Sông tình
Con sông tình nước chảy
Qua mấy khúc sông buồn
Con sông tình uốn lượn
Qua bao niềm yêu thương
Sông trôi về biển lớn
Sông quên bến hẹn thề
Sông đi về xa tít
Nước quên bờ neo xưa
Sông của tôi sông ơi
Biển ngàn xa sống dử
Có bao giờ êm trôi
Ngoai kia trời mây rộng
Chắc nước sông lạc loài
Muốn quay về nơi cũ
Chắc gì con nước quay
Thôi một lần đi ấy
Biết bao giờ gặp đây
Sông tình sông tình hởi
Dấu sào cấm còn đây
Nước không về bờ vắng
Dấu dầm cạn khóc ai
Từ ngày trăng lặng sao chìm
Em theo hương khói về miền tịch liêu
Đời anh đối bóng về chiều
Càng thêm quạnh quẻ dáng liêu xiêu buồn
Tan vỡ từng cơn
Em ra đi còn gieo tình ở lại
Mái nhà còn lưu dấu em đầy
Khung cửa sỗ em ngồi ngóng gió
Giờ rủ mành rung phất nhẹ lay
Nơi chiếc bàn ăn anh ngồi cô lẽ
Ghế em ngồi..giờ không còn ai
Khung giường xưa em thường thỏ thẻ
Mình già ráng sống tựa đời nhau.
Nhưng phận số héo mòn cơn bịnh
Hụt hơi rồi em bỏ trần ai
Anh muốn nhào theo trong hầm
lửa
Tuỵt vọng buồn anh muốn chết theo
Giờ anh sống những ngày nhung nhớ
Mái nhà xưa lạnh khói nhang mờ
Dư Ảnh
Trên dư ảnh em nụ cười rạng rở
Giờ còn đâu hồn đôi mắt trần
ai
Giờ tỉnh lặng trên bàn thờ vô cảm
Anh lặng nhìn em… khóc nhớ thương hoài