Treo ngọn phù vân
Cuốn
theo trên ngọn phù vân
Từ
ta vào bước lên tần đời trôi
Bay
lên tới tận nguồn trời
Thay
hình đổi tướng chơi vơi mịt mù
Đêm
về với bóng trăng lu
Trên
lầu hoàng hạc mịt mù mái rêu
Vọng
ngày suối tóc buông lơi
Theo
tà áo kéo bao hồi đuối hơi
Lợi
danh khép một đường vơi
Khói
sương lang bạt cũng tơi rả ngày
Trên
ngàn mây gió ngừng bay
Ngồi
như tượng đá buông tay đợi tàn
Giờ
thì đã rỏ căn phần.
Theo
vòng nhật nguyệt một lần phù vân
Nhẹ
hều như khói như sương
Hồn
ta lãng đãng cuối đường phù sinh
O Huế Xưa
Huế
xưa trăng nước mơ màng
Dòng
Hương óng ánh trăng vàng lao xao
Thuyền
trôi …nước chảy rẻ đôi
Tóc
em bay nhẹ rẻ hai vai gầy
Ai
thề ai hẹn đêm nầy
Cho
chuông Thiên mụ vỗ đầy tiếng ngân
O
xưa dáng nhỏ thanh tân
Nghiêng
vành nón lá …mấy vần thơ bay
Tràng
Tiền mấy nhịp cầu vai
Đem
thương đem nhớ cho ai đi về
Nam
giao bước nhẹ vai kề
O
xưa dáng nhỏ ...tóc thề ngang vai
Thì
thầm anh nói bên tai
Làm
em ốt dột đỏ gay má hồng
Vô
tình tay chạm lửa hồng
Hai
tà áo khép một vòng tay ôm
Môi
nồng ướt đẫm nụ hôn
Lá
rơi nắng nhẹ bay vờn cỏ non
Huế
ơi huế mãi vẫn còn
Nên
thương nên nhớ ngập hồn lắc lay
O
xưa Huế vẫn trang đài
Dáng
xưa tóc xỏa vai gầy nón nghiêng
Huế
xưa dịu ngọt má hường
Một
lần trao mối tơ duyên
Từ
dung nhan đó Huế thương đến chừ Giờ già
ngồi nhớ chuyện xưa
Cho
thơm hương lại thuở ưa theo tình..
Mấy
câu thơ cũ gợi hình…
Bóng
xưa chợt thấy mình còn nao nao
TRĂNG
CHIỀU
Chẳng
đợi đêm về ánh nguyệt soi
Trăng
chiều êm nhẹ thoáng bên trời
Trăng
nửa không pha vàng tóc xỏa
Trắng
tinh mất nửa gửa trời xanh
VÉN
Vén
đêm anh mở khung chờ
Chan
vào ánh nguyệt …đêm ngờ nghệch trôi
Vén
lòng mơ mộng chút thôi
Thu
vàng vừa đến lá rơi giật mình
O
Huế xưa về tím màu áo cũ
Dáng
trang đài như dòng chảy trong veo
O
Huế ơi em kéo hồn anh lại
Thuở
đem lòng trăng gió xôn xao
Gió
thổi hiu hiu trời se se lạnh
Mùa
thu về nằm trên lá vàng ươm
Dạ
thưa ….con gái miền Tây
Cái
duyên con gái rót đầy môi son
Giấc
trưa
Tặng
Nhất Chi Mai
Trưa
nằm lắc võng đu đưa
Nghe
em hát…giọng huế ơi…ngọt ngào
Xưa
mẹ ru ngủ chiêm bao
Giờ
nghe em hát đi vào giấc trưa
VỌNG
XƯA
Vọng
xưa nghe đọc thơ kiều
Đêm
trăng gió đẩy mây dìu thơ bay
Tiếng
mưa rỉ rít hiên ngoài
Kiều
xưa ngàn nổi đọa đày truân chuyên
Vọng
xưa chiếc võng chao nghiêng
Ngọn
đèn chong vuột mối đường chỉ may
Nghiêng
nghiêng trăng lọt khe ngoài
Vọng
xưa êm ả một trời ngây thơ
Cõi
Về
Rồi
một ngày kia ta không còn thở
Tim
bỏng dừng thôi đưa máu nuôi thân
Mọi
tỉnh lặng như mây ngừng gió thổi
Thân
xác nầy về cát bụi phù sinh
Một
kiếp người loay quay nay đã hết
Chốn
trần gian gió thổi bạc mái đầu
Giờ
lặng lẽ xuôi tay và nhấm mắt
Đát
ngậm rồi nghìn thuở chẳng về đâu
8/10/25
