Phiếm
luận
Xa cách
Từ ngày có mạng (Internet) kèm theo sự phát minh ra các trang nối kết như các
trang web …rồi đến Facebook, Intergram,Twister,….. sự liên kết bạn bè, gia đình
hình như càng lúc càng xa…ipad, Phone tay và các dụng cụ khác …Người lớn giao lưu
với những người ở tận đâu đâu, trẻ nhỏ say mê với bao nhiêu là game trên ipad
hoặc dụng cụ điện tử nào đó….
Ngày xưa các buổi hợp mặt gia đình mọi người
tề tựu trên mâm cơm hoặc cùng ngồi nói chuyện hỏi han, trẻ con vui đùa với
nhau, người lớn uống trà hoặc nhâm nhi trong không khí gia đình rộn rả…Giờ đã
khác mỗi người có món cầm tay, không ai màn đến ai, cứ chúi mắt vào màn ảnh nhỏ….
Tuổi
già ngày nay thường quạnh hiu vì các con mỗi đứa đã có gia đình, có nhà riêng…Họ
mong ngóng con cháu mỗi ngày…nhưng khi chúng đến thăm…thì sau khi chào hỏi xong
mỗi đứa một góc…có ngồi trước mặt chúng cũng như không. Ông, bà ngồi nhìn hết đứa
nầy qua đứa khác…Rồi cũng đến lúc chúng về….Giây phút nầy ông bà ráng vui cười ôm
hôn từng đứa ….Chúng vẩy tay… nói Good
bye…
Ôi
văn minh tiến bộ…Lấy xa làm gần…Ở gần bên lại xa.!!!!!!!
Nỗi đau…tức
tưởi …bàng hoàng.
Xin chào lần
cuối trước hàng quân nghiêm.
Cuối đường
Có những lúc
nghe lòng tróng vắng.
Tôi ngó mây
bay tận chân trời
Đê tôi thấy
phương xa … xa đó
Vực hư vô…ở
cuối dòng trôi.
hiếc lá vàng
dưới vùng đất ướt.
BIỂN TÌNH
Tình nghĩa vợ chồng mấy chục năm.
Trãi qua biết mấy cuộc thăng trầm.
Làm sao quên được...quên sao được.
Sóng vỗ trùng dương mãi gọi thầm...
Ru em giấc
ngủ nghìn thu
Em ngủ…em ngủ….giấc
ngủ nghìn thu.
Đôi mi khép
kín tạ từ thế gian
Bên em đêm
đã gần tàn
Ru em…
Ru em…
trời sáng
mây ngang .
Khói nhang
bay một góc trời.
Khói ơi bay
tới bên người thiên thu
Nán lại Đời
nhau
Vào mùa nầy
nắng chiều thường xuống chậm.
Ta thường ngồi
nán lại góc sau nhà.
Những vệt nắng
như tia đời sắp cạn.
Chẵng còn
lâu khuất bóng phía vô cùng.
Trong vạn vật
chỉ một vòng sinh tử
Cõi vô cùng
tỉnh lặng đến vô tâm
Người cố
níu….nhưng thời gian thúc đẩy.
Muốn hay
không cũng sẽ chỉ một lần
Ngày tương
ngộ có khi trong chốc lát
Nụ cười
ngang giọt lệ khóc lâm chung
Xin nán lại
đời nhau khi có dịp
Để mai kia
không xót nỗi đau thầm
Tháng Tư năm 1975
Trăng đã vở
làm đôi hồn câm lặng.
Mây kéo
ngang trời đêm xám mây
Ai đó khóc
…thét gào bên xác chết.
Của anh lính
trận giữa sa trường
Một phát đạn
xuyên qua đầu tự sát.
Khi nghe tin
phải bỏ súng đầu hàng
Ta không chết
được nhưng như chết
Đứng nhìn trời
rộng mà khóc thang
Trời ơi!
Đang là lính còn tay súng
Buông tay…đành
nuốt hận đến bầm gan
Từ đây ta sống
mang hồn thương tích
Chắc suốt đời
ta như kẻ lang thang
Làm con chim
Quốc đêm đêm khóc
Khản gọi Sơn
hà … mỗi tháng Tư đen
Anh bắt tôi quên
làm sao quên được.
Khi tôi bị dập
vùi trong tù ngục
Có bạn bè chết
thãm chốn rừng sâu.
Có anh em
còn thương tích rưng đau.
Bị đuổi ra
ngoài đường lê lết
Cơ nghiệp nhà
tôi từ mồ hôi nước mắt
Bổng tan
theo bao cuộc đổi tiền.
Nhớ mẹ
Ngồ buồn nhớ
mẹ năm xưa.
Nhớ hương
tóc mẹ mới vừa gội xong.
Nước tro mẹ
gội…mẹ hong
Nắng trưa
…suối tóc mẹ nồng mùi tro.
Nhớ mẹ ngồi
hát ầu ơ.
Võng đưa em
ngủ say sưa giấc nồng
Hư không
Mai nào thân
xác thành bụi cát
Hình hài tan
rả nhúm tàn tro
Đất sẽ hồi
sinh ngàn cây cỏ.
Thế giới
thênh thang một cõi người.
Hồn phách về
đâu …? Đồi gió hú.
Thổi mãi
trên ngàn mây cứ trôi.
GHI DẤU THỜI
GIAN
(6/6/43--6/6/23)
Đã tám mươi
năm sống làm nguời.
Cám ơn Trời Phật
qua giông bão
Trụ thân nguyên
vẹn chốn trần ai
Ta mừng ta
còn ngồi ghi lại
MỪNG NGÀY
SINH NHẬT tuổi TÁM MƯƠI
MƠ
Ta đợi em về
trong giấc mơ
Đêm đêm hồn
mộng cứ mông chờ.
Găp em như
thuở trường canh cũ
Một khúc
nghê thường xưa đã tan
MÙA TRĂNG BUỒN
Xưa cùng em
ngắm trăng đêm
Tựa vai anh nhẹ
bên thềm nguyệt mơ
Tóc lay ngọn
gió khẻ đưa
Mùi hương
tóc nhẹ theo mùa trăng lên.
Giờ ngồi im
lắng ngoài hiên
Mùa trăng lạnh
vắng…. buồn riêng một mình.
ĐÊM NẰM THỨC
NGỦ CHẬP CHỜN
NHỚ EM MÊ
NÍU BÓNG HƯỜNG NHAN XƯA
Già
Lục phủ, ngủ
tạng quá lâu.
Theo ta qua
mấy cơ cầu trần ai
Bao năm suốt
đoạn đường dài
Giờ đây mỗi
đứa sức gầy hư hao.
Bổ xung bụm thuốc
thêm vào
Đứa thì chịu
thuốc đứa chào không ưa
Đứa rệu rạo
…sáng nắng chiều mưa.
Ui cha! Đành chịu …quá mùa lúa non.
Thức giấc buổi sáng
Giấc mơ còn
đọng đêm mê ngủ.
Lối cũ ngày
nào ta có đôi.
Máng nước
mưa đêm còn nhỏ giọt.
Thức giấc
…nhớ em dạ bồi hồi….
Em đã xa rồi
…xa mãi mãi..
Mai nầy
Mai nầy ta
chết rời cõi thế.
Cốt, nhục hủy
trong lửa thiêu tàn.
Chẵng xây mộ
đá, cùng bia đá.
Một hộp tàn
tro góc nghĩa trang.
Đã hết cuộc
đời là buông hết.
Vương vấn là
gì nấm mộ xanh
Mai nầy rồi
đến mai nầy nữa.
Chỉ còn
hương khói phủ vây quanh
Mùa trăng vẫn
lên …
Ngày hồng vẫn
sáng.
Cõi đời tan
tụ.
Cứ xen nhau
lớp lớp hàng hàng.
Mai nầy rồi
đến mai nầy nữa.
Hồn phách có
về cõi thế gian
Một cõi vô
hình ai biết được .
Chỉ còn
hương vọng nhớ khói nhang.
Từ em thân
hóa thành tro bụi.
Tiếng dế nỉ
non… nghĩa trang buồn.
Ta hóa tượng
trơ nhìn khung ảnh
Dung nhang…
cuời nụ thuở còn sinh.
Giờ hương
khói tỏa mờ nhân dạng.
Anh gọi tên
em…tiếng nấc thầm!
Ngồi bên
nhau…bóng chiều sắp tắt.
Hai mái đầu
bạc …ngã vào nhau
Em ơi! biết
còn bao lâu nữa
Để anh và em
tựa mái đầu
Già! Già!
thì đã già rùi
Ráng không
nghĩ tới để vui mỗi ngày.
Nhưng sao
khó quá hởi ơi!
Đau lưng, nhức
mõi như trời nắng, mưa.
Thuốc uống
buổi sớm buổi trưa.
Ăn uống
kiêng cữ …đường thừa mỡ cao.
Bên chiếc
võng đưa.
Bên chiếc
võng đưa
Mẹ ngồi mẹ
hát ầu ơ
Bên chiếc
võng đưa
Mẹ ngồi như
tượng đá khô tháng ngày.
Vẫn câu hát
vơi đây.
Hoa tím vừa
nở vừa trôi.
Trên sông
hoa đã mất rồi nước xuôi.
Lục bình về
tận cuối trời.
Tôi ngồi với
nhưng bồi hồi ngó theo
CẢM NGHĨ VỀ NGƯỜI
QUA NĂM THÁNG.
Tôi mắc nợ Huế với nhưng cảnh đẹp, với nhưng di tích lịch sữ….Tôi
mắc nợ với anh bạn thân mến với lời hứa viết về Huế và con nguời Huế mà mãi
không viết được… tôi mắc nợ em, một mối tình buồn…cho tới giờ vẫn còn buồn…hởi
em Tôn nữ của tôi….mình đi qua đời nhau mà không được cùng nhau trọn vẹn…! Tôi
sinh ra ở miền Nam, một vùng châu thổ với màu xanh lúa mạ và sông nước đục phù
sa, cuộc sống hiền hòa với những ngày tháng êm đêm trôi qua….Tâm hồn hồn tôi được
nuôi dưỡng và lớn lên trong khung cảnh đó… Đất tôi qua thời kỳ đô hộ của Pháp
đã phân hóa đất nước thành ba miền Nam, Trung, Bắc với những chia rẻ như ba dân
tộc khác nhau trong cùng một nước…Tôi lớn lên trong một cuộc chiến tương
tàn….Dân cùng chũng tộc mà khi nói với nhau…Nguời Trung, người Bắc, người Nam
như ba dân tộc trong một dãy đất Việt Nam…cái gì đó xa lạ với nhau…Những lời đồn
đoán sai lệch về người mỗi miền không chính xác… Năm 54 khi người miền Bắc di
cư vào Nam để lánh xa Cộng sản…thi biết bao cảnh ngộ gây đổ vở tình Bắc,
Nam…Nhưng cuộc sống trộn lẩn đó rồi cũng qua với tình Bắc duyên Nam…còn người
miền Trung thì còn xa lạ bởi thời kỳ giao thông còn hạng hẹp không nối kết dể
dàng để có liên hệ Trung, Nam nhiều… Đất nước đâu đâu cũng là nhà…Do cuộc sống
người ba miền có dịp găp nhau nhưng thật sự chưa có hòa hợp thật sự với nhau mà
vẫn còn mang nghi kỵ từ nhưng người lớn tuổi…từ đó nẫy sinh những mối tình của
những người trẻ bị ngăn trở bởi các bậc sanh thành.... Vì hoàn cảnh trường
trung học tỉnh thiếu môn học tôi thích… tôi phải lên Sàn Gòn để học tiếp. Năm
đó tôi học lớp đệ nhi cấp… Vì thương ba má vất vã tôi vừa đi học, vừa đi dạy tư
gia để kiếm thêm tiền cho sinh hoạt…Lần đầu tôi đi dạy cho gia đình một người
miền Bắc. Mẹ đứa bé là một phụ nữ miền Bắc có chồng sĩ quan Hải quân, người miền
Nam. Lúc mới găp chị tôi rất e dè. Nhưng khác với nhưng gì tôi nghĩ, chị rất cởi
mở và thân tình…nhưng ông cụ thì ít nói hay ngồi trầm ngâm với ống cối thuốc
phì phà, mắt nhìn xa xâm… Thời gian đó không lâu cho nên tôi không rỏ tình cảm
tôi với gia đình họ cho lắm…nhưng cũng thấy một chút ấm áp và thân tình…Kế đên
tôi đi dạy tư gia cho một gia đình người miền Trung…gia đình họ Tạ Thúc…Ông rất
cởi mở và rất tốt với tôi. Lúc đó ông đang là một chánh sự vụ của một bộ của Bộ
Thông Tin…biết hoàn cảnh trọ học của tôi, ông cho tôi về ở chung để tiện việc dạy
kèm cho hai đứa con nuôi…Ông lớn tuổi nhưng chưa vợ, ông xin hai đứa con một
trai, một gái về nuôi…chúng đang học cấp 1. Việc dạy học của tôi có thêm nguồn
tiền…Tôi nói với ba má để không nhận tiền cung cấp từ ba má nữa để đỡ gánh cho
ba má còn lo cho các em…. Trong một ngày bà mẹ của ông từ Trung vào thăm…Bà ngồi
trên chiếc giường có người hầu đứng kế bên quạt gió cho bà…Khi đi ngang bà tôi
thấy ông mọp lưng đi qua…các người trong nhà đều làm như vậy…dĩ nhiên đi ngang
bà tôi cũng làm y như thế…Mọi người trong nhà gọi bà bằng Mệ…Tôi thấy không khí
trong nhà như ngộp thở từ khi bà về đây…Từ đó cái mặc cảm về cách xử quan liêu
cao thấp đã ấn mạnh vào những tâm trí tôi thêm về người miền Trung …Rồi tôi
nghĩ người ngoài đó quan liêu phân biệt quá. Sau năm 1975…một số người vượt biển,
vượt biên ra nước ngoài…mở ra diện bão lảnh…rồi diện H.O…kể ra thì mấy trăm
ngàn…tuy nhiên sống ra rải rác khắp nơi….cùng chung một nước như nước Mỹ nhưng
khác tiểu bang…Mỗi lần nghe ai nói tiếng Việt cho dù người miền nào cũng rất
hân hoan nồng ấm với nhau vì là người Việt…chỉ còn là tình dân tộc … Thế như
chúng tôi không ít thì nhiều cũng còn chút ảnh hưởng của thời phân biệt quá lâu
lúc, còn sống trong nước…Nhưng thế hệ thứ hai, các con chúng tôi không có.
Chúng găp nhau nói nhiều tiếng Mỹ hơn là tiếng Việt. Chúng hội nhập vào cuộc sống
mới, sự phân biệt Bắc, Trung, Nam không có. Con cái càng lớn…Bổn phận cha mẹ
như chúng tôi lo cho ăn học thành tài và chỉ kỳ vọng con cái mình sẽ kết bạn với
người Việt để sau nầy chúng lập gia đình thông gia sẽ vui hơn…Tuy nhiên chúng
tôi biết không thể bắt buộc con cái theo ý mình …Cũng may cho gia đình chúng…đứa
có đầu tiên có vợ là con gái người miền Bắc…đứa thứ hai có vợ, cha mẹ vợ Bắc,
Nam…Mọi chuyện ổn thỏa vui vẻ…đến con gái cho biết cháu quen với bạn trai người
miền Trung…Tôi cũng vui lắm, tuy hơi lo không biết con mình có làm dâu được bên
đó không, vì tôi bị ám ảnh lúc sống chung gia đình họ Tạ như nói ở trên…Nhưng vợ
chồng tôi cũng vui vẻ vì dù sao cũng là người cùng xứ Việt… Lể hỏi rồi đến lể
rước dâu… đàn trai có đủ lể nghi theo phong tục tập quán vùng ngoài…Trong lể cưới,
trước hai họ tôi xin thưa: “Vợ chồng tôi chỉ có một đứa con gái nên mọi chuyện
trong nhà vợ tôi làm hết, con gái tôi chỉ lo học…cho nên xin anh chị xui và họ
nhà trai dạy bảo cho cháu…nếu có gì thiếu xót”… Ông ngoại chồng bên nhà trai đại
diện nhà trai nói “Anh đừng lo, bên nầy con cháu có gia đình thì chúng ở riêng,
tuy nhiên anh nói vậy, chúng tôi xin lưu ý..” Thật vậy khi đám cưới xong, vợ chồng
con gái tôi ở riêng, nhà tụi nhỏ cũng không xa nhà chúng tôi cho lắm. Nhà anh
chị xui thì ở xa hơn …cuối tuần hay có đám giỗ quảy gì thì chúng mới về…Mỗi lần
có dịp như vậy anh chị xui mời vợ chồng chúng tôi về chơi…Thời gian trôi…tình
xui gia càng mật thiết…Có một điều tôi thấy con gái tôi trổ tài nấu nướng vài
món gì đó…Sau nầy tôi được biết là do chị xui tôi chỉ dẩn… dần dà con gái tôi tự
nấu nhiều món ngon khi có dịp về nhà tôi…. Năm tháng trôi, tình xui gia càng gần
gũi, cả với ông bà ngoại chồng của con gái, ông bà lúc nào cũng cởi mở vui tươi
với con cháu, không thấy có một cách biệt nào. Có hôm quá vui con gái tôi buộc
miệng “có khi ba còn khó hơn ông bà ngoại con nữa”,Tôi cười xòa với con gái…và
cũng từ đây tôi được biết nhiều thân hữu người góc người miền Trung rất dể mến
thân thương, trong đó có anh Trần Kiêm Đoàn một người cùng đi chuyến tàu vượt
biển năm nào với anh chị xui tôi….Có hôm anh Đoàn nói”Có giai cấp quan liêu đó
anh, tuy nhiên có trong một số ít người trong Hoàng tộc, còn lại đa số chúng
tôi không phải vậy”.)…Anh là người học cao, hiểu rộng và rất huyên thâm về phật
học. Huế ơi…Xứ huế có những con người mà tôi gặp ngày nay đã làm thay đổi cảm
nghĩ của tôi….Tôi xin chân thành cám ơn tấm chân tình những người mà tôi đã gặp.
Xin cám ơn gia đình anh chị xui tôi và con rể mà con gái tôi có được hạnh phúc
như ngày hôm nay.
HTH tháng
8/2023
HTH tháng 8/2023
Đường về cát bụi lần ngắn lại.
Tóc bạc mỗi ngày càng bạc thêm.
Mai đây
Mai đây rồi cũng xa người
Không còn khóc giận…vui cười thế gian.
Mai đây bỏ hết ngổn ngang.
Người thương kẻ nhớ mây tan gió ngàn.
HƯƠNG KHÓI
Khói
nhang bay một góc trời.
Khóiơi!
bay tới bên người thiên thu?
LỜI
VỈNH BIỆT
Vỉnh
biệt trần gian
Trả
thân cho đất
Trả
hồn cho hồn mây
Trả
buổi sum vầy
Trả
cô đơn kéo ngày dài quạnh hiu
Trả
em tiếng yêu
Trả
vòng tay khép những chiều bên nhau
Trả
đêm thao thức
Trả
ngày bơ vơ
Trả
nụ cười
Trả
hơi thở
Trả
ước mơ từng ngày
Cho
dù cạn kiệt tương lai ngắn dần
Chào
đời trần trụi.
Ra
đi tay không
Thế
giới con người chỉ một vòng.
Cõ
xanh mấy độ trên vành tữ sinh.
Khi
hơi thở ta hết
Một
chu kỳ đã hết
Vỉnh
biệt đời
Vỉnh
biệt trần gian
Từ em
Từ em nở nụ cười tươi.
Em gom nắng sớm phủ đời anh vui
Từ em dáng ngọc trăng soi
Em phơi áo lụa phủ đời rét đơn
Từ em ngực áo trăng non
Nhốt hồn anh dậy sóng cồn cuộn dâng
Từ em khép hở cửa hồng
Lòng anh mê muội trôi dòng mê hoang
Từ em đưa ánh mắt sang
Tim anh thổn tức Vân ngàn gió mây
Đàn bà
Em đàn bà đã có chồng
Tóc chưa phai nhạt má hồng hay hay.
Ngực phơi đầy nét trang đài
Dáng đêm trăng khuyết soi hai cõi vòng
Để anh ngồi ấp mơ mồng
Một đêm hội ngộ mặn nồng ái ân
Cuồng say như thể dòng sông.
Giữa mùa nước lủ bềnh bồng dấu yêu
Bóng quê nhà
Năm mới Xuân về nhớ cố hương.
Nhớ thuở quê xưa cách dậm
trường
Bên mái nhà tranh thời thơ
ấu
Có mẹ có cha sống yêu
thương
Mấy chục năm qua đời viển
xứ.
Mất quê hương, mất cả song
thân
Ngày tháng có đầy cơm áo ấm
Mà lòng lạnh lắm…khúc bi
thương
Ta chạnh lòng khi chiều sắp
tắt
Non sông còn bận mãi bên lòng