HƯƠNG EM
Chợt nghe thoang thoảng mùi hương
Nhớ em da thịt còn thơm…rất gần
Buồn! Xa em…ngồi một mình
Đầy hai cánh mủi…còn vương hơi tình
TÌNH KHÔNG GIÀ
Em…hương sắc đã chiều tà
Còn ta thì cũng cở già khụm lưng
Cái tình sao lại giống trân
Già còn quá điệu…thơ…chừng xuân non
Thì thôi cứ níu Xuân xồn
Câu thơ yêu viết vẫn còn lẳng lơ
Tình yêu có tự bao giờ
Trẻ măn …aí dám nói già…chữ yêu!
Ra Giêng…còn chựng ngày Xuân
Hoa tươi dĩa bánh còn hừng khói nhang
Tặng ông bạn dể thương PNT.HTH
Quạ kêu nam đáo nữ phòng
Người dưng xứ Thượng (BMT) phải lòng
miệt quê
Rạch Gía đi dể khó về
Nổi trôi đến xứ…tứ bề muổi ve
Ngủ mùng, ngủ nóp, ngủ ghe
Tấp vô mé ruộng cò vè nhà em
Phải tình…đụng một cái Duyên
Nổi lên đình đám…ở luôn quên zdìa
Valentine! Mừng lể tình nhân
Còn tôi tim vở từng phần nhói đau
Ngày vui người mộng trăng sao
Chổ buồn tôi đứng…cạn nhau cuộc tình!
CÂU CHƠI
Em cong cái lưởi ngọt ngào
Đôi mắt bén ngót lưởi bào có đuôi
Cái môi méo mó đãi bôi
Cái thân eo ẻo lã lơi rất tình
Câu rê em đãi …ngon lành
Mấy chàng ngấp nghé gió trăng ve tình
Gió trăng phơi phới đêm rầm
Dụ chơi mấy gã si tình… tuột dây!
VÁ TÌNH
Nứt tình vá mãi vết răn
Bôi khâu chổ rát, chổ hằn vết thương
Vá nụ cười, vá vòng ôm
Vá câu yêu, vá cái mồm phang ngang
Giận nhau nói ngược bẽ bàng
Vá chổ sâu đậm…rộn ràng thương
nhau
BẠC TÌNH
Bạc tình em cứ chơi thôi
Bạc tình em cứ khơi khơi bạc tình
Trái tim em rất vô minh
Bạc tình như thể bắt rình cuộc vui
Bạc tình thả nổi lá trôi
Chắc rồi em sẽ bạc đời phù vu
RONG BẮT-BỎ TÌNH
Tin chi cái lưỡi ngọt ngào
Chỉ là dao kéo, lưỡi bào mà thôi
Người quen những chuyện đãi bôi
Buột người vào chuyện tình chơi cợt tình
Đã quen vịn bắt bóng hình
Khóc than chỉ để mượn hình bướm ông
THỰC DỤNG
Tôi cột em một sợi tình
Ăn thua gì đó mong manh sợi hời
Với em xáp lại mà chơi
Đừng đem duyên nợ cột đôi nhì nhằn
Vui chơi cái chuyện ăn nằm
Bỏ đi tám…đừng tưởng lầm tình yêu!
ĐỪNG PHỤ TÌNH NGHÈO
Trời mưa bong bóng phập phòng
Mặc mưa gió…em đành lòng bỏ tôi
Em đi… đổi hướng, lựa đời
Gió ơi! đừng thổi em tôi lạc loài
Cho dù em đã phụ tôi
Xin gió thổi ngược …em ơi! Bay về.
Ngoài kia mưa gió bốn bề
Chắc gì không lạnh đường mê gập ghềnh
Tìm chi… đời lắm bước lầm
Em ơi về lại chỗ nằm ấm êm
Cho dù mái lá lều tranh
Nhưng thân rơm rạ chung tình nhà quê
NỖI NHỚ TRONG TIM
Buông tay bể nát chén tình
Miễng đau bén ngót cứa mình mẩy rêm
Dặn lòng thôi nhớ làm quên
Ái ân còn dính mùi hương áo quần
Chia chi… rót những giọt tình
Chắc trong tim máu cựa mình nhớ
nhau
PHƠI KỶ NIỆM
Xa em…ngồi nhớ lúc gần
Ngồi buồn thơ thẩn …nhặt từng nụ hôn
Lượm rơi tiếng nói, cười dòn
Còn ttheo nỗi nhớ trong hồn xuyến xao
Bởi mưa bởi gió thổi vào
Ướt nhau cái lạnh, nát đau cái hờn
Nắng ngoài hiên vắng vừa lên
Anh đem kỷ niệm ra hong…chạnh lòng!
ĐÊM TRÊN DÒNG SÔNG CỔ CHIÊN
Để nhớ một thời xuống thương hồ sau năm 1978.
Đêm nằm ghe bên dòng sống vắng lạnh
Ánh trăng non lên khỏi ngọn bần xanh
Nước xuôi xuôi chảy trôi vào cửa lớn
Dề lục bình theo con nước đổ ra Vàm
Đời lỡ vận…xuống thương hồ núp mạng
Máy chèo khua theo nước ngược, nước
xuôi
Đêm neo lại bên vàm kinh mơ ngủ
Nghe ai ca câu vọng cỗ thiệt là mùi
Đêm tháng Tư, đời buồn theo vận nước
Nổi trôi gieo mạng sống với cơ cầu
Bài vọng cổ sáu câu“Đơn Hùng Tín”
Ta chết đâu mà như đã rụng đầu
Chiếc thuyền ai…ánh đèn soi mặt nước
Trộn màu trăng gợn nhẹ kéo sương rơi
Bầy đơm đớm chớp ánh sao lá dội
Đêm lơ mơ hồn đơm mọc thương đau
Con nước đổ va mạng thuyền lách chách
Ta nghiêng nghiêng lư lắc nổi sầu riêng
Cô Chiên ơi! Có đưa ta ra biển?
Để quên buồn phận số tháng Tư đen
Dòng phà sa ngày đêm trôi ra biển
Mang theo hồn khinh bạt dải trường sơn
Men về Nam lồi da thịt
.
Nụ mầm lú đọt chào Xuân
Khoảng trời xanh nhạt…cũng dường trổ
mây
TÀN ĐÊM ĐỢI
Trăng ơi! Cắt cớ chi trăng!
Lặng lờ ẩn khuất bóng Hằng mây đêm
Để người….đứng đợi…nỗi niềm!
Chờ trăng đêm lạnh…ngẩn tìm Nguyệt
soi
Đêm tàn trăng lặn… buồn rơi!
Sáng ngồi ngủ gục…mặt trời vừa lên…
QUEN HƠI CUỘC TÌNH
Em trao nhan sắc chín mùi
Cõi xanh đã luống mặn mòi ái
ân
Cuốn ta vào chốn mê cung
Tóc mây lã xuống lưng chừng
bên vai
Bờ lưng thả xuống thon dài
Kéo ta ôm trọn vòng tay đẩy
đà
Em nghiêng đổ nhẹ thịt da
Ta hôn nhẻ nhẹ hơi phà toàn
thân
Em chao nghiêng đão từng
phần
Bàn tay mấy ngón đến gần
ngõ thâm
Đôi chân mở rộng trắng ngần
Mời ta vào chốn tuyệt trần
gối chăn
Chen đua lối ngỏ thăng trầm
Vả mồ hôi ướt...tiếng thầm
gọi nhau
Vòng tay ôm thắt thêm vào
Cong kênh dáng mõng giọt vào
ngỏ trơn
Cuộn xoay hơi thở mênh mông
Nghiêng thân nằm sát định
thần cơn say
Em còn nhăn sắc chín mùi
Ta còn vọng đọng quen hơi
cuộc tình
NGỤ NGÔN MÈO&CHUỘT
Con mèo con mẽo con meo
Ban đêm săn chuột ngủ queo ban ngày
Được chuột không muốn ăn ngay
Quần cho chuột chết mới nhai cái đầu
Con chuồn, con chuột chạy mau
Con mèo, con mẽo hay leo hay trèo
Chuột làm ổ tuốt trên cao
Mèo leo mèo tuột xuống ao chết xình
Hai loài khôn láo thành tinh
Cái trò, mèo chuột tính tình, tình
tang
Than rằng sống ở thế gian
Dại khôn, khôn dại …chi làm hại nhau!
NỮ
QUYỀN
Mượn
ngày mùng 8 tháng 3
Bợ
cho vui chút gọi là tôn vinh
Chợ
hoa mở cửa cung nghinh
Mấy
ông vào chọn cho mình bó hoa
Đem
về biếu khéo gọi là
Để
che caí vụn la cà dối dai
Mấy
chàng non mặt non mày
Biếu
em mong để kéo dài cái yêu
Xếp
lớn xếp nhỏ cũng chiều
Chậu
hoa, gói bạc nâng niu vợ nhà
Lể,
to lể nhỏ tặng hoa
Hoan
hô phụ nữ tặng quà rình rang
Qua
ngày mùng tám…rả hàng
Mầy
bà, mấy chị bị quên lãng liền
Ước
gì tôn quí nữ quyền
Ngày nào cũng vậy như tiên làm người
CHUYỆN VỢ CHỒNG TUI
Bậu ơi à …bậu hởi!
Mấy bửa rày giận tui
Mặt mài…ôi bí xị
Nhà buồn riết hỏng vui
Bậu ỉ ôi…chuyện cũ
Chụyên lâu rồi…bậu khơi
Vợ chồng khi cắn đắn
Tui nóng nẩy lỡ lời
Bậu bỏ qua đừng nhớ
Để bụng hoài …Chời ơi!
Chiện mần ăn hồi nẫm
Nhiều khi đụn người đời
Lỡ chút thôi vụn trộm
Rồi thì tui cũng thôi
Bậu! Là bậu… vợ tui
Mấy chục năm chung đụn
Năm mặt con nhau rồi
Khi giận tui bậu bẻ
Qua chuyện cũ…rầu tui!
Năn nỉ…năn nỉ bậu
Đừng giận nữa…mặt vui…
Coi cà… bậu ỏn ẻn
Thấy ghét quá…bậu ui…!
CƠN BUỒN
Ta ngồi tụng gọi nỗi buồn
Nuốt tình phế lạc…nát hồn tương tư
Như tên lảng tử mệt đừ
Rước bao nông nỗi kể từ yêu em
CA DAO BUỒN
“Chim chuyền nhành ớt líu lo
Bởi sầu con bạn ốm o gầy mòn”
Đêm nằm trằn trọc không yên
Nhớ khi cùng bậu giao duyên mặn nồng
Gió luồn ớn lạnh nằm không
Nhớ hơi bậu ấm, nhớ vòng tay ôm
Nhớ da thịt cọ nhau thơm
Nhớ tim bậu đập dập dồn bấu yêu
Tui nằm trên bậu nhẹ hều
Mắt nhấm, mắt mở, lối yêu dập dồn
Nằm như cọng bún uốn vòng
Mắt như ngủ mộng…bậu cong kênh mình
Dấu yêu còn đó rành rành
Đêm nằm phòng vắng lạnh tanh nhớ mình
LÀM HÒA
Ai đời bậu nói nhớ tui
Tui muốn lại …bậu nói …thôi đừng dìa!
Như zdậy…bậu còn giận zdai
Giận chi mà bậu giận hoài bậu ơi!
Tui năn nỉ đã hết lời
Bậu ừ một tiếng tui vui cả ngày
Tui zdìa xáp lại …khều tay
Bậu đứng cuối
mặt…bậu zdai qua dòm
Tui đương lúng túng lo toan
Bậu cười, bậu háy, mắt lòm ngó yêu
Như zdậy huề hén bậu ui
Vô mùng mình rặn tiếng yêu nhau hoài
TA NÉM HỒN TA GIỮA THINH KHÔNG
Gát kiếm giang hồ đời hưng-phế
Dốc tình trượt ngã rách tình khâu
Cạn chén dung nhan hồi ly biệt
Giữa chốn kinh bang tống biệt sầu
Giữa phố ta buồn treo biển cáo
Lắc chuông rao bán tháo linh hồn
Gặp lại cố nhân mua giá rẻ
Ta ném hồn lên giữa thinh không
HAI CÕI LẠC
Tỉnh giấc mơ tình....
trở về cõi tịnh....
Nẻo lạc buồn mê ....
cõi về bến giác....
Tu là cõi phúc
Đời người cõi tục
Sao thoát lưới tình
Trao nhau tinh khiết
Trái tim thật lòng
Tương giao mật ngọt
Hạnh phúc hạnh thông
Hai cõi tu-ngoại
Vén khéo tưới trồng
Lối nào cũng lạc!
VỀ LẠI VƯỜN XƯA
Thăm nhà…sau buổi đi xa
Ngoài sân vắng vẻ…vào nhà vắng tanh
Giường trơ còn dấu em nằm
Chiếu chăn xô lệch…căn phòng vắng im
Đi dâu mất dạng cánh chim
Tôi ngồi xoa dấu chổ em thuở nào
Chổ anh còn đậm in sâu
Hai đứa nằm kế… ngọt ngào ái ân
Trên cao con nhệnh kéo giăng
Sơi tơ tinh ái…nhớ chăng hởi nàng
Để chi phòng vắng…đêm tàn
Mình anh ngơ ngẩn nhớ nàng…nàng ơi!
KHÚC TƯƠNG TƯ
Ngồi buồn xuống giọng sang xề
Nam ai mấy khúc não nề tâm xiêu
Tiếng đàn nguyệt động trăng treo
Trăng ơi…! Trăng tỏ trăng gieo chi buồn
Sầu ai con nhạn kêu sương
Tình tang, tang tính khúc tương tư tình!
DỌN ĐỜI
Ta già…là đã già thôi
Dư ngồi vuốt tóc bạc rơi tuổi chiều
Mặt trời hất bụi hồng thiêu
Da mồi vết nám…mắt nheo vén đời
Moi tìm mộng rớt mấy hồi
Để coi còn đọng tàn rơi trong hồn
Mang ra, vét sạch vấn vương
Để mai cát bụi nhẹ đường xuôi tay
Còn ngồi gỏ mấy dòng thơ
Hồn say …thì cứ vỉnh vờ cơn say
Người say quên hết trần ai
Rong chơi thì cứ mộng dài rong chơi
NHỮNG DÒNG THƠ LẠC
1-Thả thơ theo gió bay chơi
Vài câu rớt xuống chổ nơi em nằm
So le mấy chữ cà lăm
Đợi em mở mắt …nói thầm yêu em
2-Thơ đêm phơi bóng nguyệt tan
Nhiểu vào em những dịu dàng tay măn
Len vào tóc, xoa vào thân
Để em ngồi nhớ tình nhân mặn nồng
3-Thơ ta thả dọc, thả ngang
Lỡ khi dính tóc …xin khoan phủi nào!
Lỡ dính mí mắt vài câu
Chớp rơi vài giọt thương đau anh dùm!
THÁNG TƯ
Tháng Tư dội những cơn buồn
Mưa giông trùm phủ một tuồng sữ xanh
Tháng Tư ký ức chưa lành
Nhiểu cơn ác mộng tháng năm chợt về
Tháng Tư lửa đốt đất quê
Bên nầy gió lạnh tái tê uất sầu
Tháng Tư lùa mãi cơn đau
Nhìn về cố quốc đậm màu tang thương
Cô hồn các đãng nhiểu nhương
Từ tháng T ư đó ngã nghiêng sơn hà(Tháng Tư năm 1975)
CHƯA TÀN KHÓI NHANG
Hơn 40 năm biển chưa ngừng
Vỗ con sóng nhớ trong từng giọt đưa
Xác, xương đáy biển rả chưa?
Chắc còn lăn lốc nước lùa rong rêu
Hoang hồn dờ dật quạnh hiu
Theo hương nhang khói bóng liêu xiêu
về
Mẹ ngồi vọng nhớ đê mê
Nhang còn khói tỏa vỗ về hồn con
Ầu ơ…Con ơi!...Hởi con!
Xác trôi về đâu … ? Mẹ còn đợi mong
Tháng Tư ra biển mẹ trông
Nhấp nhô sóng vỗ đôi dòng mắt cay
LỤC&BÁT
Tôi em lục bát lạc vần
So đo lựa chữ để gần giao thoa
Lục tôi cơn gió thoảng qua
Lục em phơ phất…la đà lá rơi
Bát buồn đưa lục sông trôi
Câu thơ lục bát…chèo bơi ngược dòng
Tôi em coi bộ khó lòng
Chưa hòa câu chữ…chưa thông một đường
Chéo ngoe vì cái tai ương
Chỏi nhau hai ngả khó lường đi chung
Lục, Bát ý lạc, chữ ngông
Bỏ vần, bỏ vận …cho lòng đau chung…!
TỰ NHIÊN
Tự nhiên tôi thấy lạnh suông
Chẳng thương chẳng nhớ, chẳng vương mơ
màng
Tu nhiên tôi thấy lỡ làng
Muốn cô đơn…tựa mây ngàn bay bay
SINH NHẬT HIỀN THÊ
Hôm nay sinh nhật của mình
Xoay qua trở lại bốn bốn năm vợ chồng
Thời gian qua mau quá chừng
Nhớ lúc thuở ấy trẻ măng tuổi đời
Mình còn ở tuổi đôi mươi
Tôi hay ve vãn mấy lời chọc trêu
Tưởng giởn chơi… mà lại yêu
Đúng là duyên kiếp mình tôi vợ chồng
Mình theo tôi kiếp sống chung
Vui chưa thấm…rồi …cùng 75
Non sông gảy gánh đoạn đành
Tôi vào tù ngục…mình canh cánh chờ
Quê hương tan nát bóng cờ
Mình ôm con hát ầu ơ dí dầu
Điêu linh…còn biết bao lâu
Chờ chồng “Cãi Tạo” qua cầu thãm
thương
Mình làm thiếu phụ Nam Sương
Tôi người thua trận biết phương nào về
Cũng qua một cuộc não nề
Cũng qua gian khổ vẫn kề vai chung
Mấy mươi năm sống lưu vong
Mấy mùa sinh nhật trống trơn xứ người
Mình tôi đi ngược về xuôi
Áo cơm đưổi gót quên rồi ngày sinh
Bây giờ...thoáng mấy chục năm
Tóc mình bạc… Tôi hoa râm
Đàn con dựng bánh ăn mừng ngày sinh
Thấy mình cười nếp da nhăn
Thương mình tôi ném cái nhìn yêu thương
Không quà…chỉ nụ cười duyên
Mình vui cái nguýt thấy thương quá chừng
Bốn mươi…đã bốn mươi năm
Không quà sinh nhật…cho mình 4 con
Nội ngoại cười hát xoay tròn
Mình vui như thuở tuổi còn đôi mươi..
Mình ơi! Vui quá …Mình ơi!
Hôm nay sinh nhật bậu
Qua chẳng có món quà
Mấy chục rồi năm vẫn vậy
Có bao giờ bậu buồn qua
Nhớ khi xưa thương bậu
Bởi cái tính thật thà
Con gái quê Chợ Lách
Dòng Cổ Chiên hiền hòa
Nết na bậu cũng vậy
Miệng lưởi không chua ngoa
Bậu bỏ cồn về chợ
Làm Y Tá giúp đời
Tính qua hay chọc ghẹo
Hay đùa tình lã lơi
Ai dè bậu thương thiệt
Qua không nở nuốt lời
Mình hóa thành chồng vợ
Ấy là bởi duyên trời
Mới vài năm chung sống
Năm bảy lăm…đến rồi
Qua xách gói vô khám
Tự nạp mình khơi khơi
Bậu ở nhà
SINH NHẬT HIỀN THÊ
Hôm
nay sinh nhật của mình
Xoay
qua trở lại bốn bốn năm vợ chồng
Thời
gian trôi mau quá chừng
Nhớ
lúc thuở ấy trẻ măng tuổi đời
Mình
còn ở tuổi đôi mươi
Tôi
còn ve vãng mấy lời chọc trêu
Tưởng
giởn chơi… mà lại yêu
Đúng
là duyên kiếp mình tôi vợ chồng
Mình
theo tôi kiếp sống chung
Vui
chưa thấm…khốn cùng...bảy lăm
Non
sông gảy gánh đoạn đành
Tôi
vào tù ngục…mình canh cánh chờ
Quê
hương tan nát bóng cờ
Mình
ôm con hát ầu ơ dí dầu
Điêu
linh…còn biết bao lâu
Chờ
chồng “Cãi Tạo” qua cầu thãm thương
Mình
làm thiếu phụ Nam Sương
Tôi
người thua trận biết phương nào về
Cùng
qua một cuộc não nề
Cùng
qua gian khổ vẫn kề vai chung
Mấy
mươi năm sống lưu vong
Mấy
mùa sinh nhật trống không xứ người
Mình,
tôi đi ngược về xuôi
Áo
cơm đuổi gót quên rồi tuổi năm
Hôm nay con
cháu vây quanh
Cấm hoa,
dựng bánh chúc lành ngày sinh
Thấy mình
cười xếp da nhăn
Thổi cây nến
...sáu sáu năm tuổi đời
Thương mình
tôi ném nụ cười
Mình nghuých
con mắt mặt tươi rạng ngời
Bốn mươi bốn
năm đã trôi
Không
quà sinh nhật…vẫn đôi vợ chồng
Cháu
con cười hát xoay tròn
Mình
vui như thuở tuổi còn đôi mươi..
Mình
ơi! Vui quá …Mình ơi!
THƠ ƠI!
Thơ ơi!..
Thơ là tiếng
của lòng ta.
Run từ nhịp
thở…
trái tim mù
lòa
Có bao điều
còn trong hồn nhớ
Xao xuyến
tuôn trào ra
Chữ nghĩa
thiết tha
Có khi cay
đắng…
Có khi mặn
mà
Có khi lãng
đãng
Đẩy con
thuyền ta
Trôi trong
nhấp nhô
Cơn sóng xô…
Như ta yêu
em mù lòa
Như cơn say
nhạt nhòa
Như đời
không với được
Những vuột
mất bao la
Bây giờ ta
đã già
Còn ru
đời...còn ru mãi!
Còn yêu
người thiết tha
Thơ ơi!..
Thơ là tiếng của lòng ta
Khi ta còn thở
Trái tim mãi mù lòa
Có bao điều còn trong hồn nhớ
Thở vẫn còn thiết tha
Chữ nghĩa còn tuôn ra
Đẩy con thuyền ta
Trôi trong nhấp nhô
Con sóng xô...
Thơ còn mãi tuôn ra
MONG LUNG
1_Cám ơn em …đến bất ngờ
Gặp em tôi gặp giấc mơ hồi nào
Lúc em còn trẻ hồng đào
Chạm đôi mắt ngó…ngọt ngào xuyến xao
2_Cảm ơn em…đến tìm tôi
Ôm vai…em nói chú ơi…ngập ngừng…
Lòng tôi chao đảo…tim rung…
Dường như…bờ ngực em cùng như tôi
Trời mưa cho ướt lá đa
Ướt thời son trẻ ông bà gặp nhau
Lá đa chạm nọc dây trầu
Nối đuôi con cháu kéo nhau từng đàn
Gốc đa còn ở đầu làng
Trăm năm nên giữ cội nguồn tổ
tiên
XẢ
Mỗi ngày vấp chuyện âu lo
Vu vơ, lãng nhách cứ vò lòng …đau!
Mỗi ngày nhớ chuyện tào lao
Cũ nhăng cũ nhách cứ nhào hiện ra
Mỗi ngày, ngày một trôi qua
Bước tới còn ngắn…ngày xa cuộc đời
Nghĩ thân cát bụi mà thôi
Hơi đâu cột, buột…cũng rồi buông trôi
Có chi bùa ngãi hóa thân
Để người mê muội ngó trân …tuyệt trần
Em phù thuỷ… nét thanh tân
Đóa hoa hương sắc …góp phần
VÒNG CÁT BỤI
Hạt bụi nào… gom đời tôi
Thoát từ lòng mẹ ra đời trần ai
Trải qua một cuộc trở xoay
Mẹ về cát bụi nối dài đời con
Tôi…Mai nầy hết đời mòn
Cũng về cát bụi …cháu con tiếp đời
Cái vòng cát bụi cứ trôi
Nhân sinh một cõi tạm thôi… đi - về…!
ĐỜI BA
Ba ơi! Đã mấy chục năm
Mà con cứ nhớ… nhớ nhầm mới đây
Những ngày bận áo vá vai
Những ngày nắng gắt, những ngày mưa
dai
Ba đâu quản ngại đường dài
Bán buôn chiu chắt cho đầy áo cơm
Cùng má nuôi nấn tụi con
Mỗi đứa đèn sách dọn con đường đời
Bao năm gầy dựng cơ ngơi
Bảy lăm bổng chốc...tan rồi nghiệp
gia
HAI THÂN GIÀ
Lo cho nhau tuổi về chiều
Mình thì bịnh hoạn liêu xiêu ốm gầy
Còn tôi đột quỵ….. chân tay
Lờ quờ lạng quạng trở xoay yếu xìu
Hai thân già thật buồn thiu
Hỏi nhau chia sẻ mọi điều ủi an
Căn phần, số kiếp đừng than
Cứ vui vẻ ……..để cho tàn ngày qua……
SỐ PHẦN
AI NÀO ĐOÁN ĐƯỢC NGÀY MAI
SỐ PHẦN ĐỊNH ĐOẠT ĐỔI THAY SỐ TRỜI
CỨ AN NHIÊN SỐNG Ở TRÊN ĐỜI
CHO DÙ TỐT- XẤU CŨNG THỒI….. SỐ PHẦN…..?
CUỘC ĐỜI
CUỘC ĐỜI CHĨ CÓ THẾ THÔI
LÚC TUỔI CÒN TRẺ ĐUA BƠI CUỘC ĐỜI
VỀ GIÀ MÒN SỨC, MÒN HƠI
SỐNG CHỜ NGÀY CHẾT HẾT ĐỜI TRẦN AI
Cám ơn
CÁM ƠN EM, NGHĨA VỢ CHỒNG…
CHÉN CƠM, ĐÔI ĐỦA…VẸN LÒNG THÁNG NĂM
CÁM ƠN EM LÚC THĂNG TRẰM
VẪN LUÔN SON SẮT MỘT LÒNG THUỶ CHUNG
BÂY GIỜ GIÀ YẾU, THÂN MÒN
MÀ TÌNH VẪN ĐẬM…..GHI LÒNG THIÊN THU…
TẠ LỖI VỢ HIỀN
ANH XIN TẠ LỔI CÙNG EM
NGƯỜI VỢ TẤM MẲN BAO NĂM LẶNG THẦM
THƯƠNG CON…VAI GÁNH CÙNG CHỒNG
GIỮ GÌN TỔ ẤM…NẶNG LÒNG THỦY CHUNG
VẪN LUÔN THẦM LẶNG BÊN CHỒNG
DẪU CHO NẶNG, NHẸ DẤU LÒNG BAO NĂM
GIỜ ĐÂY BÊNH HÉO CHẤT CHỒNG
VẪN LO SĂN SÓC, VẪN LÒNG BAO DUNG
TÔI CHỢT ĐỘT QUỴ GIỮA CHỪNG….(BÀNG HOÀNG)
THƯƠNG EM TÔI THẤY LÒNG MÌNH HỐI HAN
TÔI XIN TẠ LỔI CÙNG EM
BAO NHIÊU NHẨN NHỊN, BAO NĂM CAM LÒNG
THƯƠNG EM CÁI NGHĨA VỢ CHỒNG
VẪN LÒNG GẮN BÓ, VẪN LÒNG LO TOAN
BỮA CƠM ĐẦY ẤP TÌNH THƯƠNG
ANH NHAI, ANH NUỐT TRĂM ĐƯỜNG TẠ EM….
ĐỜI CHIÈU
MỘT NGÀY QUA…..NHƯ MỌI NGÀY
LÚC ĐI, LÚC ĐỨNG, LÚC NGỒI BUỒN HIU…..
LẶNG LƠ NGÀY THÁNG CÔ LIÊU
CÒN BAO LÂU NỮA.ĐỜI CHIỀU RỤNG RƠI
CHỈ MONG NGÀY BIỆT….. cuối HƠI
ĐẾN NHƯ GIẤC NGỦ…… PHỦI ĐỜI THẬT MAU…..!
CÔNG ƠN CHA MẸ
CHA MẸ LÀ PHẬT TRONG NHÀ
“THỜ CHA, KÍNH MẸ HƠN LÀ ĐI TU”
SUỐT ĐỜI MẸ HÁT MẸ RU
SUỐT ĐỜI NẶNG NHỌC CHẴNG TỪ GIÓ MƯA
SUỐT ĐỜI CHA CỖNG NẮNG TRƯA
MỒ HÔI ĐỔ XUỐNG CHO VỪA GÓT CON
CÔNG ƠN CHA MẸ MÕI MÒN
DÕI THEO TỪNG BƯỚC DÁNG CON VÀO ĐỜI
CHO DÙ CON CÓ TRĂM NƠI
MẸ CHA ẤP Ủ TỪNG HƠI CON MÌNH
CÔNG ƠN CHA MẸ SINH THÀNH
PHẢI GHI NHỚ LẤY ĐỪNG QUÊN PHẬN NGƯỜI
THỜ CHA KÍNH MẸ AI ƠI!
CHO TRÒN ĐẠO HIẾU.BIỄN TRỜI BAO LA
LÁ RỤNG CHIÊU THU
CHIỀU THU GIÓ THOẢNG QUA CÂY
LÁ ƠI! LÁ RỚT….XÁC GẦY RỤNG RƠI
GIÓ KHỀU NGHE LẠNH BỜ VAI
NGUỜI NGỒI…… MẮT OẢI RA NGOÀI TRỜI MÂY
ĐỜI BUỒN NHƯ LÁ TRÊN CÂY
QUẠNH HIU VÀNG CÁNH RƠI ĐẦY SÂN RÊU
À ƠI!
TUỔI ĐÃ ….VỤT BAY
GIỜ TA ĐUỐI SỨC ....THẤY NGÀY LÊ THÊ!
ĐỜI TA NGHIÊNG ĐỔ BÓNG CHIỀU
NHỚ ĐỜI XANH MỘNG QUA NHIỀU RỦI MAY
HỒN TA NHƯ RỚT MỌI BỀ
THÂN BUỒN LÊ BƯỚC VỤN VỀ GÓTCHÂN
TRỜI GIEO CHI NẮNG VÀNG HANH
CON CHIM BAY VỘI…. VỔ CÀNH ĐONG ĐƯA
CHIỀU THU CÂY ĐỨNG CHƠ VƠ
NHƯ TA LẶNG LẼ HỒN NGƠ NGẨN NHÌN
À ƠI! RU KIẾP NHÂN SINH
NHƯ RU CHIẾC LÁ TRÊN CÀNH CHỜ RƠI
CỐ GẮNG TÌM VUI ….CẠN NGÀY
NHƯNG NGÀY QUANH QUẨN CỨ DÀI KÉO RA
CỐ GẮNG BUÔNG BỎ THIẾT THA
MÀ TIM CỨCỘT, HỒN THA THẨN BUỒN
GỞI
BẠN
TẶNG RIÊNG
NHẠC SĨ: NGUYỄN HỮU TÂN
CHUYỆN
ĐỜI…CÒN SỨC …..VUI ĐÙA
QUANH
TA BÈ BẠN “BÚA XUA”RƯỢU CHÈ
ĐẾN
KHI GIÀ YẾU BỊNH VỀ
ĐẾM
QUA XEM LẠI TỨ BỀ TRÓNG TRƠN
CHỈ
CÒN ƠN BẠN LO TOAN
HỎI
HAN THĂM VIẾNG VẸN TOÀN TÌNH THÂM
NGÀY
QUA THÁNG LẠI ÂN CẦN
MỚI
HAY….CÒN CHÚT TÂM TÌNH BẠN THÂN
ĐÊM
NGHE TIẾNG VẠC THẦU CANH
NGOÀY
NHÌN LÁ ĐỔ LÒNG CANH CÁNH SẦU
CUỘC
ĐỜI NHIÊNG GIỌT MƯA MAU
NGÀY
XANH ĐẴ M
ẤT CÒN ĐÂU….QUI HỒI
BẠN
ƠI! CÒN MỘT BẠN THÔI
MỔI LẦN GHÉ LẠI
….BẠN, TÔI TÂM TÌNH
Trong cuộc sống…
thường khi,vì mãi mê với công việc,vui chơi với bạn bè,mình quên đi hình bóng và
những chuyện nhỏ nhặt trong nhà của người
vợ.Mặc dù ở xứ người ngoài việc phụ giúp,kề vai cùng chồng trong công ăn, việc
làm, người vợ vẫn lo công việc trong nhà …Bình thường mình không để ý…nhưng lúc
thiếu vắng người vợ trong nhà thì mọi việc như rối bung lên…nhất là lúc về già,bịnh
hoạn….chỉ còn lại là người vợ lo châm sóc cho mình…Bạn bè không còn ai trực tiếp
lo cho mình…Tốt lắm chỉ gọi phône để hỏi thăm,nhắn tin trên Fb hoặc thỉnh thoảng
đến thăm vài phút….Từng buổi cơm, từng giây phút trong nhà chỉ còn lại người vợ
luôn luôn chia sẻ với mình,lúc ấy mình mới cảm thấy thương vợ vô cùng….!Tôi xin
ghi nhận cảm xúc của tôi qua bài thơ sau đây để tỏ lòng với vợ hiền và bậu bạn
thâm mến.HTH
QUEN MÙI
Tặng vợ hiền
EM KHO NỒI CÁ
BỎ VÔ DẠ, VÔ TÂM
ANH NHAI, ANH ĂN…
NUỐT VÔ MIỆNG THẤM MẤY CHỤC NĂM VỢ CHỒNG
QUEN MÙI, QUEN VỊ, QUEN TÌNH
TỰ DƯNG CHÓNG ĐỦA…THƯƠNG MÌNH…MÌNH ƠI!
MẤY CHỤC NĂM QUEN RỒI
DÙ CAO LƯƠNG MỶ VỊ …AI MỜI CŨNG THUA
TỜ LỊCH CUỐI NĂM
XÉ TỜ LỊCH…CUỐI MƯỜI HAI
THÁNG, NĂM ĐÃ HẾT….THỞ DÀI NGANG XƯƠNG
CHẴNG GÌ…mai mới …RA GIÊNG
LẠI THÊM CÁI TẾT TÂY…..MIỀN XA QUÊ
CÕI ĐỜI
Đã
sinh ra kiếp con người
Thoát
từ lòng mẹ…khóc đời…tu oa
Trong
vòng tổ ấm mẹ cha
Lớn
lên đèn sách….bước ra trường đời
Bao
năm lặn lội …đầy…vơi
Bao
nhiêu cay đắng, ngọt bùi thế gian
Công
danh sự nghiệp…gian nan
Mồ
hôi, nước mắt, lo toan vun bồi
Con
đường trước mặt…xa xôi
Chông
gai….sức trẻ bước đời…ngại chi
Bây
giờ sức mõi chân đi
Tuổi
già còm cõi xuân thì qua đi
Ngồi
nghe tiếng vọng Từ bi
Câu kinh mở
cửa Tâm si ….giật mình
Chuông ngân…hồn
thức…. TỰ TÌNH
Thấy đời cõi
tạm ……tử sinh vô thường
CÕNG
CÕNG ĐỜI HƠN BẢY CHỤC NĂM
CÕNG THÂN QUA NỖI THĂNG TRẰM THẾ GIAN
CÕNG HỒN TRONG- ĐỤC…. ĐA MANG
TUỔI GIÀ CHẬM BƯỚC ….BUÔNG HOÀN ….GÁNH KHÔNG
No comments:
Post a Comment