Bàn tay vuốt đôi mắt
Nghẹn ngào xót xa đau
Gần em một lần cuối
Mà như ngàn dậm xa
Mắt anh ngấn lệ nhòa
…………….
Chiều nay buồn lặng lẽ
Ngồi bạc đầu nhớ mong
Nhìn khói mây trôi bay
Mơ em hình bóng cũ
Biết bao giờ gặp nhau
Mùa thu mưa lá đỗ
“Làm người ở lại có bao giờ vui!”(Tiển
đưa)
11/29/24
Tiếng ngáy
Vợ chồng cưới nhau hơn 40 năm. Bà sinh cho ông một trai, một gái.
Hồi còn trẻ cho tới giờ bà vợ có cái tật ngủ say là ngáy phò
phò. Mỗi ngày đi làm về mệt, ăn uống, tắm rửa xong, nằm bên vợ một
lúc là anh ngủ liền, hoặc sau mỗi lần âu yếm nhau, anh cũng thẳng
chân ra ngủ. Bà vợ ngủ kế bên cứ pho phò…anh không đếm xỉa tới vì
đã ngủ say…thời gian càng lớn tuổi, càng khó ngủ nên anh không chịu
nổi tiếng ngáy của vợ giờ nhiều thanh sắc hơn. Nhà có ba phòng, hai
đứa con chiếm hai phòng…ông bà không cách nào ngủ riêng được, cho nên
ông phải cam chịu tiếng ngáy, riết rồi cũng quen.
Đêm nay trời trở rét, ông ngủ sớm, tính hay lăn trở nên mền bị
xô lệch. Sau khi dọn dẹp nhà cửa bà vô phòng kéo mền đấp cho chồng,
rồi cũng nằm kế chồng ngủ. Mấy tháng nay bà thấy trong người khác
lạ, đêm nay bà khó ngủ đến khuya lắm bà mới chộp mắt được…Lúc ông
trở mình thức giấc…ông thầm nghĩ sao lạ, đêm nay bà ngủ mà không
ngáy…ông xoay người qua hỏi bà ơi có sao không?. Bà nằm im….Ông lắc
mạnh …bà cũng không nhút nhít…Bà đã đi luôn lúc ngủ vi cơn trụy tim.!
Từ ngày vợ ông ra đi để cho ông một nỗi nhớ nhung khôn siết, căn
phòng vắng lặng …Đêm ngủ một mình không còn hơi ấm kế bên, không nghe
tiếng ngáy, ông nhớ tiếng ngáy của vợ mà nước mắt tuôn ra ràng
rụa…bất giác ông gọi bà ơi! bà…!
Diều đứt dây tơ
(Kỹ niệm ngày thơ)
Chiều nay nghe gió buồn Cali
Thổi chiều lên mây xám
Con chim lạc bầy nhịp đôi cánh xa
xa
Chợt nhớ quê nhà
Những buổi chiều cuối năm
Gió cuối mùa đông lành lạnh
Cùng em còn trên cánh đồng
Thả diều bay
Diều bay cao...bay cao
Sợi dây dài lắc gió
Nép mình em nói nhỏ
Sợ diều đứt dây
Vô tình anh cười khúc khít
Thả tay anh, nước mắt rưng rưng
Anh dỗ dành
Anh giữ dây …như giữ tình yêu em
cao vút
Có bao giờ dây đứt mà em lo
Nắng nghiêng nghiêng chạm nhau mắc
cở
Tay buông dây con diều lạc bay xa
Như cuộc tình thơ dạy ngày qua
Đã mất nhau trong mùa ly loạn
Em tản cư rời bỏ xóm nghèo
Anh còn ở lại ngó theo (em đến)
mịt mùng
Chiều nay anh đứng ngóng, đứng trông
Trên mây xa tít hết mong thấy nàng
Trời cao có đám mây ngang
Mây trôi trôi mãi ...từng đàn chim
bay
Con diều xưa đã mất dây
Diều ơi! bay xa mãi những ngày thơ
ngây
12/724
Duyên lỡ, tình tan
Con chim trời nó bay xa xa mãi
Em lấy chồng rồi tê tái lòng đau
Phải chi anh bỏ trầu cau
Thì đâu đến nỗi xa nhau như vầy
Cái nghèo nó cứ bủa vây
Nên duyên để đó chờ ngày cưới em
Ai ngờ nghèo cứ đeo mang
Lần lựa ngày tháng mất ngang
người tình
Bên chồng khi gió lập đông
Tóc nghiêng qua gối (có) chạnh
lòng nhớ anh
Nơi đây nắng rát bàn chân
Rẩy khô từng luống (con) bướm
vàng thôi bay
Lá khô, trái héo co dây
Nhớ em anh đứng (ngó) mây ngang qua
trời
Đêm đêm buông tiếng thở dài
Trưa trưa gió thổi lay hàng sầu
đâu
Buồn chi re ré ve sầu
Ơi! Xa con bạn biết đâu mà tìm
Chập chùng mây khuất bóng chim
Xa rồi …(làm) sao găp (được) tình
tan vở rồi
Khói bay dụi nước mắt rơi
Lỡ duyên, lỡ nợ buồn ơi! là buồn
12/24
Đàn dìu câu thơ
(Nhớ nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân...kính
tặng các nhạc sĩ phổ thơ)
Ngồi nghe anh gỏ tiếng đàn
Câu thơ bay bỗng khúc hoàng hôn
trôi
Đồ rê dấu chạy thăng… hồi
Nhịp đưa biến tấu qua đồi thông
reo
Đàn gieo nốt nhạc tuôn theo
Mơ màng nhẹ hát… mây treo lên ngàn
Ơi!
đàn dệt khúc trăng tan
Diệu kỳ hoàng hạc bay sang Lầu Hoàng
Nghiêng tai gỏ nhịp cung đàn
Như con nhệnh mãi tuôn tràng đường
tơ
Đời còn vương mãi câu thơ
Đàn đưa khúc hát chờ người ca ngân
Âm vang vọng tiếng thanh tân
Đàn dìu thơ hát cho gần nhân sinh
Hth 12/8/24
CÓ CHỒNG XA
“Gió mua thu mẹ ru con ngủ”
Con ngủ rồi mẹ thức canh thâu
Me ru mẹ hát dí dầu
“Chim kêu mà vượn hú
Biết nhà má đâu”
Từ ngày bỏ xứ ra đi
Có chồng xứ lạ mấy khi về nhà
Mẹ già ngóng đợi vào ra
Bóng chim tăm cá mẹ già hắc hiu
Làm dâu xứ lạ má ơi
Muốn về thăm má rối bời tâm cang
Bên chồng dẩu có giàu sang
Đêm đêm con khóc thở than một mình
Cho dù bên mẹ nghèo nàn
Cơm rau hai bửa mà tình má ơi
Bên má nồng ấm mà vui
Má ơi má hởi nước mắt rơi đầm
đề
Giờ đây ta đã già.
Nhìn quanh nhìn quất một mình ta
Thời gian như dài đi mỗi bữa
Bởi không còn bận bịu áo cơm
Bởi không còn bạn bè che chén
Bởi không còn con dại âu lo
Bởi không còn những khi bỏ phí
Ghiết thời gian phù phiếm vô tâm
Giờ ân cần tháng ngày đời cạn
Đời vô thường ai biết ngày mai?
Sống mỗi ngày sống vui tự tại
Phủi cơn buồn chợt đến không hay
CHIẾC BÀN BÊN CỬA SỖ
Chiếc bàn bên cửa sổ
Buổi sáng nắng chan hòa
Chim đậu trên cành lá
Ríu rít cùng hát ca
Tôi nhìn qua cửa sổ
Trưa trưa mây bay trắng
Đến nẽo trời xa xa
Tôi ngồi bên cửa sổ
Ngoài trời chiều đang mưa
Âm u buồn gió thổi
Trời như sắp sang mùa
Tôi nhìn qua cửa sổ
Ngày tháng cứ dần trôi
Trôi xa… không về lại
Lạnh lẽo như đóng tro
Ai khơi buồn khúc hát
Bụi bay mờ nẽo xưa
Có một thời rong đuổi
Hao hụt nhiều ước mơ
Tình yêu nào êm nhẹ
Tình yêu nào xót xa
Có một thời vào cuộc
Chiến trận chết như đùa
Những thằng bạn nằm xuống
Trong hoang lạc không mồ
Tôi một trời lưu lạc
Trên xứ người bơ vơ
Chiếc bàn bên cửa sổ
Không bao giờ đóng lại
Mưa nắng ở bên ngoài
Chao lòng như cơn gió
Thoáng hiện những mơ hồ
Trôi qua hồn mẩn cảm
Nên nhiều lúc thẩn thờ
Hth
12/13/24
Bánh ống lá dứa Tràvinh
Màu mạ non xanh hương lá dứa
Bánh ống Trà Vinh ngập tuổi thơ
Một thuở hồn quê xanh như mộng
Bóng mát hàng dầu che nắng mai
Cô gái khơ me ngồi nung bánh
Chiếc nồi đất nóng phả làn da
Làn da bánh ích tay nhanh gọn
Trút bột… ống tre ngậm hơi phà
Đôi tay em rút thanh xuyên chắn
Chiếc bánh ống tròn thơm lấy ra
Miếng lá chuối xanh ôm đôi bánh
Hương nồng ngan ngát tỏa lan xa
Chiếc áo bà ba em hoa trắng
Hở cổ dây chuyền ánh hoàng hoa
Hương bánh hay là hương con gái
Em cười trao bánh mắt tròn xoe
Hồn quê thấm đậm ngày thơ dại
Hương nhớ êm đềm những ngày qua
Thương ơi chiếc bánh mùi lá dứa
Bánh ống Trà vinh mãi đậm đà
12/14/24
Bảng đá, phấn trắng.. một thời tuổi thơ
Hớt cua, áo ngắn quần thung
Guốc cây mau bước thùng thùng
trống vang
Cái thuở phấn trắng bảng đen
I, T tập viết sách đèn năm xưa
Công ơn cơm áo mẹ cha
Thầy cô dạy chữ mới ra nên người
Chào thầy, chào chú khoanh tay
Cái nền văn hóa thẳng ngay học
hành
“Tiên học lễ, hậu học văn”
Đã nuôi ta lớn thành nhân, nên
người
Trãi qua một cuộc đỗi dời
Bản đá phấn trăng một thời tuổi
thơ
Thương nhớ hương tình
Nhớ những lúc khi men tình say
Mình có bên nhau suốt bao ngày
Dìu nhau qua bước đường say đắm
Biết bao chiều ngất ngây hồn bay
Nhớ nhưng lúc khi men tình say
Ngồi bên anh tựa đầu lên vai
Hương thơm làm lòng anh rộn rả
Nhẹ nhàng tay vuốt ngọn tóc mai
Những đêm xa nhau sầu gối chiếc
Mơ êm đềm được đến bên ai
Như sóng biển rạt rào nhớ gọi
Vỗ không ngừng nhịp đập chơi vơi
Mùa thu về lá rơi triền miên
Đời có em đâu có ưu phiền
Suốt mùa đông bên nhau nồng ấm
Quên đất trời rét mướt ngoài hiên
Tình yêu đó những ngày tha thiết
Quen tiếng cười, hơi ấm môi hôn
Mặc thế nhân đua đòi danh vọng
Ta chẳng cần mơ ước gì hơn
Mái tranh thôi đôi lòng giao ngộ
Trăng ngập ngừng kẻ lá bay ngang
Hương tình nhớ mơ màng thương nhớ
Mãi bên đời tình vẫn miên man
12/17/24
Gánh bún nước lèo
(Cho một người bạn thân)
Mẹ oằn đôi gánh trên vai
Dù mưa dù nắng ngày ngày bán
rong
Qua nhiều ngỏ hẹp đường trơn
Lối ngang, dốc dọc mẹ luồn bước
chân
Nuôi con vào lớp ân cần
Mẹ gian nan gánh, con lần sách
trang
Con nay khôn lớn dậm ngàn
Nhớ về quê cũ mơ màng lòng chao
Nghe như tiếng mẹ đang rao
Bổng dưng nước mắt con trào lệ
tuôn
“Ai ăn bún nước lèo hôn”
Tháng năm mẹ vẫn mãi còn tiếng
rao
Thương ơi áo mẹ sờn vai
Con chưa gánh được những ngày mẹ
đi
……………………….
Tiếng rao gánh bún Trà Vinh
Nước lèo, muối ớt, thịt quay thơm
nồng
Còn như động mãi trong hồn
Bao năm xứ lạ nhớ còn… nhớ thương…
Niềm hạnh phúc
Niềm hạnh phúc có được ngày mới
Khi ta thức dậy, mở mắt ra
Thấy ánh mặt trời ngoài cửa sổ
Nghe được âm thanh chim hót ca
Niềm hạnh phúc có được ngày mới
Khi ta ngồi dậy và bước đi
Làm những công việc cần thiết
Có buổi ăn sáng như mọi khi.
Niềm hạnh phúc có được ngày mới
Thấy thật bình dị trong thân tâm
Ngồi nhìn mây bay trong trời vắng
Hình như lòng có gì nhớ nhung
12/19/24
Ngày xưa em đi trong ngày gió
Tóc em dài bay trên áo lưng
Ly cà phê đen buổi sáng
Mỗi sáng ly cà phê bốc khói
Từng giọt đen đen nhiểu đáy ly
Hớp một miếng thấm hồn buổi
sáng
Vị đắng môi mà thơm ngát hương
Mấy mươi năm nhìn làn khói ấm
Bốc hơi bay một thoáng rất gần
Đôi mắt ấy mặt hồ thu trong vắt
Thuở hồn ai chìm đấm gợn mây tan
Đôi mắt cười hớp lòng người bối
rối
Chút phiêu bồng mơ trào nổi lênh
đênh
Đời cạn
Một thoáng đời qua trôi quá nhanh
Ngày nào thuở tóc hảy còn xanh
Lên ghềnh xuống thác đời mưa gió
Không ngại gian nan bước chẳng
chùn
Vào lính thi gan cùng súng đạn
Phóng thân vào lửa khói chiến
tranh
Mấy phen tưởng chết trong binh lửa
Giật mình thoát .. .nạn trong tất
gan
Rồi đến một ngày đời đi xuống
Mấy năm lầy lội chốn U Minh
Muổi đêm bu cắn tay mận đỏ
Ngày đỉa vắt đeo… máu rướm chân
Tưởng đời tận mạng nơi rừng vắng
Thoát tù đến xứ Mỹ dung thân
Ngày tháng lê la đời cơm áo
Mang nỗi riêng lòng, kiếp lưu vong
Muốn phá cơn buồn nên thí mạng
Rươu nát …chừng như cứ buồn thêm
Rồi cứ đu đưa ngày tháng tận
Soi gương tóc trắng…mái đầu sương
Đời cạn, sông hồ thôi làm bạn
Ngồi ngáp thời gian sống chập
chờn
Có những đam mê lòng đã tạnh
Ngẫm sự đời có cũng rồi không
Bạn rượu năm xưa giờ biệt dạng
Quạnh quẻ tháng ngày cũng qua
truông
Khi nghe tin báo bạn già chết
Buồn buồn một chút…nghĩ hồng
trần
Luật trời đã vậy… đời mạng số
Buồn chi cũng chẳng thoát căn
phần
Thì thôi cứ hưởng đời bất tận
Con đời, còn thở…ráng cười khan
12/28/24
Chạp hết lại qua xuân
Chạm tay vào ngày mới
Đón chào ngày thanh tân
Ngoài vườn hoa mới nở
Ta mừng năm mới sang
TỜ LỊCH MỚI
Hôm nay thay lịch mới
Một năm thoáng bay vù
Xé bao nhiêu tờ lịch
Mất một năm cuộc đời
Thời gian qua nhanh thật
Thoáng chóc đã mất trôi
Hôm nay thay lịch mới
Cuộc đời cũ còn ngồi
Nhìn thời gian tỉnh lặng
Giữ lòng cầu tâm an
HTH
1/1/2025
Lời cám ơn
Tôi xin cám ơn đời mà tôi đang
sống.Tôi xin cám ơn mặt trời mỗi sáng mọc lên.Tôi xin cám ơn mặt trăng
mỗi đêm rực sáng.Tôi xin cám ơn đêm tối phủ trùm âm u .Tôi xin cám ơn
những lớp sương mù.Để lòng tôi luôn đi tìm trong ẩn chứa những điều
tôi khát vọng .Tôi xin cám ơn những lần tôi vấp ngã, để biết thế nào
là đớn đau cũng như những khi ngẩng mặt thấy vinh quang
Hối lỗi đã rồi
Vợ chồng qua mấy chục năm
Mình theo anh mấy gập ghềnh nắng
mưa
Biết bao mưa nắng qua mùa
Mình cam chịu đựng những thưa
thớt tình
Anh theo nhưng bước lợi danh
Quên câu mật ngọt dỗ dành bên em
Nhiều khi nặng nhẹ cam đành
Em thui thủi khóc một mình ai hay
Ôm lòng ôm hết đắng cay
Mình không giận vẫn rày theo tôi
Cái hôm mình bịnh căn trời
U nang trong phổi tới hồi mạng
vong
Mình ơi mình cũng cắn răng
Chịu cơn đau đớn một mình không
than
Ôi buồn chăn gối còn đây
Mấy năm em bỏ chỗ nầy em đi
Những đêm mất ngủ
Đường Xưa Về…
(nhớ lần về quê rất lâu)
Tôi về qua xóm cũ
Hàng cây già hơn xưa
Con chim giờ có lẽ
Chết bên trời bơ vơ
Con đường xưa thay đỗi
Tráng đá dài lối trơn
Hai bên đường lạ quắc
Không còn đâu mái tranh
Con trâu già gậm cỏ
Trong chuồng cột xi măng
Tôi về qua xóm cũ
Ngơ ngát tưởng đi lầm
Găp toàn người xa lạ
Tôi thẩn thờ lặng câm
Tôi về qua xóm cũ
Như người từ trăm năm
Lạc loài nơi xóm cũ
Chốn cũ đã mất tăm
Em bây giờ có lẻ
Cũng già đôi má nhăn
Tôi bây giờ cũng khác
Tóc trắng mờ khói sương
Chân gập ghềnh nhẹ bước
Đường xưa về lặng thầm
Đứng chơ vơ chiều vắng
Hồn lạc mất quê hương
1/5/25
Một ngày bước đi
Đưa tay kéo sợi mây bay.
Dệt câu thơ để một ngày trôi đi.
Đưa tay kéo cái xuân thì.
Đã trôi đi mất những ngày gian nan.
Đưa tay kéo chéo áo em.
Để tôi bắt gặp nỗi niềm tuổi thơ
Đưa
tay tôi bắt tình cờ
Nụ
cười em bổng…giấc mơ hiện về
Giấc
mơ gặp lại hiền thê.
Một
câu tạ lỗi ...vụng về cùng em
Nhân
sinh mãi bận đua chen
Thiếu
câu mật ngọt để em âu sầu
Đưa
tay tôi thối lại một ngày
Hôm
qua ân nghĩa mượn vay ở đời
Đưa
tay ôm lấy mặt trời
Để
ngày qua lại tôi cười bước đi
Em
còn giữ cột tình tôi
Tưởng
em đã hết từ hồi anh đi
Hôm
qua găp lại ôm ghì
Bên
cha ngày nào
Dẩn
con trơn trợt đường mưa
Đôi
chân bám đất, tay vừa che con
Lời
cha căn dặn sắc son
Con
ơi gắng sức bước lên cuộc đời
Mai
sau con lớn nên người
Gian
nan dù mấy gượng cười bước đi
Chim
non và cội mai già
Chim
non đậu nhánh mai già
Chim
kiêu mấy tiếng cánh hoa nở vàng
Gió
về kéo nắng bay ngang
Hồng
tươi buổi sáng Xuân sang la đà
Nhánh
còn bên mấy nụ hoa
Chim
non tụ lại hát ca Xuân về
Chim
bay rụng mấy cành hoa
Cội
mai già đứng ngó xa trời chiều
ƯỚC
MƠ
Thiệt
ra đâu phải tình cờ
Đâu
phải tự dưng tò tò theo em
Cái
bửa hôm ấy nhớ hong
Thấy
em cái má đỏ hồng dể thương
Nắng
chang thêm mặc áo hường
Bên
em sáng chói anh lườm ngó say
Em
đi quảy gánh hai vai
Mồ
hôi ướt áo ướt dài sau lưng
Tui
theo bén gót nửa chừng
Bổng
em quay lai tui đành ngó lơ
Từ
hôm ấy tui ngẩn ngơ
Về
nhà tơ tưởng, ước mơ lòng vòng
Ước
chi tui được làm chồng
Gánh
thay em…khỏi sưng hồng hai vai
Cực
khổ để tui làm thay
Em
mình cứ ở không hoài cho tui
Mình
là chồng vợ thật rùi
Nấu
cơm giặt giũ trong ngoài mà thôi
Ráng
mà mang, đẻ cho tụi
Năm,
3 đứa ẫm cho vui cả nhà
Hôm
qua có dịp ngang qua
Nhà
em dựng rạp …thế là em đi
Theo
chồng xứ khác …còn gì
Em
đi biệt dạng ...chăng khi về nhà
Tui
buồn giả bộ đi qua
Nhà
em tróng vắng tui tha thẩn buồn.
Hết
ước mơ luôn!!!!!
Em
và mùa xuân
Em
là chiếc lá mùa Xuân
Vẫy
tay chào mừng nắng mới
Em
là tuổi hồng phơi phới
Bồng
mùa Xuân nồng trong tay
Em
là cành hoa biết nói
Nói
với Xuân ngàn lời
Em
là mây trôi vời vợi
Theo
gió đưa dệt vòm trời
Màu
hồng trôi, trôi ngàn lối
Về
bến tình yêu nồng say
Mùa
Xuân và em vẩy gọi
Đón
nhau về mùa ái ân
Hòa
hai trái tim mở rộng
Mùa
Xuân cùng đi bên em
EM
VÀ CHIẾC LÁ MÙA XUÂN(A.I
Em
là chiếc lá lặng rơi
Mùa
xuân đặt nhẹ môi cười
Nghe
gió xôn xao lời gọi
Mang
nắng xuân bay chơi vơi
Em
là tinh khôi mùa mới
Ánh
mắt sáng như sao trời
Gieo
yêu thương khắp muôn nơi
Mùa
xuân cùng em không rời
Em
là cành mai đua sắc
Lời
vui hát mãi không dứt
Xuân
lắng bước đến gần hơn
Đời
thấy em lòng bâng khuâng
Em
là tinh khôi mùa mới
Ánh
mắt sáng như sao trời
Gieo
yêu thương khắp muôn nơi
Mùa
xuân cùng em không rời
Xuân
em dệt những nốt nhạc…
Giấc
mơ trên đôi cánh bạc
Câu
thơ viết lên chân trời
Tô
thêm niềm vui vời vợi
Em
là tinh khôi mùa mới
Ánh
mắt sáng như sao trời
Gieo
yêu thương khắp muôn nơi
Mùa
xuân cùng em không rời
Tôi
Tôi
chiếc lá mùa thu
Nhốm
rơi chiều gió thổi
Tôi
bóng chiều hấp hối
Còn
tia nắng bên đồi
Bồng
bóng mùa năm cũ
Nói
bao điều nhớ nhung
Ngày
giáp Tết ở quê
Giáp
Tết trên trời chim én bay.
Gió
nghe lành lạnh mùa đông -bắc
Bầu
trời xanh ngát lúa gập đầu
Chim
sáo đứng trên sừng trâu ngó
Khói
lam chiều bay nhẹ hàng cây
Mẹ
phơi bánh tráng, cha tước lá
Cây
mai có nụ trước sân nhà
Em
tôi có đứa chơi đánh bún
Có
đứa chơi hu, đứa cò cò
Nhà
bên kháp rượu mùi hèm nóng
Lối
xóm cùm cum quết bánh phồng
Một
thuở thanh bình xưa chân chất
Làng
xóm bên nhau rất tình thân
CHIẾN
TRANH
Không
ai thích chiến tranh
Không
ai thích bắn giết
Không
ai thích thù hằn
Nhưng
cuộc đời oan nghiệt
Bắt
người vào cuộc chiến
Bỏ
hết sự sự bình yên
Họ
vào cơn binh lửa
Với
súng đạn vô tâm
Người
hóa thân loạn trí
Bởi
cái chết, sống còn
Đẩy
họ vào cuồn điên
Nhưng
đâu phải vì thế
Đâu
là người vô tâm
Họ
chợt khóc âm thầm
Khi
nhìn thấy mẹ già
Ôm
xác con lạnh giá
Khi
nhìn thấy thiếu phụ
Ôm
xác chồng khóc than
Người
chết chưa kịp già
Người
già ôm mặt khóc
Ôi
thật sự là xót xa
Chiến
tranh! ôi chiến tranh
THƠ
NGÂY
(Riêng
tặng ca sĩ Kim Tuyến luôn là em gái Trà Vinh của tôi).
1-Mắt
em xoe tròn mặt trời ở trong
Long
lanh tia nắng lấp đầy hạt sương
Tuổi
em trên lá tơ non mới chớm
Má
em ửng hồng tô đầy nắng mai
Em
e ấp múp tròn đầy ngón tay
Em
thiên thần vừa mới hiện xuống
Có
tôi đứng nhìn em lòng trắng tinh
2-Mẹ
cho em hát ngân vang đầu đời
Em
tròn tiếng hát vun đầy tương lai
Ơi
em cô bé thơ ngây ngày nào
Đi
qua mấy nổi cho đời bay cao
Thời
gian vấn bước thăng trầm xôn xao
Rồi
vắng bặt…giữa lúc đời
Ôm
lòng ẩn náo nguyệt cầm thôi rung
1/17/25
NGÀY
TA GẶP LẠI NHAU
Một
ngày em ghé bên ta cuộc đời
Tràn
đầy hương ngát vô ưu tình nhân
Ngoài
trời nắng ấm cỏ hoa tươi màu
Nhịp
tình ngan ngát cho nhau mùa xuân
Đời
còn có nhau cho nhau nhiệm mầu
Hồn
bồng theo gió mây trôi về mau
Tình
ơi! Tình ơi ! vương vấn bao ngày
Nên
tình còn giữ mãi một vòng tay
Cho
vành trăng khuyết đôi vòng nguyệt
Khép
lại khung trời với những ngàn sao
Em
ơi! em ơi! có nhau một ngày
Thì
bao thương nhớ vơi đi từ đây
Tóc
em bên gối buông tình rẻ hai
Đường
xưa khúc hát tơ lòng hương bay
Mặt
trời sáng rọi cho hồn ngất ngây
Gió
ơi đừng vội bay đi
Tám
mươi năm…tưởng lòng không nhớ nỗi
Nhìn
gương thấy mình đã già
Ngày
nào tóc xanh chải gọn
Bây
giờ bạc trắng màu vôi
Bao
năm tưởng ngày mới đó
Bây
giờ một thoáng qua trôi
Ngày
xanh tuổi đời ngây dại
Đến
giờ còm cõi tã tơi
Cuộc
đời vòng xoay cuốn vội
Có
ai níu lại tuổi đời
Thì
thôi cứ vui hiện tại
Đến
ngày tháng hết mà thôi
Thế
gian một đời …rồi hết
Xa
đời … là vỉnh biệt nhau
Trên
nhánh tình xưa
Nhìn
em xa lắm
Mối
tình đã qua
Ngày
xưa đã héo
Mắt
nhòa xót xa
Người
xưa con gái
Giờ
thiếu phụ già
Tóc
màu đã bạc
Như
ngày tháng qua
Còn
chăng kỹ niệm
Trên
nhánh tình xưa
Cánh
hạc đã mõi
Gió
rát 4 mùa
Lầu
hoàng đã khuất
Mây
về lưa thưa
Miền
quê sáu tỉnh miền Tây
Dòng
phù sa
chảy
qua lục tỉnh
Mang
hương đất tình
bồi
đấp phương Nam
Ầu
ơ……
6
tỉnh miền Tây
Nối
chung một khúc ruột
Chín
dòng sông mật ngọt
Nhánh
chảy qua đồng
Câu
hò dìu câu hát,
ngọn
đèn dầu vở từng trang sách
Me
ngâm thơ kiều,
Cha
đọc lục vân tiên
Những
đêm trăng sáng
Trên
vuông chiếu lát ngoài sân
Cây
đờn kiềm hòa cây đờn nhị
Theo
gió nồm thổi ngang
Giọng
ca ai đó 6 câu vọng cỗ
Trăng
nghiêng nghiêng trăng đổ bóng tàu dừa
Điệu
nam ai mắt trôi dài theo con nước
Thuyền
dính nơi bến cạn rối tơ lòng
Ai
trách ai
Thì
thôi trách chi lời hứa
Bội
bạc nhau rồi níu kéo càng thêm đau
Tháng
Ba xưa nhìn lại
Tháng
ba xưa chập chờn cơn biến loạn
Đêm
đêm nghe tiếng nổ thật gần
Hỏa
châu sáng ngoại ô đêm chợt thức
Nghe
tin đồn biến động nát miền Trung
Cuộc
di tản những đoàn quân bị chận
Khúc
sông Ba lửa khói phủ bao trùm
Sáng
tháng ba ngồi buồn nghe tin bạn
Thằng
trợ y bị pháo chết giữa sư đoàn
Lệnh
phải rút về ven đô phòng thủ
Đất
nước hồ như tan nát từng phân
Tháng
ba xưa giờ nghe lòng đau nhói
Ngoái
nhìn trang lịch sử vẫn còn gần
Mái
đầu xưa xanh giờ đà bạc trắng
Tháng
ba nầy nửa thế kỹ lưu vong
Từ
mẹ cha kết nối
Tạo
cho ta hình hài
Từ
nằm trong bụng mẹ
Sự
sống đã níu đời
Hơi
thở mẹ luồng lẩn
Máu
xương người chia đôi
Cho
ta ngày tròn đủ
Một
hình hài con người
Ngày
ta oe oe khóc
Mẹ
đau đớn rụng rời
Mỉm
cười nhìn ta khóc
Đón
ánh sáng mặt trời
Làm
người nhân gian khởi
Cuộc
hành trình rong chơi
Ta
đi những bước mới
Như
lập lại một cõi đời
Em
là ly rượu đầy
Uống
cạn đáy rồi hết
Anh
say mèm gục đầu
Hồn
bay bay lạc mất
Còn
thân xác nhừ mềm
Trong
nhừ mõi đâu mê
Em
là gió thoảng qua
Rồi
đi mất…còn chiếc
Lá
buồn rung rẩy rơi
Mưa
mùa thu dầm ướt
30/4
Tháng
Tư gợi mãi nỗi đau
Tháng
Tư nước mắt gọi nhau lệ trào
Tháng
Tư vọng tiếng kinh cầu
Thiên
thu bia mộ khóc gào nước non
Tháng
6 /6 82
Mừng
ta còn khỏe sống ngày nhân gian
Nhớ
hiền thê
Thương
mình tôi gọi mình ơi
Mình
là một nửa của tôi cuộc đời
Từ
mình làm vợ của tôi
Mấy
chục năm chẳng có đôi tôi-mình
Cùng
cam cực khổ song hành
Cùng
nhau chóng chỏi dỗ dành cho nhau
Mình
cho tôi những ngọt ngào
Cho
tôi bước tới những lao đao đời
Giờ
đây mình đã xa tôi
Cái
già cô lẻ….mình ơi thiệt buồn
Nhớ
mình khuya thấp nén hương
Gọi
tên mình …khóc …đêm trường mình tôi…
NHỚ
SÀI GÒN XƯA
Nhớ
Sài Gòn xưa
Nhớ
câu chào dạ thưa
Nhớ
Sài Gòn xưa
Áo
bỏ trong quần
Mang
giày bóng
Cập
kè đi trên hè phố Bô-na
Nhớ
sài gòn xưa
Ngồi
quán Mai Hương
Ly
cà phê bóc khói
Nhã
một hơi thuốc…nhìn bóng em qua
Nhớ
Sài Gòn xưa
Nhớ
những con đường mưa
Nép
vào nhau che ô dù nhỏ
Hạt
mưa dài lưa thưa
Nhớ
Sài Gòn xưa
Gánh
hàng rong phố nhỏ
Tiếng
rao hàng đêm mưa
Nhớ
Sài Gòn xưa
Người
với người lương thiện
Chơi
với nhau xã láng
Giọt
rượu cạn…tình thừa
Người
Sài Gòn năm cũ
Hồn
bây giờ ở đâu…?
Năm
nầy đã đến tuổi tám hai
Đời
ta trôi nổi tháng năm dài
Có
lúc chìm xuồng trôi ngụp lặng
Đôi
khi bật ngửa khóc tai ương
Biệt
xứ cam lòng cơm áo gạo
Ủ
lòng còn nợ gánh non sông
Giờ
thôi sức đã gần tàn lụn
Sắp
hết cuộc đời xa cố hương
Sinh
nhật 82
Cám
ơn má ….ngày khóc chào đời
Thương
ba …rạng rở …nụ cười làm cha
Cám
ơn năm tháng thoáng qua
Làm
người nhân thế được thua buông rồi
Cảm nghĩ một thoáng 82
Ngẫm nghĩ 82 năm
làm người trãi qua bao đua chen… có lúc thắng, lúc thua, lúc chìm,
lúc nổi. Ngồi gẫm lại thấy mấy thứ đó rồi cũng qua đi như bóng câu
qua cửa…chỉ còn lại tấm chân tình an ủi của bạn bè và người thân
sống qua ngày…còn mấy thứ công danh hão, những mảnh tình vụn mất
hút như con đường phía sau lưng…ngoái nhìn trong vô âm. Bây giờ chỉ vui
khi sáng thức dậy còn ngồi lên được, còn thấy ánh mặt trời, còn
hớp được miếng cà phê thấy lòng phơi phới, lâng lâng với vị đắng
…đắng mà ngọt tâm hồn, còn bước di tưới cây, hoa lá.... Bên lòng không
chút hận thù ai mà mong đợi những lời dịu ngọt xớt chia từ mọi
người bạn có người đã gặp gở, có người chẵng có một cái bắt tay
mà thân thương…trang facebook như nhịp cầu nối bên ngoài trong khi chỉ quanh quẩn trong
nhà ..lấy gì mà kết…Xin cám ơn nhịp cầu nầy…rất mong các hascker
đừng quấy phá…cám ơn nhiều.Trân trọng.hth
Về
thăm quê tôi
Vùng
đất mặn ngọt đấp bồi
Những con giồng trân mình đón sóng
Những
dòng sông đục đỏ phù sa
Những
láng nước ngập bùn lắng động
Gậm
chân cây đước
Níu
bờ lên đất rộng ..
cánh
đồng bao la
Về
thăm quê tôi
Nghe tiếng sóng bổ cồn đêm đêm vọng lại
Xen
tiếng ru, tiếng hát câu hò
Đậm
tình dạt dào lúa ngô…
Về
thăm quê tôi
Nghe
nhạc ngủ âm vang thôn sóc
Cô
gái Khơme nước da bánh ít
Đội
nón lá hát dân ca
Múa
Lâm thôn tay dịu quặc
Cùng
con trai Nam kỳ liếc mắt thấy dể thương
Tiểu
Cần qua tới Càng Long
Lúa
ngậm sữa cuối đầu nghiêng gió thổi
Quầy
dừa sáp ôm oằn xanh bờ nắng đổ
Cầu
Ngang, Bến Đáy đất vòng cong
Gió
mùa hè thổi đụn cát lỡ
Từng
bong bí bò nở vàng dưới nắng trưa
Trên
nhánh sầu đâu
Con
vè sầu kêu
Ba
Động sóng vổ rì rào
Ghe
thuyền tấp lại
Bờ
lao xao người
Đôn
Xuân gió mặn
Nghe
mùi khạp mấm đang chao
Bầy
dơi đu nhánh dầu
Ngậm
tiếng kinh cầu
Nhã
tiếng kêu trăng
Phật
ngồi trên chánh điện
Em
quỳ lạy bên anh
Ánh
vàng trên nóc chùa cong
Con
chim bay lạc kêu trên ngọn tháp
Quê
tôi Trà Vinh
Treo
ngọn phù vân
Cuốn
theo trên ngọn phù vân
Từ
ta vào bước lên tần đời trôi
Bay
lên tới tận nguồn trời
Thay
hình đổi tướng chơi vơi mịt mù
Đêm
về với bóng trăng lu
Trên
lầu hoàng hạc mịt mù mái rêu
Vọng
ngày suối tóc buông lơi
Theo
tà áo kéo bao hồi đuối hơi
Lợi
danh khép một đường vơi
Khói
sương lang bạt cũng tơi rả ngày
Trên
ngàn mây gió ngừng bay
Ngồi
như tượng đá buông tay đợi tàn
Giờ
thì đã rỏ căn phần.
Theo
vòng nhật nguyệt một lần phù vân
Nhẹ
hều như khói như sương
Hồn
ta lãng đãng cuối đường phù sinh