LẠY PHẬTQUAN ÂM
Chấp tay lạy Phật Từ bi
Đưa đường chỉ lối con đi đường trần
Bao năm xuôi ngược quên thân
Bao nhiêu sầu khổ chất chồng đeo mang
Cầu xin đức Phật Quan Âm
Xua tan bi lụy …lổi lầm hồn mê
Công danh sự nghiệp nhiêu khê
Bay đi theo gió ….rụng về tay không
Tóc sương điễm trắng bềnh bồng
Xô con tâm não còn trong vũng lầy
Xin ngài cứu vớt thân nầy
Bước đi trong nẽo Thiền …quay hướng đời
Cho con quên hết ….nợ vơi
Thong dong bước tới về nơi an bình
NHỚ
Vén lòng nhìn nắng ban mai
Mênh mông trời đất mây bay cuối trời
Xuân về đất khách xa xôi
Ngồi đây mà nhớ bồi hồi đất quê
Bao nhiêu cho đủ đường về
Tuổi thơ chất đống …gom mê mẩn hồn
PHỦI
Phủi buồn lẩn quẩn vào tâm
Mà sao cứ vẫn đâm xầm nhào vô
Phủi bao sầu não thập thò
Phủi mơ, phủi mộng
.…phủi lo tuổi già
An vui thực tại…mai ra
Bước chân ngày tháng la đà mây trôi
TỰ TÌNH
Thơ gieo…hạt sót trong hồn
Bay theo sợi tóc trắng luồn qua mây
Rớt thành mưa bụi trên tay
Rãi vun mọc nỗi buồn đầy qua thân
Ngồi buồn kể chuyện năm xưa
YÊU THẦM NHỎ XƯA
Mùa
lể tình yêu 2018
Đố ai bắt được thời gian
Đố ai bẻ được gió ngang bầu trời
Để tôi quay ngược cuộc đời
Tình yêu mới ló….của tôi với nàng
Cách dòng sông nhỏ băng ngang
Mé nghiêng có nhánh bần xanh níu xuồng
Một hôm pháo nổ rất dòn
Bên kia em nở xuống xuồng cười tươi
Bỏ bờ …con nước chảy xuôi
Thuyền xa tôi ngó… lệ tôi ướt nhèm
Bởi tình mới bẹo, ước thầm
Tôi chưa nói được …em đành bỏ đi
Vuột tay, mắt ngó lên mây
Kêu trời như bọng…. gió lay cánh diều
Giờ em đã bỏ mất tiêu
Lấy tay đấm ngực …tiếc …yêu …yêu thầm!
Ai biểu thương … mà miệng câm
Để em đi mất…dâp bầm tim tôi
Đố ai quay ngược cuộc đời
Chắc tôi phải nói…người ơi…thương người…
Mỗi ngày đọc thơ em chơi….
Ngó em bức ảnh…nụ cười rất duyên
Hình như anh cũng phát ghiền
Mở trang F.b……qua miền ảo thương
Nhìn hình má lún đồng tiền
Cho anh quên hết buồn phiền vỗ tâm
CÁI
VUI THƯỜNG RẤT QUA MAU
CÁI
BUỒN LẼO ĐẼOTHEO SAU NÍU MÌNH
PHỦI-
BUÔNG TỤC LỤY VÔ MINH
AN
TÂM BƯỚC TỚI PHẬN MÌNH THẾ THÔI
CHẠM
XUÂN
Mùa
Xuân thay đổi sắc trời
Vén
mây xanh ngát cây phơi nắng vàng
Nụ
hoa cởi áo mùa sang
Mở
từng cánh nhuộm chéo ngang mấy tà
Có
con bướm lượn cành hoa
Nhẹ
đưa cánh nhịp mà xoa nhụy tình
Con
chim đang hót trên cành
Đợi
chia giọt nắng bỏ cành bay cao
Ngày
Xuân hơi lạnh gió chao
Có
ai thúc giục mà mau chân dài
Buớc
em kéo vạt áo bay
Để
tôi đứng ngó quên đời phù vân
Vài
giây phút đứng tần ngần
Cõi
nhân sinh thấy ngày Xuân chạm hồn
CÒN
NGÀY
Bây
giờ ta bổng đâm lì
Vô
thường kiếp sống biết gì rủi may
Còn
hơi thở…. Ta sống đây
Ráng
vui…tự tại…còn ngày…lân la
Thả
hồn
Chọc
chơi mấy tiếng giã đò
Hất
chi ngọn tóc ngang bờ vai suông
Gió
đưa chéo áo đôi đường
Hở
vòng da thịt ..bờ mương dậy thì
Mĩm
cười em nhẹ bước đi
Vô
tình để lại cái si vụn nhìn
Hồn
tôi hớp phải miếng tình
Thả
bay theo gió qua nhanh chút đời
ĐÊM
NẰM TRỞ GIẤC…… GIẬT MÌNH
QUƠ
NHẦM CHIẾC GỐI …TUỞNG MÌNH…MÌNH ƠI!
TRỜI
BÀY RA CẢNH CHIA PHÔI
BAO
NĂM CHỒNG VỢ…ĐẾN HỒI CHIA LY
ẢO
Bỏ
hồn vô mấy câu thơ
Để
tâm quên hết sầu lo buồn phiền
Mượn
trang hư ảo thôi miên
Thổi
ta vào mộng lên miền phù vân
Vỗ
đôi cánh nhẹ vô minh
Phút
giây cũng được chút mình náo nương
Ai
biểu em cười rất có duyên
Chiếc
răng khênh khểnh
Má
lún đồng tiền
Vạt
áo hớ hênh
Bước
đi nhè nhẹ
Liếc mắt, chọc tim
Bắt
ta dòm ngắm
Quên
mất trần gian
Về
nhà…ngồi nghĩ
Bổng
nhiên cười khan
CUỘC
ĐỜI
Cuộc
đời di mộng đổi thay
Bao
nhiêu sắc tướng…hình hài một thôi
Thế
gian nhiều cuộc đổi dời
Nghiêng
vai gánh nặng vui cười, sầu lo
Thân
ta bụi cát con đò
Trôi
theo dòng nước …nào dò nông sâu
Công
danh, sự nghiệp bấy lâu
Rả
tan, thuyền nát …còn đâu hình hài…!
BIA
DỰNG VÔ HÌNH
Tử
sinh bia dựng vô hình
Người
đi trong cõi vô minh ta bà
Một mai người cũng bước qua
Buông
thân cát bụi lìa xa hồng trần
ĐÊM RẰM THÁNG GIÊNG
Trời
vừa cởi áo mây che
Khoảng
xanh lộ bóng hằng nga rọi trời
Cho
tôi mở mắt ra coi
Có
con chim hạc vừa phơi cánh xoè
Rất
lâu quên ngắm trăng về
Chút
hồn thanh nhẹ …quên bề bộn tâm
Chổ không
Xin
em đừng liếc mắt tỉnh
Dáng
chi đẹp quá tôi rình ngó mê
Tóc
đen ngã rẻ vụn về
Sợi
thưa vén ót lộ bề vai thon
Xin
em ngừng tiếng cười dòn
Đấp đổi
Một
ngày…thấy nắng vừa lên
Môt
ngày ta bước qua thêm tuổi chiều
Một
ngày nắng tắt đìu hiu
Một
đêm giấc ngủ đánh liều ngày mai
Trong
mơ trở giấc đêm dài
Nghĩ
ta còn được một ngày nắng mai….?
Chúc
ta đấp đổi qua ngày ….
Nìu
chân đất, cỏ…..thấy đời còn ta….!
Ngồi quán cà phê
Riêng nhạc sĩ Nguyễn hữu Tân ghé nhà tặng tôi
bửa ăn sáng….
Cám
ơn anh bạn trần ai
Miếng
ăn …nhớ lại. ..những ngày ngồi chung
Nhớ
từng giọt đắng cầm chừng
Để
hai ta nhắc chuyện từng năm xưa
Nhạc
gieo mấy nốt …cũng vừa
Có
em gần nhữ….mắt đưa sang
người
Và
tay quấy ngọt dùm tôi
Hớp
từng ngụm nhỏ …bồi hồi ngó suông
Bửa
nào … em mõng…dáng thơm
Kề
tai nói nhỏ…mình đương dợm hồn
Buổi
mai kéo sợi tơ hồng
Cũng
qua một buỗi thơm lừng cà phê
Điệu buồn buồn…ca khúc thế nhân….HTH
RỒI CŨNG XA THÔI
Rồi cũng xa thôi……
Cánh chim bay…giờ
bay bay mất
Đến phương trời
nào giửa trời rộng bao la
Có một người ngồi
nhìn mây gió
Cô đơn buồn …như
cây đứng bơ vơ …
Cành lạnh giá…giữa
mùa Đông tuyết lạnh
Chim
ơi! Chim ….cành cây lá rủ chơ vơ
Những giọt buồn
như cơn mưa chợt đến
Phiến lá
vàng…chẵng còn ai để đợi chờ
Tiếng chim hót từ
nay vắng bặt
Em đi về đâu …từ
nay vắng em rồi!
Cuộc
từ ly trần gian…sầu khổ
Có ai mong mà chợt
đến...em ơi!
Cánh chim xa….đời
xa nhau...mãi mãi
Anh ngồi mơ những
khoảnh khắc đời qua
Cuộc bẻ dâu …còn
ai chia xớt
Gánh sầu nầy…đành
chất nặng hồn tơi
Một mai kia…theo
đường chim …tìm dấu
Rồi cũng xa
thôi…nhân thế biển lấp bồi…!
MỪNG
Mừng
con đầy tháng, thôi nôi
Mừng
con thành đạt ra đời lo toan
Mừng
cháu mở miệng cười dòn
Đưa
tay vuốt tóc trắng lòn ngón tay
Mừng
ta có được những ngày
Vui
cùng con, cháu vun đầy quanh ta
Phơi
ta một chiếc lá vàng
Một
mai….lìa rụng rơi tàn xa cây
Giờ
còn ngó nắng lắc lay
Đợi
khi về cội rớt ngày mùa qua
Tôi
rãi hồn tôi một khoảng trời
Bị
mưa rớt hột gom phơi ướt nhèm
Mây
che thấp thõm bên rèm
Kiếng
mờ nhạt động giọt buồn sắp rơi
MỘT
MÌNH
Đêm
nằm chập nhớ mình ơi!
Nệm
chăn còn đọng dấu hơi mình nằm
Xa
nhau còn thoảng hương thầm
Giật
mình quơ chạm bên mình trống trơn
Cũng
đành
Cũng đành…em bỏ thiệt rồi
Ngó chi….. em cũng xa xôi mất rồi
Vói theo những giọt mưa rơi
Làm sao níu được khi người phủi tay
XEM HÌNH TRÊN F.B
(Xin tặng các bạn … )
Hiện hình em dáng trang đài
Dung nhang nhiểu giọt rụng đầy nắng
mai
Rớt vào tim động lắc lay
Ta quơ tay chạm một ngày vui vui
Nở tươi cái miệng em cười
Cho giây phút ngó quên đời rối ren
CÁM ƠN BUỔI SÁNG
Cám ơn những bước chân đi
Cho mồ hôi đổ mỗi khi bước dài
Cám ơn nắng đổ sáng nay
Cám ơn cơn gió thổi bay mây buồn
Nụ hoa dại nở bên đường
Có con bướm trắng cũng dường bấu hoa
Cây xanh lá ngoắt chim xà
Hát mừng tụ nhánh ngợi ca xuân về
VẪN CÒN BAN MAI
Mổi sáng bước ngắn bước dài
Nhìn mây, nhìn nắng, nhìn đài hoa thơm
Cám ơn Trời Phật ban ơn
Đời chiều hạnh phúc vẫn còn ban mai
TÌM LẠI TRONG MƠ
Chiêm bao …hoàn trả đời phai
Mấy chục năm…. mộng ngắn vài phút thôi
Giật mình tỉnh giấc bồi hồi
Thuở yêu lứa đôi
Thịt da cọ sát mây trời trăng sao
Vén đưa…ngọn gió sương vào
Để cho ánh nguyệt rãi màu hoàng kim
Len qua vách núi cũng mềm
Rêu xanh bổng mướt sương đêm ánh vàng
Dường như còn động … giấc nồng
Tiếc đờ….. nghe ngọn gió lồng qua thân
Chỉ là trong mộng ….về không
Trở mình… cô tịch nghe lòng nhớ xưa
Sóng thời gia vỗ bạc đầu
Gió bay sợi tóc trổ màu trắng vôi
Bờ vai nhô aó núi đồi
Da khô trắng vệt gân trồi xanh rêu
TUỔI
XƯA
Bướm
trắng đậu nhánh cải vàng
Nhớ
xưa rẩy ngoại so hàng liếp rau
Gánh
đôi thùng nước tưới gàu
Mồ
hôi ướt áo ...môi trầu vẫn tươi
Tuổi
thơ bên ngoại đùa vui
Đuổi
con bướm nhỏ ngoại cười nắng mai
Nhánh
sầu đâu mát gió lay
Ve
kêu mùa hạ, nắng ngày chang chang
Gió
bay giồng cát nóng rang
Vườn
rau quéo lá, mướp dàn co râu
Ngoại
ngồi nhã miếng bã trầu
Quẹt
môi đỏ thắm nhuộm mầu nắng gay
Chai
sần đen nhánh ngón tay
Sống
đời đạm bạc chan đầy cháu con
Đôi
vai sang đổi chai mòn
Một
đời ngoại gánh vuông tròn chẳng thay
Giờ
nhìn bông cải lắc lay
Nhớ
màu tóc bạc ngoại phơi tháng ngày
Con
qua một cuộc trần ai
Ngoại
ơi! năm tháng …trắng đầy tóc con
Mà
hồn năm cũ vẫn còn
Như
con bướm nhắc… lượn vờn tuổi xưa
XIN
GỞI BÀI THƠ VUI VUI…!!!
VÃ
VỜ CHO VUI
Và
..em là đã đàn bà
Một
thân cô lẻ trăng tà đêm đêm
Ngoài
hiên gió lạnh qua thềm
Nghe
mưa chạm lạnh… em thèm vòng ôm
Em
như thuyền khẫm chờ mong
Nói
làm sao được trong lòng ước ao
Cứ
thử mình hảy yêu nhau
Cứ
mở tay rộng sấn vào vòng ôm
Vã
vờ đấm đuối môi hôn
Cọ
da, cọ thịt đìếng hồn mê say
Đừng
lo những chuyện dong dài
Vã
vờ quên hết đất trời ..anh ơi…
Bao
lâu tính thử...cuộc đời
Cứ
yêu …yêu nhé …. để rồi già đi
Sức
mòn, thân mõi còn chi
Xác
thân cát bụi còn gì nữa đâu?
Giờ
thì cứ đến bên nhau
Vã
vờ xáp lại thì thào cho vui…
Đời
người cát bụi phù du
Mộng
dài một kiếp …cõi mù nhân sinh
Đua
chen dong rủi vô minh
Giành
nhau cái miếng đỉnh chung phù trầm
Chợt
ngồi vuốt tóc trắng ngần
Giật
mình thấy cuộc hồng trần hư không
MỘT
MÌNH
Không
mình nhà vắng mình ơi!
Để
tôi buồn đứng, buồn ngồi ngẩn ngơ
Buổi
cơm qua bửa đơn sơ
Lùa
trơn canh nước vẩn vơ nhai sầu
Đêm
nằm nhớ chuyện đâu đâu
Lăn
qua, trở lại bấu nhầu gối ôm
Thương
mình cái nghĩa sắt son
Mình
là sợi chỉ khâu tròn đời tôi
Nhắc
khi Đông lạnh trở trời
Đấp
chăn, kéo áo ấm hơi …gió lùa
Sống
đời đạm bạc quê mùa
Để
tôi dệt mộng vui đùa gió trăng
Câu
thơ gom dưới gối nằm
Đem
ra kết lại để hâm nỗi đời
Xa
mình…nhà vắng …buồn ơi!
Chổ
nào cũng thấy dấu, hơi của mình
Ráng
tập mình dựa chính mình
Đâu
ai chia được căn phần của ai
Chổ
buồn quanh quẩn ngày dài
Nhốt theo câu chữ thơ bay mây ngàn
Xin gió …thổi tóc em bay
Xin
mây phũ xuống cho dài tóc em
Trời
hồng sợi nắng phân vân
Pha
màu áo mõng từng phần nắng mai
Dáng
em làm chật hồn say
Vói
theo mây trắng rụng đầy cơn mê
HÁT
ĐI…ĐIỆU LÝ GAO THỪA
GIÓ
XUÂN THỔI NHẸ ĐÊM VỪA SANG CANH
NHÀ
AI PHÁO NỖ CHÀO XUÂN
THỨC GIẤC GIỮA ĐÊM
Giáp đời đâu dể trăm năm
Bên ta một khối sầu thâm cố rồi
Ngồi buồn cứ gở ra coi
Đêm đêm buông tiếng thở rơi gối nằm
Giật mình…. Hơn 70 năm
Bây giờ tóc bạc, da nhăn dấu đời
Miệng còn ngọt miếng cơm nhơi
Chóng tay đôi đủa nhớ hồi mẹ xưa
Nhớ cha dãi nắng dầm mưa
Nhớ ai …ánh mắt mới vừa biết yêu…
Nhớ môi hôn vụn miếng liều
Tim rung nghe vọng cánh diều du dương
Nhớ hồi mưa gió đoạn trường
Mấy năm “cải tạo” cuối đường chiến
binh
Giật mình ngồi vuốt tóc mình
Thấy ta đời lạc dậm đường lưu vong
Lượm từng đoạn nhớ trong lòng
Nữa đêm ngồi dậy dổ mình, mình thôi…!
Tự dưng giọt lệ tuôn rơi
Mấy năm năm nữa còn đời náo nương
BUỒN
Buồn… tận cùng…. quá sá buồn
Bổng dưng hết muốn đem tuôn ra ngoài
Ta nghe ta tiếng thở dài
Quẩn quanh, quanh quẩn những ngày cô
đơn
Uớc mơ…thôi hết…chẵng còn
Chiêm bao cũng chỉ lối mòn năm xưa
Bạn bè ngày cũng một thưa
Hỏi nhau ...than thở quanh co chuyện già
Đi gần hết…. cõi ta bà
Biết hơi bắt kịp đường qua dốc sầu…?
Cuôc đời thì cứ đổi thay
Mà ta quay ngược nhớ ngày xa xưa
Đâu còn chi nữa ước mơ
Đếm từng ngày sống gia nua tuổi chiều
ĐIỀU MONG ƯỚC
Cầu xin đời sống yên bình
Sáng ra còn thấy bình minh mặt trời
Đêm tròn giấc ngủ đầy trôi
Mỗi ngày tìm được niềm vui tạm cười
Em đi vào cõi vô cùng
Tôi buồn ngơ ngát…đứng hồn… dội kinh
Chừng như từ cõi vô minh
Gọi em giữa buổi sắc, không vô thường
Nhìn di ảnh
Từ hồn lia xác năm im
Em đi …đi mất…hình xưa vẫn còn
Xưa em cười nụ rất giòn
Bây giờ di ảnh đâu còn tiếng em
Nói thầm…nuốt lệ gọi tên…
Em ơi! biệt dạng …để anh một mình…
Giây phút cuối bên hiền thê
Thảnh thơi buông hết nhọc nhằng
Em đi về cõi vỉnh hằng từ đây
Anh buồn, nước mắt dâng đầy
Ơi! em trần thế sẽ dài cô đơn
Xa em…chắc mãi vấn vương
Bao giờ cho hết trần gian anh về
Với em cho vẹn lời thề
Năm xưa hôn ước mình kề vai nhau
Sánh đôi …sống đến bạc đầu
Bây giờ bỏ lại anh sầu thế gian
Hồn thoát xác… bỏ trần ai
Xuôi tay mắt nhấm từ đây bỏ đời
Thấy không…nước mắt anh rơi?
Phu thê thôi hết …thôi rồi mất em…!
Hồn
nhớ
Lá vàng vuột vội cành cây
Hiền thê vuột thở xa ngày cõi sinh
Tuôn rơi nước mắt khóc mình
Từ nay biền biệt xa mình mình ơi…
Em đi…em đi thật rồi
Xác thân tro bụi gói đời nghĩa trang
Hồn anh vấp ngã bàng hoàng
Em đi …để lại muôn vàn nhớ thương
Từ nay trong mộng vấn vưong
Theo trong giấc ngủ chập chờn….gọi em.
Em đi…di ảnh còn đây
Quẩn quanh nhà vắng còn đầy dấu em
Buồn…ngồi nhớ…anh gọi thầm
Thấp cây nhang tỏa khói trầm hương bay
Sám kinh nghe động lòng trần
Bao nhiêu năm sống. ..bao lần ăn năn
Ngồi quỉ trước Phât Quan Âm
Bao giờ tát cạn sông buồn
Chảy ra biển nhớ ngập hồn thương đau
Đôi bờ sinh tữ trần ai
Vô thường một kiếp …trắng tay đi-về
Bên vực hư vô
Ta ngồi bên vực hư vô
Vô thường chấp chới vỗ bờ u minh
Ngó con đường bước gập ghềnh
Bóng tà huy đỗ bóng hình phù vân
Níu đời thấy muộn hư vinh
Quanh ta một chuổi tữ sinh vẩy chào
Nghe lòng mắc nghẹn hư hao
Ngồi nhìn sương khói mà ngao ngán đời
Bao năm mang kiếp con người
Bây giờ vỡ vụn ngồi nhơi điêu tàn
Dương gian dường quá muộn màng
Ướ mơ cháy rụi …đợi hoàng hôn rơi
Bên hiền thê lúc lâm chung
Xưa em còn dáng bên đời
Cùng anh …cùng bước ngọt bùi thế gian
Bao năm có thiếp, có chàng
Bây giờ hai ngã đôi đàng phân chia
Xuôi tay vụt tắt hụt hơi
Gần bên mà cách xa rời tữ, sinh
Hồn em thoát xác trần gian
Về miền vỉnh cữu hết mang lụy phiền
Cõi xa hương khói vô hình
Chập đêm giấc mộng hiển linh em về
Thoáng giây phút sống trong mê
Giật mình tỉnh giấc bốn bể lặng yên
Mùi nhớ
Em đi bỏ lại chổ nằm
Còn hơi em thấm gối chăn ngọt bùi
Ngưi hơi áo cũ còn mùi
Em đi bỏ mất dáng đời bên anh
Nghĩa tình đã mấy chục năm
Xớt chia từng buổi thăng trầm bể dâu
Nhớ mùi xã, ớt, canh rau
Nhớ cơm em nấu đợi nhau ăn cùng
Ngồi nhai cơm lẻ một mình
Nhạt đưa từng miếng …rưng rrưng mắt
nhòa
Em đi bỏ lại quanh nhà
Hương em còn đọng. ..vào ra bồi hồi
HỐI LỜI..
Vợ…. như hình bóng mẹ hiền
Rải thương con cháu, rải niềm tào
khang
Từ em lìa bỏ trần gian
Anh như trẻ lạc thở than phận đời
Không ai tươm tất dặn lời
Không ai chia nổi, ngọt bùi, cơm rau
Tiếc xưa không nói ngọt ngào
Những khi hờn giận cào nhầu cải nhau
Bây giờ chỉ gặp chiêm bao
Hối lòng …đã muộn những câu phật lòng
Nợ em sao trả cho xong
Kiếp sau nào biết …
Túi thân tứ đại trả rồi
Hồn em thoát xác … vãng đời từ bi
Cõi nào… linh hiển em đi
Hồn chưa tỉnh,,,,, nổi đoạn trường
Chạnh đời chia ngã đôi đường phu, thê
Tử....sinh một cỏi đi, về
Cách trong tiếng thở …xa bề âm, dương
Còn ĐỜI…còn nói còn cười
Còn thương còn ghét …đua đòi thiệt hơn
Đến khi nhấm mắt …chẵng còn
Thế gian bỏ lại …lại hoàn số không…!
Cám ơn máy ảnh chộp hình
Cám ơn còn tỏ mắt nhìn nhớ xưa…
Một thời qua mất…mới vừa!
Em về cát bụi …anh chưa tỉnh hồn
Dáng em ...quanh quẩn như còn
Đâu đây nghe tiếng cười dòn với anh
Bước đi…. mưa trợt dốc buồn
Gượng lên…. quần áo ướt nhem
Phủi tay đứng dậy …ngó quanh
Mĩm cười còn thấy đời mình còn hên
Ru hồn tỉnh ngộ trần gian
Biết bao cảng ngộ gian nang hơn mình
Đêm ra phơi nắng
CHIÊM BAO
Nhiều đêm ngủ thấy mộng hồi
Giật mình tỉnh dậy,,,. đâu rồi cõi xưa?
Nằm thèm ….tìm ngủ để mơ
Trở lăn …trời đã chực chờ sáng trưng
Em về cát bụi vô hình
Hồi chuông tỉnh thức vô minh
Em đi bỏ lại nhân từ
Rải tâm giác ngộ
Em về cát bụi ngàn khơi
Biết đâu mà gọi em ơi! bây giờ
Để anh cứ ngẩn cứ ngơ
Thiên thu em hết làm người
Thiên thu đi mãi…hồn rời xác thân
Bây giờ cát bụi lặng câm
Để anh ở lại gọi thầm tên em
Khi xưa chân chẳng biết chùn
Sao nay chạm nỗi ngập ngừng bước đi
Tâm thường vọng động sầu bi
Ngại đời vấp ngã
Thời gian phũ trắng tóc mây
Ngộ ra …đời chỉ tạm vay …vô thường…
Đưa tay vuốt tóc bạc rơi
Còn đâu…hồi đó….một thời vun vui
CÕI VÔ HÌNH
Cuộc đời:sống… là cõi người
Cho dù có ngắn có dài trần ai
Chết… là mất…cõi thế nầy
Mộ bia đá dựng rụng đầy lá thu
Đâu ai biết cõi xa mù
Có bao nhiêu bóng người từ ngàn năm
HƯƠNG ÁO
Áo
treo em bỏ lại đây
Áo
quan đã khép hình hài em đi
Ngày
nào tà áo em bay
Theo
anh trên khoảng đường dài chung đôi
Bây
giờ em đã đi rồi
Hương
em còn đọng dáng đời áo xưa
Em
đi bỏ hết lại đời
Bỏ
anh hiu quạnh...ngọt bùi nhớ xưa
Đời
như mây tán cuối chiều
Dật
dờ xa nẽo đìu hiu biệt mù
Số
phần ai dễ bước qua
Chặng
đời tới vậy….đâu tha phận người
Cũng
đành chấp nhận mà thôi
Ta
bà một kiếp luân hồi thịnh,suy
Gieo
lành… rãi hạt từ bi
Cầu
xin hạnh phước đường đi, đường về
XIN ĐẾN CÙNG NHAU
Còn
đời, còn chuyện đo lường
Còn
đời còn nỗi vui buồn, nhớ thương
Câu
thơ đem rãi tơ vương
Hỏi
ai nhặt được có dường chạnh nhau
LÝ
CHIM CHIỀU
“Chiều
chiều chim vịt kêu chiều
Băng
khuâng nhớ bậu chín chiều ruột đau”
Chiều
chiều ra đứng vườn sau
Vườn
xưa vắng vẻ …bậu đâu mất rồi
Nhớ
xưa hai đứa cùng ngồi
Chia nhau trái ngọt …sánh đôi …bậu mình
Chiều
nay. ..tôi đứng lặng thinh
Thấy
con chim lẻ trên cành ngẩn ngơ
Xa
bầy…chim ngóng, chim chờ
Xa
bậu tôi đứng chơ vơ …vọng… buồn!
Ai
gieo chi cảnh âm dương
Bao
giờ thấy lại người thương ấm nồng
Bốn
mươi năm nghĩa vợ chồng….
Bậu
ơi! bậu hởi! bậu dong mất rồi
Để
nay tôi đứng, tôi ngồi
Tôi
kêu tên bậu để rồi khóc ngay…!
Biết
giờ bậu ở tuyền đài
Sao
tôi cứ nhớ bậu hoài bậu ơi…
Chừng
nào thôi nhớ …nhớ thôi!
Ai
ca điệu lý bồi hồi…dạ đau
THE BIRTH
CALL AFTERNOON
“In the
afternoon, the birds called in the afternoon
I remember… remembering the pain in the
afternoon ”
In the
afternoon, I stand in the back garden
The garden
is deserted ... where are you?
Remember
the two of us sitting down in the past
Sharing
sweet fruits ... pairing ... hugs
This
afternoon. ... I stood still
Seeing an
odd bird on a bewildered branch
Far away
... birds waiting, birds waiting
Far away I
stood lonely ... and... sad!
Who did
separate of us
Never see you…
warm lover
Forty years
means husband and wife.
My dear!
Exalted! she died
To this day
I stand, I sit
I called your
nane and cried immediately ...!
Know the
time for reception at the station
Why do I
keep remembering you
She left
all my life
Let me cry
dumbfounded ...
From now
on, it's already over ....
As long as
I remember ... remember it!
Who melodies
compensate ... make me sad
Learn to pronounce
Biết nhang khói đến chổ năm thiên thu
(Giỗ đầu tròn năm em ra đi)
Không còn
níu được cuôc đời
Em đi để lại ngậm ngùi lòng anh
Cõi nào nơi chốn xa xâm...?
Biết nhang khói đến chổ nằm thiên thu..?
15/102019
Lớp
ta một lớp già nua
Lâu
lâu nghe bạn mới vừa ra đi…
Từ
lúc quen em
Từ
em nối nhịp cầu tình
Hồn
anh xao động những bình minh lên
Em
như ngọn gió ngoài hiên
Lướt
qua anh những nỗi niềm quạnh hiu
Em
như cơn sóng thủy triều
Đẩy
xô con nước dìu hiu đứng ròng
Lòng
em độ lương vô cùng
Dổ
anh giấc ngủ đã ngưng mơ rồi
Bổng
dưng nở mộng yêu đời
Chiêm
bao anh thấy ấm môi bên người
Nghe
hơi da thịt rã rời
Lượn
bay trong khoảng mây trời vào xuân
Có
em, có giấc mơ gần
Chờ
ngày anh được một lần bước đôi
CÒN
ĐỜI NHÂN GIAN
Sáng
bừng mở mắt vươn vai
Ngó ra sân vắng nắng ngoài vừa lên
Cây
hoa nở nụ ngoài hiên
Cám
ơn buổi sáng lại thêm một ngày
Ta
còn thấy ánh mặt trời
Còn
đời với những nhịp đời nhân gian
PHÚT
CUỐI BÊN VỢ HIỀN
Em
đi bỏ hết lại đời
Bỏ
nhà quạnh vắng…bỏ người gối chăn
Bỏ
nơi hai đứa cùng nằm
Bỏ
anh cô lẻ khóc thầm nhớ em
Bốn
mươi năm lẻ …sao quên
Những
năm, những tháng gập gềnh bên nhau
Xứ người làm lại từ đầu
Cùng
anh chẳng ngại cơ cầu sớm hôm
Giờ
đây trong ấm, ngoài êm
Mấy
năm ngã bịnh đau rên một mình
Ủi
an mất ngó dổ dành
Làm
sao gánh được bịnh tình em ơi!
Phủi
thân, nhấm mắt lìa đời
Để
anh chết lặng kêu trời đất ơi…
Từ
nay thôi đã hết rồi…..
NHỚ
Gió
mưa thổi lạnh bên ngoài
Đem
vô cái lạnh…. làm dài trở lăn
Thở
ra cho hết buồn thầm
Ứ
trong tim những vết bầm nhớ thương
Biết
rằng đời rất vô thường
Kéo
chi, kéo mãi …để vương vấn hoài
Nhưng
còn dấp kỷ niệm đầy
Chổ
nào cũng thấy những ngày bên nhau
THÊM
NGÀY TRẦN AI…
Sáng
nay Cali đổi giờ
Lại
thêm một tiếng…. trời còn mờ sương
Nán
nằm yên lại trên giường
Nhìn
quanh chỉ thấy vách tương trắng vôi
Dổ
ta một cái mĩm cười
Đẩy
thêm ngày tới cuộc đời trần ai
Luân hồi
Gió
qua ….thêm chiếc lá rơi
Cây
kia biết khóc ….cho đời lá không…?
Lá
nằm úp mặt cam lòng
Nát
thân dưới cội …cây cong nhánh nhìn
Bên
trong cuốn lá nhú mầm
Lá
xanh vẩy gọi nắng hồng vừa lên
Em
đi…. bỏ lại cuộc đời
Có
hơn bốn mươi năm… trời gánh chung
Tạo
xây mái ấm cùng anh
Bao
năm lên thác, xuống gềnh níu nhau
Giờ
đây thôi hết lao đao
Xin
làm ngọn gió thổi qua
Mát
em một chút thịt da trưa hè
Xin
ru nhè nhẹ tiếng ve
Dổ
em giấc ngủ
Xin
làm một kẻ dại khờ
Yêu
em ….chăng nói…giả vờ…ngó lơ
Mai
em bỏ mẹ, bỏ cha
Theo
người dưng lạ về nhà người ta
LẠ MÀ QUEN….
TA VỀ XỨ LẠ MÀ QUEN
ĐÊM NẰM CHƯA NGỦ …. TRỞ LĂNG MƠ MÀNG
CÒN NGHE VẴNG TIẾNG SÀI GÒN
NHỮNG DÒNG XE CHẠY….NGHẸT ĐƯỜNG KHÓI BAY
PHỐ PHƯỜNG LẠ HOẮC …MẮT CAY
TA NHƯ TRẺ LẠC CHÍNH NGAY QUÊ MÌNH
Vi vu gió thổi trưa hè
Đưa em cánh võng nằm nghe thơ tình
Cầu tre lắc
lẽo gập ghềnh
Trót lỡ
thương bậu cũng đành bước qua
Bén tình như
thuở mẹ cha
Trầu cau cưới
hỏi mặn mà trăm năm....
Như chim lạc mất đường bay
Mắt nhìn ngơ ngát…cuối ngày gió đưa….
NGƯỜI
ĐI BIỀN BIỆT KHÔNG VỀ
HOA MÙA VẪN NỞ GẦN KỀ MỘ BIA
NGỌN LỬA CHÁY LÉM CỌNG RƠM
THƯƠNG EM THÌ LẮM….CÒN DÒM ĐÂU ĐÂU…
NGÓ LÊN THẤY MUÔN VÌ SAO
CHỚP LIA CHỚP LỊA….HỒN CHAO ĐẢO HỒN…
TIẾC LÀ MẠ VẪN CÒN NON
NHỔ …ĐEM CẤY … BẬY CHẾT OAN MẤT MÙA
PHỤ TÌNH
Em đi….tui ở chốn nầy
Muỗi kêu như sáo thổi ớ ơ….đỉa vây đầy đồng
U minh rừng sậy trổ bông
Bầy cá ròng ròng…theo mẹ đỏ sông
Đem nằm nghe gió qua song
Mình ơi! sao mình nỡ …nỡ lòng nào bỏ tui
“Dí dầu tình bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra”
Dẫu nghèo có bậu có qua
Cơm rau cháo nuốt cũng là phu thê
Ngày xưa tui rước minh về
Có cha, có mẹ…có thề giao bôi
Xuống đây làm đổ mồ hôi
Những mong lập nghiệp phát bồi đất hoang
Nửa chừng …chồng vợ đôi đàng
Ham chi giàu có bậu bậu đành sang ngang
Bỏ tui
gà trống nuôi con
Ngày
ngày khát sữa …nước cơm bú hòai
Chim kêu vượn hú đêm dài
Nhớ mình chắc lưỡi…tiếc hoài trở lăn
“Ghe lui còn để dấu giầm
Người thương đâu vắng chổ nằm còn đây”
XA NHAU TỪ ĐẤY
Một mình chuốc chén trời
quan ngoại
Nhớ khói tình nồng vương mắt em
Có phải người mơ ta đã gặp
Hay là ảo ảnh lúc tàn đêm?
Người đã xa rồi…Ai đối ẩm?
Chén trà tưởng tóc ngậy mùi hương
Bàn tay lối cũ ... tình nồng thắm
Giờ cách nghìn trùng …ôi nhớ thương!
Sương khói mờ xa đâu rõ mặt
Lặng lờ chiếc lá thả thu phong
Ai biết đời ta trời phiêu bạt
Con thuyền xa bến khóc dòng sông!
Sai gòn nhớ quán chè Hiển Khánh
Lá đổ muôn chiều khúc nhạc xưa
Áo trắng vờn bay chiều tan học
Quen nhau độ ấy…phải lòng chưa?
NHAMY
Em đã đi rồi….vỉnh viển thôi
Xác thân lửa đốt…cát bụi rồi
Vang tiếng kinh cầu…anh đứng lặng
Chết điếng thẩn thờ trong nỗi đau
Thôi hết từ nay xa em mãi
Anh ở…em đi …cách biệt nhau
Mấy chục năm sống qua đời du mục
Cuộc thăng trầm thấp thoáng trôi mau
Còn bao năm cõi ta bà vẫn đục
Ta ngồi nghe hư ảo …cuộc bể dâu
Chợt thấy vô thường đi gần hết kiếp
Vở lẻ ra …phù vân ảo….
LỜI MẸ RU
“Con đi gần hết cuộc đời
Mà chưa qua hết những lời mẹ ru”
Con ngồi nhặt lá mùa thu
Không sao đếm được nhân từ mẹ ban
Đưa đời con khắp thế gian
Làm người nhân nghĩa không mang hận thù
Mẹ à ơi nhớ tiếng mẹ ru.
Nghe trong tiếng gió vi vu ngoài trời
Như nghe tiếng mẹ à ơi.
Dỗ con qua mấy chặng đời trần ai
Giờ con cạn đuối tháng ngày
Nhớ lời ru mẹ ngọt bùi như xưa
Dù (ơ…) đời tóc trắng sang mùa
Con như đứa trẻ dợi chờ tiếng ru
CUỘC ĐỜI
Cuộc đời giờ biết giã như
Nhìn trong cát bụi bay mù thế gian
Ta bà một kiếp đa mang
Có không, không có …hơp tan vô thường
Từ em bỏ cuộc hồng trần
Để anh ngơ ngẩn đứng trân cõi đời
Chổ nào cũng thấy dáng hơi
Hơn bốn chục năm …có rời nhau đâu
BÊN NHAU
Em con mèo nhỏ thật ngoan
Trong tay anh chút dịu dàng vuốt yêu
Quẩy đuôi khe khẻ tiếng kêu
Nép đầu cọ sát cũng chìu nằm im
Tình ơi! con mắt lim dim
Em say
giấc mộng đã chìm mây trôi
Anh theo ngọn gió trên trời
Nhiểu cơn mưa nhẹ rớt nơi khô mùa
Em cong như ngọn sóng đưa
Nhả hân hoan ướt bến bờ hoang sơ
Vòng tay bấu chặt giấc mơ
Trên lưng áo ướt lặng lờ áp môi
Với nhau …trăng gió mù khơi
Khép mi chỉ thấy chơi vơi con thuyền
Bên nhau nghe nhịp con tim
Động hồn quấn quít dài thêm tình nồng
CHƯA TAN BÓNG NGƯỜI
(Nhớ hiền thê)
Hôm nay trời sắp vào Thu
Gió đưa nhè nhẹ…nắng u ẩn vàng
Vì đâu chiếc lá rơi ngang
Làm hồn tôi bổng bàn hoàn nỗi đau
Biết rằng người chẵng còn đâu
Mà sao như bóng trăng sao rọi vào
Giật mình tưởng giấc chiêm bao
Em thành cát bụi …cớ sao còn ngờ
Chim bay xé áng mây mờ
Cõi thiên thu, cõi đời giờ cắt ngang
Đường chim cuối nẻo mây ngàn
Nhìn trong sương khói chưa tan bóng người
Anh yêu em như gió luồng vách núi
Thổi từng cơn xao động lá rừng khua
Anh yêu em dù
Như ngọn sóng vỗ mãi lên vào bờ vắng
Trên trời có chút mây mù
Hiu hiu gió lạnh…hình như sang mùa
Trên cây chiếc lá đong đưa
Chắc mùa Thu sớm lưa thưa lá vàng
Gần ta một nỗi buồn thầm
Biết làm sao gở dấu bầm trong tim
Em xa…anh biết đâu tìm
Ngồi nhìn mây gió thấy chim trên ngàn
NGƯỜI VỀ
Đưa người…thì… ta đưa người về
Người đã buớc đi không quay lại…
Không biết …người về có buồn không…?
Ta đứng…nhìn theo người khuất bóng
Mà sao buồn quá…ngó mênh mông
Cách biệt trời mây…đường xa lắm
Người về rồi…người nhớ ta không..?
Còn ta …Ta nhớ thương người lắm
Chắc sẽ ngẩn ngơ thắt thẻo lòng
Tiển người… ta tiển người buổi sáng
Nắng sớm Cali nắng rất vàng
Trời đã vào Thu mây xanh ngắt
Có chút heo mai gió lạnh ngang
Sân bay….người tiển người vội vã
Ta tiển người….đi….lòng lại buồn
Cầm tay khẻ nói lời chia cách
Chẵng cách gì đâu gió mây ngàn
Người bước đi dù không ngoáy lại
Ta biết lòng người cũng riêng mang
Giữ nhau chút ấm Cali nhé
Washington mưa gió bớt lạnh lùng
Người về bỏ lại đây nắng ấm
Tôi gởi theo người ngọn gió đi
Chổ người ở chắc mưa lạnh lắm
Lót gối nằm nhớ chút nắng Cali
Gió thổi…làm tóc em bay
Xoay quanh áo lụa lấp đầy nắng mai
Sông êm con nước thả dài
THƠ VÀ TÌNH
Thơ là chữ ghép thành thơ
Tình là tình ghép đôi bờ vai nhau
Thơ còn gieo những ngọt ngào
Tình còn tha thiết nhớ nhau đêm ngày
đã là
hai chữ yêu nhau
dẫu
cho biển rộng sông sâu cũng tìm
chữ
tình e giữ trong tim
áo em
đã cởi đi tìm người thương!
chữ tình hai chữ ướp hương
trăm năm cứ trọn một đường cho nhau
tháng chín trời mưa giọt buồn rả
rích
mà lòng e lại ấm một tình yêu
ta có nhau tuy tuổi đả xế chiều
mà tình đượm như tuổi còn thơ dại
vẫn trách móc vẫn nhớ thương vụng
dại
vẫn hờn ghen dù rất đổi vu vơ
vẫn bên nhau dù đang lúc đợi chờ
vẫn hò hẹn dù phương trời xa cách
ngóng tin nhắn những phút giây
vắng mặt
và tung tăng tay nắm lấy bàn tay
cả khung trời mơ ước ở tương lai
Cùng chung bước trong tình yêu mật
ngọt
NM
PHÚT GẦN NHAU
1-Mình gần nhau hôm ấy
Có nói cũng không cùng
Môi tìm môi nồng ấm
Như đất trời mênh mông
2-Tình đã cột nhau rồi
Trăm năm tình hẹn ước
Mãi mãi bên nhau thôi
Đá có mòn, nguyệt tận
Ta vẫn còn sánh đôi
3-Giờ dù xa cách trở
Mà gần nhau em ơi
Trái tim ta thổn thức
Ngày đêm cứ bồi hồi
Nối nhịp tim thao thức
ĐUỐI MỘNG
Cơn sóng ảo đưa người trôi ra biển
Sóng nhấp nhô người cứ mãi mê say
Trong cơn ảo người quên ta ghềnh đá
Đứng nhìn theo chim duổi cánh đường
bay
KHÚC
MÊ CUNG
Em
từ trang ảo bước ra
Hóa
thân nằm tựa …như là chiêm bao
Chạm
em dóc ngọc, dáng hoa
Tay
anh run rẩy chạm da thịt người
Gió
lên…ngoài cửa lá rơi
Anh
ôm em giữa…khung đời gió mưa
Giờ
hương nồng chạm, môi đưa
Em
con sông nhỏ kịp khua nước về
Thuyền
anh mấy nhịp chèo mê
Tình
ơi… nguyệt khúc nhau kề ái ân…
Em về lại Washington
Để anh ngồi đứng nhớ mong đêm ngày
Mỗi sáng thức thức giấc…em lay
Bằng tin nhắn ngọt …đầu ngày hân hoan
Lòng vui …nhớ quá…rộn ràng
Dường như hơi ấm em nằm đâu đây
TÌNH XA
Mỗi sáng thức…uống tình em ngọt
Những lời tình êm nhẹ nhắn nhau
Anh chòang tỉnh…vừa nghe em gọi
Nỗi hân hoan…buổi sáng bắt đầu…
Em xa lắm…mà rất gần thương nhớ
Xoắn đời nhau trong những ước mơ
Hương mật ngọt trong lòng ấp ủ
Chạy quanh thân rạo rực mong chờ
Môi em nở trong ngày hạnh ngộ
Như đóa quỳnh hương anh ngất ngây
Vòng tay hân hoan vừa khép lại
Dường như rất nhẹ tựa khói bay
Em từ trong ảo về rất thực
Chạm vào nhau cứ ngỡ chiêm bao
Có phải tình xa từ kiếp trước
Để có phút nầy ta gặp nhau
GIỌT DẮNG
Thời gian tới có bao giờ quay lại
Người đã già ngày tháng lụn tàn thêm
Một gốc riêng thu đời ta hoang phế
Nhớ một thời trai trẻ đã dọc ngang
Ngồi khuấy, hớp…ly cà phê buổi sáng
Cõi nhân gian…nghe đắng chạy quanh
thân
NỐI TÌNH
Yêu anh em chẵng ngại ngần
Qua anh em vượt mấy tần mây cao
Xá gì một miếng trầu cau
Trái tim em nở một câu sắt lòng
Đã yêu thì đến nhau mong
Một câu ước nguyện tình nồng có đôi
Cái thời tuổi trẻ qua rồi
Nối nhau kết nghĩa trao đời bên nhau
Thì xin nguyện lấy một câu
Từ nay mình sẽ yêu nhau trọn đời
Trăng còn treo sáng trên trời
Thì chung thệ ước…giữ lời thủy chung
Môi em nở trong ngày hạnh ngộ
Như đóa quỳnh hương anh ngất ngây
Vòng tay hân hoan vừa khép lại
Dường như rất nhẹ tựa khói bay
Có phải h chờ nhau từ kiếp trước
Để có phút nầy ta đấm say
HUẾ XA
Huế ở thật xa….chắc…xa lắm
Người miền Tây ra Huế mất bao lâu
Rồi một chuyến về thăm xứ Huế
Huế rất gần … khi gặp chiếc cầu
Nghe ai hát từ rất lâu…
“Cầu Trường Tiên sáu vai 12 nhịp
Thương nhau rồi nhớ kịp về mau”
Qua bến Vân Lâu..
Nghe xưa ai hò rất Huế
“Chiều chiều trước bến Vân Lâu
Ai ngồi ai câu ai sầu ai thảm
Ai thương ai cảm ai nhớ ai mong”
Thuyền ai khuấy nước bóng trăng
Hình như tôi thấy dưới lằn nước khua
Áo em tím khúc sông đùa
Mắt tôi chết đứng …o vừa cười duyên
Trên sông một tối du thuyền
Tiếng đàn tranh khải, sáo truyền giọng
ngâm
Bây giờ mới thiệt xa xâm
Nửa vòng trái đất Huế tầm xa ghê
Dù xa chưa thấy ngày về
Huế còn gần…. Huế về hồn xưa…
HÔM NAY 10/15/2019…ĐÚNG 5 NĂM EM RA ĐI…ANH VẪN CÒN NHỚ EM…NHÌN CĂN NHÀ…CHỒNG VỢ TẠO DỰNG…NHÌN QUANH QUẨN TRONG NHÀ BAO NHIÊU DI VẬT CÒN NGUYÊN…TỪNG NGĂN TREO TỦ ÁO…TỪNG ĐÔI ĐỦA. CHÉN BÁT. NỒI SOANG…CẢ ĐẾN NHỮNG HỦ TIÊU ỚT, NƯỚC MẮN NƯỚC, TƯƠNG EM MUA SẮM…VẪN CÒN CHƯA HẾT…MÀ EM THÌ BIỀN BIỀT..THÂN XÁC ĐÃ THÀNH TRO…ANH MUỐN GỞI BÀI HÁT DO ANH TÂN PHỔ NHẠC TỪ BÀI THƠ ANH LÀM LÚC NHỚ EM…XIN GỬI ĐẾN HƯƠNG LINH EM…Ở MỘT CÕI NÀO ĐÓ CHỐN HƯ VÔ…
LÝ
CHIM CHIỀU
“Chiều
chiều chim vịt kêu chiều
Băng
khuâng nhớ bậu chín chiều ruột đau”
Chiều
chiều ra đứng ngỏ sau
Vườn
xưa vắng vẻ …bậu đâu mất rồi
Nhớ
xưa hai đứa cùng ngồi
Chia nhau trái ngọt …sánh đôi …bậu mình
Chiều
nay. ..tôi đứng lặng thinh
Thấy
con chim lẻ trên cành ngẩn ngơ
Xa
bầy…chim ngóng, chim chờ
Xa
bậu tôi đứng chơ vơ …vọng… buồn!
Ai
gieo chi cảnh âm dương
Bao
giờ thấy lại người thương ấm nồng
Bốn
mươi năm nghĩa vợ chồng….
Bậu
ơi! bậu hởi! bậu dong mất rồi
Để
nay tôi đứng, tôi ngồi
Tôi
kêu tên bậu để rồi khóc ngay…!
Biết
giờ bậu ở tuyền đài
Sao
tôi cứ nhớ bậu hoài bậu ơi…
Chừng
nào thôi nhớ …nhớ thôi!
Ai
ca điệu lý bồi hồi…dạ đau
MỘT
MÌNH
Đâu
phải chán đời mà buồn bã
Bởi
ta bỏ rượu vắng bạn bè
Không
phải chán đời ngồi quạnh quẻ
Bởi
ta ngao ngán cảnh rượu chè
Thấy
dừa nhớ đến Bến Tre
Em
độc địa làm câu thơ ướt át
Bẹo
tình xa…hư ảo cũng say mê
Ngày còn thơ… mẹ dắt con đi
Ra đời vấp ngã trầy vi tróc người
Em từ trang ảo bước ra
Độ anh chìm khổ bước qua cơn sầu
CUỘC ĐỜI
Người còn…vui cuộc phù sinh
Xuôi tay phủi hết…một mình ra đi
Ngàn năm người mất còn gì
Chỉ còn bia dựng….xanh rì cỏ rêu
ĐƯỜNG TRỜI MÂY QUÁ THÊNH THANG
MÀ CHIM MÕI CÁNH ĐÃ HOANG TÀN CHIỀU
NGỒI BUỒN THẢ GIÓ CÁNH DIỀU
TRONG MÙA GIÔNG BÃO….SỢ DIỀU ĐỨT DÂY
KHÔNG ĐỀ
Có một lúc…chiếc thuyền tôi chao đão
Em dịu dàng nâng dậy chiếc thuyền
nghiêng
Cuối đời tuởng như không còn hạnh
phúc
Bổng một ngày sánh được mối lương
duyên
Tình yêu em như ngàn cơn gió đẩy
Đưa đời anh qua những lúc ưu phiền
Dẫu chẵng được dài hơi trên trần thế
Còn bao nhiêu ta chia xót hết nỗi niềm
Nầy em hởi người yêu dầu tuổi xế
Sao nồng nàn như tuổi mới biết yêu
Đời chiều
Thời gian đẫy cuộc trầm luân
Mới còn xanh tóc …đã gần trăm năm
Bước xa…ngoái lại thấy gần
Như còn đâu đó những lần phong ba
Giấc mơ chưa hết quan hà
Giờ sương tóc trắng …mắt nhòa trần ai
Đời chưa vói được mộng dài
Kiếp nhân sinh lụn bóng ngày tàn phai
Đâu ai bắt lại chuỗi ngày qua
Thấy trong dư ảnh…nhớ ngày xa
Thương tiếc cũng chỉ là quá khứ
Ngậm ngùi rồi tháng cũng dần qua
Ráng quên dĩ vãng mà đi tới
Phủi buồn chuyện cũ để
Mua Thu hoa cúc nở
Mùa Thu lá vàng rơi
Đời chạm khua vội vã
Người xa người cuối đời
NHỚ
Một năm …so ngắn… không dài
Bốn mươi năm lẻ….nhớ hoài em ơi
Bao nhiêu kỹ niệm không rời
Đi đâu cũng nhớ một thời bên nhau
Em giờ đã mất còn đâu
Mà bao dấu vết cứ cào tim anh
Bạn đồng tuổi…nghe vài tên đã chết
Mỗi lần nghe…ngồi nhớ …chợt buồn
Em từ trang ảo bước ra
Độ NGƯỜI chìm khổ bước qua cơn sầu
CHIỀU THU
Cây dựa gió…gió đưa gió đẩy
Cành run run cơn gió thổi về
Cây trút lá vàng bay sân vắng
Lành lạnh ngang …một chút tái tê
Cứ mỗi độ thu…. cây vàng lá
Cứ mỗi khi buồn ngó trời xa
Tiếng thở dài theo chiều rụng xuống
Rớt trên vai vài sợi tóc già
Chỉ trong nhịp thở, nhịp tim
Mà xa miên viển không tìm thấy nhau
Chim bay còn lại sợi lông
Người xa biệt mất để lòng nhớ nhung
Thời gian rồi sẽ qua thôi
Em còn di ảnh với tôi nụ cười
Thế gian đã mất em rồi
Em còn ở lại bên đời nhớ thương
Với nhau mấy chục năm trường
AN PHẬN
Đưa tay xé miếng lịch rơi
Từng ngày lặng lẻ ….góc đời trôi xa
Xé tờ lịch cuối …năm qua
Tháng ngày chạy vội…còn ta ngập ngừng.
Tóc xanh nay đã trắng ngần
Được, thua…. Số phận đã phân định rồi.
Ước gì
Ước gì đời được như xưa
Thênh thang soãi bước đời chưa ngại
chùn
Ước gì ta được ung dung
Cuộc đời
Có buồn, có sợ cũng vậy thôi
Trần thế nhân gian đã vậy rồi
Sức trẻ đua chen cầu danh lợi
Về già quanh quẩn nghĩ về đời
Ngó trước, ngó sau nhà một bóng
Nhìn tới nhìn, nhìn lui ngõ vắng người
Bạn bè thuở trước còn mấy móng
Vài thằng ngủ sớm…. cứ dần vơi
Có buồn… có sợ cũng vậy thôi
Thời gian đi mãi có quay hồi
Chuyện cũ nhớ hoài …không nhớ hết
Ngày mai đâu dễ ….biết tâm hơi
Mắt còn thấy được trời hừng sáng
Chân còn bước vững lúc chiều rơi
Thì thôi cứ sống … theo ngày tháng
Có chuyển được đâu ….mệnh số trời
HtH
XUÂN CHIỀU
Cuộc đời có lúc thịnh suy
Tuổi đời thì cứ mãi đi không ngừng
Xuân đi, Xuân lại bao lần
Giờ ta không thấy Xuân phân rộn ràng
Tóc xanh nay đã trắng ngần
Thấy mùa Xuân rụng đóa hồng thôi
hương
Hai ta có tuổi …đã già!
Bên nhau bổng thấy mặn mà trẻ con
Trái tim hực lửa cũng còn
Chạm thân như gió mây vờn thả trôi..
No comments:
Post a Comment