Friday, April 5, 2024


 

TÌNH TỰ MÙA THU

 

Kìa em hảy nhìn bầu trời mây biếc

Gió hiu hiu nghe se lạnh quanh mình

Cành lá xanh trở màu vàng run rẩy

Rơi vô tình vướng mái tóc em, anh

 

Em có nghe mùa thu về khe khẻ

Ngồi bên nhau như đã đợi trăm năm

Rất lặng lẻ ...dường như không muốn vội

Có chút hân hoan…có chút ngại ngần

 

Hảy lắng nhớ một thời yêu rất cũ

Mình xa nhau giờ bất chợt gặp nhau

Như vòng xoay bốn mùa qua lại

Lá chồi xanh rồi...chiếc lá thu phai

 

Mỗi người buột vào đời cơn gió xoấy

Bay bay đi trong chấp chới mây mù

Anh cứ mãi mong chờ trong bất chợt

Gặp lại em trong tình tự mùa thu!

 

 

Cám ơn

 

Cám ơn trời mọc sáng mai

Cám ơn hoa nở vì ai trong vườn

Cám ơn mây bạc đầu nguồn

Chở theo mưa lủ về giồng cát khô

Cho hoa bí nở đúng mùa

Cho ngô khoai bắp dựng cờ hương bay

Cám ơn luống đất người cày

Cho đồng lúa trãi xanh ngày mùa quê

Cám ơn dòng nước vỗ về

Phù sa động thổ bốn bề xanh cây

Cám ơn người dựng đất nầy

Thiên di cuộc sống cơ ngơi đấp bồi

Cám ơn từng giọt mồ hôi

Và xương máu đã bao đời giử quê

Cám ơn mẹ cám ơn cha

Cám ơn em đã xẻ chia tình nồng

Cho anh cứ giử bên lòng

Tình yêu đất nước …chạnh lòng nhớ quê!

 

 

Ảo mộng

                                                         

Thu vẫn mây mù bóng hạc xa

Phương nào trăng tận bóng nguyệt tà

Ai oán tình trông...theo tiếng gió

Cung đàn lổi nhịp khúc biệt xa

Người hởi buồn không? đêm tối lạnh

Gió thu làm rụng lá thu rơi

Có se lòng em nhiều nỗi nhớ?

Mơn man nhè nhè ngực ...Trời ơi!

Em muốn một vòng tay siết mạnh

Cho em mềm nhảo giửa chơi vơi

Cứ thả lòng đi cơn ảo mộng

Như nhau trong thinh lặng mà thôi

Người cứ chợt xa…rồi chợt hiện

Như ánh trăng xoay đến đúng kỳ

 Nhưng chẵng bao giờ trăng năm cũ

Vì hồn người mơ mộng thiên thu

 

 

Bất Toại

 

Hỏi đời còn bước bao xa nửa?

Cho ngắn thêm ta một cuộc đời

Phía sau giục giã buồn theo gót

Phía trước mù sương một gốc trời

 

Ngọn lửa ân tình nhiều luyến nhớ

Chưa tắt trong lòng những buâng khuâng

Cứ bận lòng đau đời bất toại

Cứ tiếc lổi lầm mỗi nhịp tim

 

Bởi vội vã những lần gặp mặt

Buông tay chơi qua những giao tình

Nào dể nhớ bao lần ân ái

Nên mù mờ nhạt bóng tình nhân

 

Bởi vội vã nổi trôi định mệnh

Sống qua loa nhớt nhát buồn tênh

Cứ lần lựa hẹn hoài thân định

Mà cuộc đời đánh dạt lênh đênh

 

 

 

 

 

Bài thơ cảm tác của Trường Giamg

 

Thu vẫn u hoài nơi chốn xa

Giận ánh trăng treo, lẫn tì bà

Mấy cung bấm mãi: toàn biển khổ

Chẳng vùi lấp gì được rừng mơ

Ai lại chẳng trầm luân nhân thế?

Dẫu mãi muôn lần ghét ăn năn!

Cũng đâu bắt tim thành sỏi đá !

Hay bàn tay nào nắm suốt đêm !

Bởi máu làm ra bao sinh động

Có hờn chi tiếc nuối mãi anh !

Cũng đâu dệt lại ngàn mộng tưởng

Dẫu lá vàng rơi kín nỗi lòng

Nhớ mong hãy xin thành khói tỏa

Ru ấm hồn nhau với hư không !

                                                                                

 

Trường Giang

 

           

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bóng sao đêm

 

Em đã chìm sâu trong gió xa

Tưởng mất bóng em cõi ta bà

Tưởng quên quá khứ gieo sầu khổ

Tưởng nhòa dấu ái một ln qua

Em vẫn hình hài trong cõi thế

Chẵng lẻ không còn phút ăn năn?

Chẵng lẻ trái tim như gổ đá?

Không buồn khi ngồi ngó bóng đêm?

Giọt lệ chảy lăn cơn xao động

Chắc gì em không nhớ đến anh?

Thì thôi cứ chỉ là ảo tưởng

Cứ để khơi khơi phút chạnh lòng

Cứ tuôn chảy ra như nguyệt tỏa

Sương khói tình gieo cõi hư không!

 

             

 

Ở vùng cao ước vọng

Tặng Oanh em gái Hà Thành

 

Gió Đông Bắc vùng cao thêm rét mướt

Mây đùn quanh ngang mắt mù sương rơi

Trong cô đơn quạnh vắng rất xa xôi

Em chợt nhớ về Hà Nội xa phía dưới

Hồ Hoàng kiếm chắc đã vào trẩy hội

Mùa Giáng sinh thấp sáng những hàng thông

Những trai gái Hà Thành mặc áo ấm

Bao tình nhân cọ sát những bờ vai

Tiếng nhạc Thánh vang vang lời mừng gọi

Xin ơn cao rọi sáng bóng đêm dài

Cho tình yêu trai gái thấm lòng nhau

Chiếc hôn đặt vào vòng tay chân thật

Cho mọi người cùng nhau ôm thật chặt

Trong hân hoan mùa cứu rỗi an lành

 

 

Chăn gối hờ

 

Hạnh phúc ở đâu?..em chờ mãi?

Vẩn cứ lao đao một nẽo sầu

Em khóc một mình trong cô quạnh

Bên chồng chăn gối chẵng yêu say

Hoan lạc dường như chừng hờ hửng

Cuộn mình trong lơi lõng vòng tay

Nhiều lúc muốn vùng thân bỏ chạy

Tội tình gì cứ mãi khóc nhạt phai

Ai hởi! Có hay em khổ lụy

Bao giờ được thoát kiếp đọa nầy

 

 

Em hởi! Tình em tháng năm dài

Vẫn còn vướng mộng những đêm say

Gặp em dù chỉ trong mù ảo

 

 

 

Tình trăm năm

Em đang ngồi đợi ai?
Chờ người tình năm cũ...
Trong giọt nắng nhạt phai
Em nhìn xa biển rộng
Người có về hôm nay...
Ngày mai hay ngày mốt...?
Người khuất bóng lâu rồi!
Em còn ngồi đợi mãi!
Mảnh tình buồn không nguôi
Bao lâu... như còn đọng
Môi nhớ giọt tình nồng
Ngực mơn man khẻ động
Dấu bàn tay hư không
Em chơ vơ ngồi khóc
Theo từng tiếng sóng về
Vỗ ngàn năm mênh mông!

Ý NGHĨ VỀ MÙA THU

 

Mùa thu bắt đầu

Với những chiếc lá chớm vàng

Bầu trời trong

Với những áng mây xanh xanh

Buổi sáng ra vườn sau

Thấy con chim nhỏ đứng chơ vơ trên cành

Nghe tiếng ho khan của người hàng xóm

Giật mình!

Con chim nhỏ cất cánh bay

Viển ảnh một ngày mai

Theo dấu chim trong trời rộng

Ta bổng thở dài

Nhìn đoá hoa cúc nở

Thật đúng mùa…

Còn ta thì thầm lặng

Trong tháng ngày qua

Không bao giờ đúng hẹn!

Với những ước ao.

Mỗi mùa ta mong đợi

Dấu hiệu của một niềm hạnh phúc thật sự

Mọi thứ ẩn hiện với riêng ta

Trong uẩn khúc tự tình.

Có điều không giấu được

Là mái tóc bạc phai

Đôi mắt nheo cứng

Hồn cứ lần mò về những dấu xưa

Mỗi ngày cứ đi xuống

Trong mõi mệt xót xa!

Như chiếc lá rơi

Không bao giờ tháp lại trên cành

Chiếc lá vàng mùa thu

Hóa thành lớp đất cội mù đời không

 

 

Buồn một mình

 

Vẫn tiếng thị phi chuyện hằng ngày

Ta buồn đốt đuốc rỏ trần ai

Nhìn tơ nhệnh mắc quanh đời sống

Ngó bọn đầu lâu sửa mặt mài

Đóng tuồng mua chén danh hư ảo

Khoát áo công hầu dựng lớp vai

Ôi chao…! Ngao ngán đời vong xứ

Muốn gào cho nát… hận trần ai!

Mượn chén rượu sầu vài chén nhạt

Quên hết nạ dòng bọn quái thai!

 

 

 

Biển hè

 

Biển hè trai gái bước thong dong

Rà tới rà lui đủ loại mong

Lưng hở gió lùa ngang lọn tóc

Đùi trần biển tạt ướt chân không

Nắng chói đầu khô phơi sức nóng

Biển xanh dụi mắt toé bồng bông

Thiên nhiên hoà điệu người du ngoạn

Có gió biển dồn ngọn sóng dâng

 

 

THU MỘNG

    Cho người tình ảo

 

Thu tới chiều nay nhuộm sắc vàng

Mây chiều vương vấn nắng chưa tan

Chiếc lá trên cành se... gió lạnh

Cánh chim trời rộng mõi ...mây ngàn

Em vẫn im lìm trong cõi ảo....

Anh còn khuấy động lối mê hoang

Bao giờ thu tạnh mùa hoang vắng

Anh khỏa mây trôi gặp bóng nàng?

 

Anh nhà quê

 

Đâu phải anh nhà quê nào cũng chân chất

Cho dù miền Nam hay miền Bắc

Cũng có loại người xảo trá vong tâm

Đâu phải anh nhà quê nào cũng một mực sắc son

Yêu đất nước, yêu quê mình nơi cố quốc

Anh nhà quê thuở xưa chân đất

Lội bùn lầy bê bết áo mồ hôi

Với con trâu cày xới mảnh đất bồi

Cùng ai đó cất câu hò, câu hát

Ngồi bờ đê nhai miếng cơm tẻ nhạt

Miếng mắm kho cùng những đọt rau hoang

Hương tình quê hòa giọt nước giếng trong

Người giử đất, người mài gươm kiến quốc

Khi đồng quê bọn cường hào áp bức

Khi ngoại xâm chà đạp đất quê ta

Anh nhà quê bỏ ruộng lánh xa nhà

Cùng dân tộc trổi hồi chuông cứu quốc

Dẹp cường hào, đánh tan loài cướp bốc

Giử cánh đồng thơm lại lúa đơm bông

Có anh nhà quê bám đất ân cần

Cần cù với đồng xưa, vườn cũ

Cùng làng quê, tình quê…máu mủ…

Luôn ân cần tình nghĩa sắc son

Anh nhà quê …bỏ quê... lại đổi lòng

Về thành thị bởi qua mùa tráo trận

Mang giày bóng, khoát trên mình áo gấm

Mặt nghểnh cao mang áo mão cân đai

Đôi kính mát nhìn bóng đổi quái thai

Thành một kẻ vô tâm vô loại

Cứ vun xén cho đầy kho đầy túi

Mặc làng quê héo hắt bóng tre đưa

Mặc con đê cỏ úa nắng qua mùa

Mặc gió rét mẹ già bên mái lá

Mặc đứa trẻ đói lòng khóc lả

Mặc vợ hiền tất bật với đàn con

Anh nhà quê ở trên chính quê hương

Nhưng hồn anh là một người xa lạ

Anh bây giờ thờ đô la, vàng lá

Miệng khoa trương tổ phụ Thiên Đường

Thiên Đường anh...dẫm trên cảnh thê lương

Của muôn triệu người nhà quê đất Việt

Anh trở thành ma vương quỷ quyệt

À biết rồi....

Bây giờ anh đâu phải là người Viện Nam!

*******

  Cũng có anh nhà quê chân phèn, chân đất

Vượt trùng dương lánh nạn …bỏ đất quê

Biển sóng xô tứ xứ gởi thân sơ

Qua năm tháng quê người ngoi tất bật

Quen bơ sữa…trây trên mình chuẩn mực

Anh vụn về ngôn ngữ Việt quê hương

Anh qua loa âm điệu loại nhà tuồng

Anh rủn rỉnh làm Việt Kiều ẻo giọng

Mấy chữ Tây, Âu lập lờ nghệu ngọng

Anh chê bai mọi thứ ở quê nhà

Anh đỡm dáng vì có chút đô la

Anh đú đởn trên xác trơ em gái

Anh trơ trẻn vô tâm mất dại

Trước cảnh nghèo cơ cực của người quê

Anh nhà quê ơi…!Tôi nhớ ra rồi!

Anh là loại người Việt Nam mất gốc.

 

 

Cuồng say

 

Cho mượn nhé chút tình em nhè nhẹ

Để anh mơ huyển ảo gió mùa thu

Bắt được em trong áng mây lảng đảng

Một chút tình...trôi nổi phút rong chơi

 

Cho mượn chút tơ vàng trăng tháng tám

Mơ hồn nhiên ngày xanh mộng Trung Thu

Cho mượn nhé chút hiu hiu gợi nhớ

Buổi yêu em thầm lặng tuổi ngây ngô

 

Cho mượn nhé vạt áo em gió tạt

Vướng hồn anh bén gót bước chân son

Cho mượn nhé sợi tóc em rơi rớt

Cột tim anh trong ngày mộng mõi mòn

 

Cho mượn nhé nụ cười em vung vải

Rớt đâu đây những lừa dối vô hồn

Cho mượn nhé cuối đời anh tàn tạ

Gặp được em… nghe câu nói ăn năn!

 

 

 

Vẫn còn...

 

Thôi đã đi qua mùa xa vắng

Cùng họp nhau vui tuổi xế chiều

Thơ văn trao gởi tình thân ái

Chữ nghĩa đượm ghi nghĩa bạn hiền

Cho ngày tháng lụn không đơn lẻ

Cho những năm trôi bớt muộn phiền

Hồn nhớ muôn điều về phương cũ

Tim thắt từng cơn nỗi nhớ nhà

Đời như mây ngã về phương lặn

Chút nắng còn vương bóng hạc xa

Hảy giử sắc trời vương vấn mãi

Cho tim hồi nhớ tuổi mộng hoa

Trăm điều giao động dòng thơ chảy

Muôn khúc đoản tình văn trãi ra

Cho mái tóc nghiêng pha chút gió

Cho mắt thâm sầu dỏi nẻo xa

Một nửa hồn quê còn vương vấn

Một nửa tha hương nắng chan hòa

 

Đời chỉ một mình

 

Đời chỉ có ta một mình

Tìm mãi bóng em mệt nhoài

Sõi đá chông chênh lạc loài

Lăng mãi trong đời đơn côi

 

Đời chỉ có ta một mình

Tìm bóng em trôi về ngàn

Mệt lã cánh chim chập chùng

Dài suốt biển trời mênh mông

 

Đời chỉ có ta một mình

Giử mãi trong tim bóng hình

Giọt máu cưu mang ngại ngùng

Ưu buồn len chảy quanh thân

 

Đời chỉ có ta một mình

Rồi chết đi trong im lìm

Hồn rét xa thân buồn phiền

Xác nằm trơ cứng niềm riêng

 

 

ƠN EM

 

Ơn em con mắt gieo tình

Để tim anh động... bóng hình đêm mơ

Ơn em mái tóc mịt mờ

Cho anh dúi mặt dại khờ đấm say

Ơn em mở rộng vòng tay

Cho mây buông xuống cuộn xoay hình hài

Ơn em ngọn suối ngọt ngây

Nuốt cơn cuồng nhiệt tỏ bày thịt da

Ơn em ngày tháng mượt mà

Theo em bén gót nhụy hoa thơm lừng

Ơn em câu nhử cuộc tình

Khoé môi rướm máu ...sợi tình buông lơi

Anh như con cá quyẩy đuôi

Suốt đời dính sợi chỉ bơi lòng vòng

Ơn em sợi nhớ lông bông

Kéo anh nhớ mãi ...chẳng mong hết buồn

 

Mưa ướt đêm dài

 

Mưa rơi mù mịt bầu trời

Cho đêm buồn bã rối bời cõi mơ

Môi khô lạnh tím đợi chờ

Nụ hôn....vương vấn mịt mờ bóng tăm

Chiếu chăn xô lệch gốc nằm

Tro trơ một bóng người đầm lệ rơi

Đua tay rờ khắp thân người

Chổ nào mang dấu ...rụng rời đêm nao

Tim còn rộn dấu nghẹn ngào

Nhịp ru ân ái ...rót vào thân say

Người ơi! Mưa ướt đêm dài

Chơ vơ một bóng...bóng ai xa rồi!!!!

 

 

 

HỘI AN QUA ĐÓ MỘT LẦN

 

Phố rất cỗ...nhà rêu phong mái nc

Đường chông chênh lần phiến gạch trăm năm

Phố chật hẹp...nên bước gần dể gặp

Người rất tình...nên phố ngập niềm yêu

Mắt ai đó Hội An... bên khung cửa

Lầu không cao...anh muốn vói tay chào

Nhưng rất ngại ...chiếc đèn lồng gió đẩy

Che em ngồi ...đôi mắt ngó lao chao

Tô bún nhỏ bốc hơi thơm hương ngát

Ăn một lần chắc nhớ mãi Cao Lâu

Anh thầm lặng bước ra con phố cỗ

Dọc sông Hoài...nghe con nước lao xao

Chiếc thuyền rồng đậu bên bờ... neo vắng

Nghe ai hò buồn nẩu ruột thấu tim cào

Hội An ơi! một lần ta qua đó

Mưa Hội An còn ẩn thấm ...hồn nao...!

Nhớ Hội An mong mt ngày về lại

 

Kỷ niệm một lần ghé Hội An năm 200

 

 

TẬN HƯỞNG

 

Môt ngày còn sống còn tại thế

Sao chẳng rong chơi hết cuộc tình

Chữ nghĩa gom đầy trong trí nảo

Văn chương thả nổi thú mê cung

 

Chén rượu khơi hừng cơn phấn chấn

Nem chua khoái khẩu khép môi hồng

Miếng ớt cay xè cong lưởi hít

Hà hơi vui hưởng đến tận cùng

 

Thả nổi tâm hồn theo mây gió

Buông cương tim nhập xoấy tình tang

Ai biết..! chỉ mình ta mới biết

Ta say...túy tận...Mặc! Bàng hoang...!!!

 

Cứ khư khư mở trang Khổng Tử

Nhốt cả đời buồn trong uất tâm

Xả láng ...Coi đời…như chén rượu

Nuốt ực môt hơi...hưởng thú phàm...

 

 

 

 

 

NHỚ AI

Khăn thương nhớ ai

Dính hoài nước mắt

Khăn thương nhớ ai

Mà khắc bông hồng

Khăn thương nhớ ai

Cột thòng lọn tóc

Tóc thương nhớ ai

Tóc phủ bờ vai

 

Đèn thương nhớ ai

Ngọn buồn hiu hắt

Mắt thương nhớ ai

Mắt lệ hàng hai

 

Người thương nhớ ai

Ngồi khêu ngọn bấc

Bấc thương nhớ ai

Bấc lụn tàn tro

Đêm thương nhớ ai

Ruột thắt từng cơn

Đường dài đi suốt... cô đơn

Đời như héo úa mõi mòn nhớ ai!

 

Tình con gái

 

Con gái thì hay làm nủng...

Yêu ... mà vẫn như chưa..

Lời tỏ tình rất vội

Ngún ngẩy chẳng dạ thưa

 

Em bỏ đi một nước

Tưởng em rằng chẵng ưa

Bỏ số de...chạy tuốt

Để cô em đợi chờ...?

 

Người đâu mà kỳ quái

Yêu mà khộng chịu chờ

Em lấy chồng ...tiếc nuối

Anh chàng đành ngẩn ngơ

 

Nghĩ ra ...rồi mới hiểu

"Con gái nói không mà có"

Bao lần:Tình có như không"

 

 

 

Muốn thương cô gái Bắc Kỳ

 

Bởi xưa nghèo rách mồng tơi

Dám nào tán tỉnh học đòi yêu ai

Nhìn cô gái Bắc ...thở dài

Cái đuôi con mắt sắt mài bén dao

Miệng em chim sáo ...ngọt ngào

Môi son chỉ để đón chào vảng lai

Học trò dưới tỉnh miền Tây

Ngồi câm miệng hến...ớt cay xé lòng

Để tô phở lạnh ...khép lòng

Ngẩn ngơ... ngọn tóc bềnh bồng chéo vai

Sợi nào em cột hồn tôi

Về nhà chới với ...nghe lời bạn khuyên

Nầy nhé ...mầy chớ mà ham

Quen con gái Bắc ...mầy mòn trái tim

Bố Bắc đâu chịu gả con

Cho dân Nam Bộ héo hon như mầy

"Ơ! cái thằng trắng tay

Bố khỉ...cớ tại sao mầy cả gan

Con ông phải gả cho quan

Xéo đi cho khỏi cửa hàng nhà ta"

Thế là ăn phở hít hà..

Nhìn cô gái Bắc...xót xa để lòng...

 

 

 

 

SỢI NHỚ

 

Xa xứ mấy chục năm có lẻ

Quây về quê cũ một ngày buồn...

Tìm những phố quen ngày xưa ấy

Phố chật đông người không bóng quen

 

Ngả sáu còn đây...nhà thay chủ

Ngả Bảy còn kia phố đổi tên

Qua khung viên cũ trường đại học

Cố nhớ dáng em tóc thả dài

 

Chiếc xe đạp trắng viền màu đỏ

Theo em suốt con đường Hùng Vương

Cư xá đại học mấy năm chung dãy

Chẵng có lần nào dám làm quen

 

Sợi tóc em bay ngang khung cửa

Anh thập thò... kẻ gió nhìn say

Thuở đó sao anh nhúc nhát...

Em phớt lờ...chẵng để ý ai...?

 

Bây giờ ngang đó ...không còn nửa

Cư xá thành chợ, phố đông người

Anh ngồi dưới bóng cây dầu lớn

Bên ngoài nhà thờ ....nhìn lá rơi*

 

Có sợi tóc ai bay ngang mắt

Chiếc xe qua bụi tạt ngang mày

Anh dụi mắt nhìn theo bóng lạ

Một giọt buồn hiu hắt chợt rơi!

 

 

 

 

 

 

Duyên nợ nhà quê

 

Anh zdìa...em hỏng cho zdìa

Bắt anh ở lại tát đìa mò tôm

Mò tôm con được con không

Càng tôm quập dính bên trong đáy quần

Bò lên hổng dám lợi gần

Lén núp bờ ruộng kéo quần rứt tôm

Em ngồi bên cạnh gốc rôm

Đỏ gay cái mặt quay dòm bờ mương

Lò mò anh lợi gần em

Làm bộ làm tịch như hong có gì ...

Ủa! anh bắt được cái gì

Cầm con tôm bự ...mặt thì hơi nhăn..

Ừa! bự chảng thấy hong?

Đem về nướng lụi chắc thơm hết hồn

Ờ hen!...em dòm đáy quần..

Biết không dấu được ...đỏ rần mặt mo

Em cười chúm chím ngó lơ

Bửa nay coi bộ hết mờ mắt ai

Thương anh em cắn móng tay

Cũng từ bửa đó... thành đôi vợ chồng

Mấy chục năm chẳng ở gần

Đẻ con mấy lửa cho chàng mò tôm

 

 

 

Về lại phố xưa

 

Phố ơi! Ai dựng nên thành

Ngổn ngang tà dốc nhìn quanh bộn bề

Ta về phố cũ …buồn ghê!

Loi ngoi dưới nắng chiều về ngã nghiêng

Cố nheo con mắt nhìn quanh

Lạ ơi! Chẳng thấy …chút quen bờ tường

Thử nhìn quanh khắp ngã đường

Xe ngang, xe dọc phun luồng…khói cay

Ta như cột đá ban ngày

Đứng trơ dưới nắng …xuôi tay bên đường…

 

 

 

Ngỏ phố về đêm

Phố đêm trăm ánh đèn màu

Nhập nhòa khoảng lượn

 

Qua đường

 

Nhìn em dáng ngọc phơi bày

Vai nghiêng tóc lệch mắt nai cầu vòng

Anh như cánh hạc mênh mông

Khoả đôi cánh lượn rối dòng tóc mây

 

Nhìn em khoảng đục khói bay

Tinh khôi bờ má còn đầy thơ ngây

Chồi non búp mộng trang đài

Anh trôi sóng lượn hồn say ngút ngàn

 

Ơi em! Qua giọt mây tan

Rủa thầm… ta đã gieo thêm nhục hình

Nhìn em mi khép mong manh

Chợt ta cũng khép chút tình xót thương

 

Cõi người tục lụy vô minh

Cõi ta nhục thể vói tầm tay quơ

Qua đường một chén rượu hờ

Hỏi em biển sóng đục, khua váng thuyền?

Mai kia bến dạt vô miên

Về đâu em hởi truân chuyên phận mình?

 

 

Huy Văn có bạn Hiền Ó Biển...Tui xin ké chút tình văn chương cho vui nha.HTH

 

Vẫn còn kẻ trên đời như Ó Biển(Ó Biển)

Vẫn có bạn hiền như Huy Văn

Vẫn có vài người ta hiểu được...

Vẫn có vài người vẫn hỏi thăm

 

 

Tữ Kỳ lắng vọng... tìm tri kỷ?

Bá Nha tấu khúc... đợi tri âm!

Chữ nghĩa xếp đầy trang Net ảo!

Trong đục ...bao nhiêu? trãi mắt nhìn...?

Thiên hạ tung hô nhau vội vã

Văn chương "đô hội" thấy mà kinh

Lỏ mắt gìa nua soi bóng chữ

Định lại tâm thần kiếm tình thân

Không Net chắc buồn như bãi vắng!

Thì thôi theo gió lượn... phù vân

 

 

 

 

 

CÁM ƠN

 

Cán ơn trời đất mênh mông

Cám ơn mây trãi những vòng biệt tâm

Cám ơn trôi nỗi rêu rong

Cám ơn sóng vỗ bềnh bồng nước mây

Cám ơn hạt cát ngoi ngoai

Bờ loang bồi lỡ suốt đời long đong

Cám ơn lạnh giá ngày đông

Cám ơn chồi nở những bông hoa vàng

Cám ơn mùa hạ nắng loang

Cám ơn chiếc lá rơi vàng mùa thu

Cám ơn sợi nhỏ mưa ngâu

Cám ơn hồn cứ lắng sâu theo đời

Cám ơn những phút tuyệt vời

Lơ đơ lãng đãng mộng say theo người

Cám ơn mái tóc buông lơi

Nửa bên vai phủ, nửa phơi da trần

Cám ơn hồn rất nhẹ tênh

Dể yêu…nên biết bao lần xót xa

Cám ơn những phút mù lòa

Cõi nhân sinh với giao thoa đất trời

 

 

 

 

 

RƯỢU LẺ

 

 

Trời tháng ba sao còn nghe lành lạnh

Bảo miền Đông làm gió rét Cali

Mây xuống thấp, trời chợt mưa lất phất

Làm nỗi buồn vương xám một màu chì

 

Kéo cổ áo…gió vừa lùa lạnh giá

Cơn ho khan làm lòng ngực hơi rang

Buổi sáng mơ hồ trong đáy vọng

Ngồi nhìn mưa…uống một hớp rượu vang

 

Như hừng chí muốn uống thêm ly nửa

Rượu một mình …ta ngồi uống khơi khơi

Ai bậu bạn…? xứ người vơi bầu bạn

Riết cũng quen…rượu chỉ uống lẻ loi

 

 

 

 

 

 Thơ THANH DƯƠNG

Cho tôi cùng uống với anh chút rượu,

Chia với anh chút gió lạnh tháng Ba,

Hỡi bão ở đâu, Hỡi gío mưa kia,

Hai ly rượu, một nỗi buồn xa xứ.

 

 

             

NTTD

             

 

 

 

 

                                                        Cụng ly

 

Người cùng tôi cụng ly buồn xa xứ

Tôi cùng người chia xớt nỗi sầu riêng

Cali-Texas xa-xa lắm...

Muợn gió đưa sầu...nâng chén lên!

 

Ừ thôi! Tống khứ buồn vong quốc

Mượn rượu giải sầu vài phút thôi

Cùng người dụi mắt...đừng rơi lệ

Phương ấy-phương nầy vẫn lạnh thôi!!!!!!

 

 

Tình buồn theo gió mây

 

Mấy trắng bay xa trắng góc trời

Mây đùn gió đẩy dạt xa xôi

Mây ơi! Có chút hồn tôi đó

Về ngả trời Xuân của một thời

 

Một thuở tô son hồng đôi má

Môt thuở dậy thì mộng khát khao

E ấp đầu đời môi hương áp

Cùng anh chất ngất mối tình đầu

 

Em trôi trợt một đời con gái

Bởi nồng say... đâu ngại trao đời

Bao luyến ái chừng như vô tận

Không ngờ...! Anh bỏ em chơi vơi

 

Cuộc đời buồn theo mây hoang lạnh

Gió thổi lùa trôi dạt đời em

Tình lận đận qua dòng bất toại

Em mất rồi ngày mộng môi son

 

 

 

CHUNG UỐNG RƯỢU SẦU

Quốc hận còn kia ...nhớ lấy ngày…

 

Sao cứ uống hoài chưa cạn chén?

Chừng nào thôi hết giọt ly tan

Chừng nào quăng chén hờn vong quốc

Chung uống rượu vui bóng giặc tàn

 

 

Nói với viên đá

 

 

Hởi bao viên đá loang bờ cõi

Nghiễm nhiên tràn lấp dãy non sông

Nghênh ngang bao kín dòng châu thổ

Phủ dọc trường sơn, lấn Tây nguyên

Lăng dọc lăng nghiêng đầy phố thị

Chôn lấp đồng thơm lúa mạ vàng

Vì đá…chẵng linh hồn vô đạo

Dầm nát thịt da giống Lạc Hồng

                                                                                     

 

 

Tình trăm năm

 

Em đang ngồi đợi ai?

Chờ người tình năm cũ...

Trong giọt nắng nhạt phai

Em nhìn xa biển rộng

Người có về hôm nay...

Ngày mai hay ngày mốt...?

Người khuất bóng lâu rồi!

Em còn ngồi đợi mãi!

Mảnh tình buồn không nguôi

Bao lâu... như còn đọng

Môi nhớ giọt tình nồng

Ngực mơn man khẻ động

Dấu bàn tay hư không

Em chơ vơ ngồi khóc

Theo từng tiếng sóng về

Vỗ ngàn năm mênh mông!

 

 

 

 

HÔN NỖI NHỚ

 

Em ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ

Một tháng Tư đen đột quị đau thương

Anh vào buổi đang trên lưng chiến mã

Bỗng buông cương bỏ kiếm quy hàng

 

Hảy cuối xuống để dấu đôi dòng lệ

Hôn cạn niềm nỗi khỗ đến trân thân

Bao khốn nhục trùm cuộc đời lơ láo

Chợt tỉnh hồn trong nhức nhối tháng năm

 

Em ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ

Buổi hừng đông trời vội tắt nắng hanh

Bánh xích sắt đâm xầm Dinh Độc Lập

Buổi bắt đầu cho cuồng tín dã man

 

Hảy cuối xuống hôn Sài Gòn thất thủ

Dép cao su dẫm nát phố yêu kiều

Trong khung cửa im lìm buồn khép kín

Dòng lệ trào nấc ngẹn khóc điều hiu

 

Em ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ

Áo nhà binh đỉnh đạt dáng kiêu sa

Chiếc giầy bố phai màu vì chiến trận

Anh cùn đường phải vào chốn lao nô

 

Hảy cuối xuống hôn cánh rừng oan nghiệt

Hoàng Liên Sơn, Suối Máu  hay U Minh

Đã vùi thây biết bao người thua cuộc

Phút lâm chung ...còn dỏng dạt hiên ngang

 

 

Em ơi! Quay đầu lại để hôn nỗi nhớ

Bọt biển sầu dùi dập sóng nhấp nhô

Bao xác người chôn thân trong biển lạ

Hồn lê la không đến Bến Tự Do

 

Hảy cuối xuống hôn nỗi niềm viễn xứ

Dấu chân xưa còn khắc khoải mộng thầm

Hôn mái tóc giờ đã nghiêng bạc trắng

Mà đường về còn heo hút xa xâm....!

 

 

 

 

 

Mượn em

 

Mượn em vỗ mộng tôi bay

Cho tà dương khép đêm dài mê si

Mượn em chéo áo xuân thì

Đấp tôi đôi mắt kéo mi mơ màng

Mượn em da thịt hồng quang

Làm môi tôi ướt...bàng hoàng trái tim

Tôi quên ba nỗi, bảy chìm

Nhân gian một cõi phù trầm rong rêu

 

 

 

HUN NẰM

 

Quen hơi mấy buổi hun ngồi

Bửa nay quấn quít nằm đôi trên giường

Hun nằm nuốt mãi giọt thương

Lửa đâu ran nóng ...da dường chảy bong

Chuyến đò ... chẵng lướt qua sông

Mà sao thân lượn theo vòng sóng yêu...

Một lần thương quá em liều...

Nên khiêng hủ mắm ...người trêu... má buồn

Má dằn má nói...dại..khôn

Thiệt ra trong cuộc...biết tuôn đường nào

Cắn răng em chịu xấu vào

Mai mà anh nghĩ...trầu cau vợ chồng

Bây giờ già chát già ngồng

Hết còn cái thuở HUN NẰM ...buồn ghê!!!

 

 

 

THÁNG TƯ BUỒN

 

Làm sao có thể im như đá

Đá cũng ngậm ngùi ứa lệ sương

Làm sao cạn chén đời oan trái

Tháng Tư buồn động lệ sầu tuôn

 

Gió mưa xao xát hồn viễn xứ

Mộng người cô lữ những đêm suông

Mơ bóng ngày về nơi cố xứ

Đấp hồn mòn mõi những chờ mong

 

Tóc đã pha sương chờ khải mộng

Ngày về khai mộ những tàn phai

Coi những tình riêng còn chút dấu

Dỗ hồn...chờ khép lúc tàn hơi

 

 

HUN GIẢ BỘ

 

Hồi xưa tuổi nhỏ chơi chung

Nhảy dây, đánh bún, bắn thun nhảy cò...

Có hôm mình lại giả đò

Cô dâu chú rể so đo tựa kề

Đứng bên con nhỏ thật thà

Cái má phún phính núng na đồng tiền

Con mắt thì lại láo liên

Cái môi vênh vểnh nó hiền như tiên

Quay sang hôn lén em liền

Nó dong một mạch ...tròm trèm chạy theo

Nó nói sao mầy hun tao

Ừ! hun giả bộ vì tao chồng mầy...

Lớn lên thôi bỏ cuộc chơi

Em làm dâu thật bên tôi mĩm cười

Chụm môi HUN THIỆT... ngọt ơi!

Kéo theo HUN RIẾT ra đời 5 con

Bây giờ già chát già còm

Chiếc HUN bỏ trống môi buồn thâm đen

 

 

 

TÔI VỀ

 

Tôi về như cơn gió

Đi ngang phố ưu buồn

Một chút lòng ở lại

Các nẻo đường ngổn ngang

 

Những tấm thân nhỏ bé

Bán vé số bên đường

Mời người đi qua lại

Tuổi thơ nào cho em…?

 

Tôi về như cơn gió

Đi ngang phố ưu buồn

Một chút lòng ở lại

Các nẻo đường ngổn ngang

 

Người mẹ già còm cõi

Gánh hàng rong trên vai

Áo vá quàng ướt sủng

Đấp đổi ngày sinh nhai

 

Tôi về như cơn gió

Qua mái lá nghèo nàn

Tiếng trẻ thơ khóc vội

Thiếu phụ ngồi thở than

 

Tôi về như cơn gió

Qua nhánh sông lặng lờ

Dề lục bình tim tím

Nhớ con đò năm xưa

 

Tôi về như cơn gió

Qua cánh đồng tuổi thơ

Nhớ một thời dĩ vãng

Bao nhiêu là mộng mơ

 

Cơn gió qua rất vội

Nước mắt tôi lưng trồng

Đã gần như thế kỷ

Mái tóc giờ điểm sương

 

 

 

 

Buổi tiệc chiến tranh

 

Thế giới bày tiệc chiến tranh

Bên sau danh nghĩa Thiên Thần

Là lòng mưu cầu trục lợi

Là một loài quỉ Sa Tăng

 

Chỉ đùa thôi

 

Em che đôi mắt

Bằng hai bàn tay

Cố tình để hở…?

Hé con mắt nai

Mắt kia em dấu

Chắc con mắt cười

 

Em che đôi mắt

Bằng hai bàn tay

Dấu chi… còn hở

Cái miệng vòng môi

Cái má ưng ửng

Cái càm xẻ đôi

 

Em dấu…để hở

Một chút đùa tôi

Bằng con mắt ló

Nhấp nháy gọi mời

Hú tim trêu ghẹo

Tôi gả rong chơi

Đâu si tình dại…

Cũng mắt giả vờ

Nhìn em đấm đuối

Chỉ là đùa thôi…

 

 

 

Điệu lý xa nhau

 

Chim quyên ăn trái nhản lồng…

Anh ơi….!

Thia thia quen chậu

Sao anh đành bỏ em

Chiều chiều nhìn phía bờ sông

Thuyền ai qua chẵng tấp lại

Ôi! rối lòng em nhớ anh…

Mịt mù xa bóng nhạn

Anh ơi!

Sao n bỏ….con nhỏ bạn buồn hiu

Anh như cơn gió

Em như con diều

Anh thổi em lên mây bạc

Gió làm diều du dương

Rồi một hôm anh lặn lờ

Cánh diều em thôi bay

Dây tơ em rối nhợ

Con diều nằm chỏng trơ

Ơi! Anh ơi! Người đâu mà tệ bạc!

Nếu chết phứt đi được

Em chết ngay bây giờ

Chớ sống làm chi cuộc đời lỡ dại

Xóm riềng người qua kẻ lại họ dèm pha

 

Buồn buồn ngâm điệu lý

Lý cuộc đời bơ vơ

Gieo tình chi rồi bỏ

Điệu lý buồn xa nhau

 

 

 

Khi thanh bình…?

 

Khi thanh bình

Tôi đi trên đường phố

Thấy ngổn ngang những hổn loạn đó đây

Những người dân héo hắt giửa vòng vây

Bọn nón cối bủa đầy trên đường phố

Khi thanh bình

Bao người đang lố nhố

Ngoài cửa sông…bờ biển bỏ quê hương

Khi thanh bình

Nhiều cửa ngục mở toang

Nhốt Tự Do-Dân Chủ …không còn

Cả nước bị xích xiềng quản thúc

Khi thanh bình

Người lính buồn …nuốt nhục

Vào lao nô “Cải Tạo” đến mút mùa

Khi thanh bình

Người vợ hiền yếu đuối

Gánh đàn con bương chảy kiếm cơm lua

Khi thanh bình

Mẹ già…già thêm tuổi

Che bàn tay nheo nhúm khóc đàn con

Khi thanh bình

Người khóc ở đầu non

Bao năm tháng đã tàn phai nguồn cội

 Người xa người nghi kỵ hoang mang

Khi thanh bình

Ai chờ ai trên hoang phế

Ngày phục quang cho một nước Việt Nam???

 

 

 

 

 

Mồ côi

 

Tôi cài hoa màu trắng

Mẹ tôi mất đã lâu

Mỗi năm vào lể mẹ

Tôi ngồi nhớ : Mẹ đâu....?

Ôi ! Mẹ tôi đã mất!

Hoa xưa đã phai màu

Trắng bên tim lòng ngực

Nước mắt bổng ứa trào

Bao năm tôi mất mẹ

Là mấy năm mồ côi!

Mỗi lần mùa Vu Lan tới

Con cày bông hoa trắng

Con thầm gọi MẸ ƠI!

 

 

NGƯỜI VỀ

 

Người về-người hát cùng cơn gió

Thổi những lời ngơ ngát phố xưa

Cát bụi mù… mấy tần cổ độ

Hồn miên mang vô lượng cơn mưa

Người về...từ dạt như cơn sóng

Âm hồn xưa đồng vọng những triều dâng

Rong rêu thức giấc dòng phủ động

Nắng nhã phương Đông khởi sắc hồng

Người về người hát cùng tiếng dế

Tỉnh giấc đời hèn nơi ngỏ hang

Bừng vỡ mặt trời cơn khát vọng

Đánh thức cuộc đời những bại vong

 

Người về-người hát lời luân vọng

Ngó lại một thời xưa bể dâu

Đếm những cơn buồn... gom bèo dạt

Uống chén tàn canh khải mạc sầu

Đưa tay cố níu vòng nhật nguyệt

Một sợi sắc không đổi vạn màu

Đi-đến-quay về-cùng hữu hạng

Loanh quanh đợi mãi những không chừng

 

Dòng kinh nhớ

 

Qua xóm vàm kinh nói với sông

Sông trôi mấy khúc đời xuôi ngược

Giọt nước phù sa đọng bóng hình

Con bìm bịp gọi hoài nước lớn

Dề lục bình tím nở trên sông

Thuyền ai còn đậu ngoài vàm rộng

Mơ những hồn xưa lớp triều dâng

Nghe trong hơi gió lời đồng vọng

Ngàn năm con nước vẫn chung tình

 

 

DÒNG TRÔI

 

Ta ngờ vực những ngày qua vội vã

Những vết hằn mất dấu bụi trần gian

Trong hoang mang buông đời trôi vuột

Ta ngu ngơ hồi nhớ những thăng trầm

 

Chân đứng đất mà hồn luân lạc

Cõi mây mù cố nhớ nẻo phù vân

Ta ngờ vực cả tình ta phóng mạng

Bởi bao lần khỏa lấp chuyện ái ân

 

Bạn của ta mỗi đứa một căn phần

Khi gặp lại hóa ra tình cũng nhạt

Qua loa vài câu chào gở gạt

Rồi bước đi vội vã chuyện miếng ăn

 

 

Nhiều lúc ta cũng cạn tình chân thật

Trong giao tình đến với kẻ đồng hương

Bởi phù hoa lắm người vênh vênh mặt

Miệng qua loa cường điệu thứ lai căng

 

Nhớ quê hương mộng mơ về chốn cũ

Bao đổi thay... trơ mặt đứng phân vân

Phố rất lạ và người cũng rất lạ

Ta bổng dưng ngậm miệng đến vô tâm

 

Đời sắp tắt...tuổi ta còm bấc lụn

Thu mình như con sâu cuống lá buồn

Đời biếng nhát... không chừng cơn gió động

Rớt rơi về phần đất ngủ trăm năm

 

Cà phê thứ bảy

 

Cà phê nhỏ giọt cầm chừng

Đợi từng giọt đắng...một mình ngó mong

Trên cao mấy vệt nắng hồng

Bóng chim về cõi nghìn trùng lẻ loi

Bao nhiêu giọt đắng qua đời

Cà phê hớp mãi tháng ngày qua môi

Một mình... mình uống  nỗi trôi

Cũng đành... uống hết một đời hư không!

 

 

Cõi Thơ-Cõi Người

 

Chuông vọng ngàn xa -phiền não muộn

U ẩn nghìn trùng -cánh chim bay

Ta với chiều - ngồi nơi tịnh vắng

Hồn phiêu phiêu gió nhập hồn say

Nhân gian mấy nẽo đời vô tướng

Ta nhận ra em một cõi riêng

Trái đắng hớp hồn... huyền huyền ảo

Một ngỏ chân như lụy lụy phiền

Mây trôi- Ừ! Thì mây vẫn trôi

Say khướt tình thơ lao chao mộng...

Gió thổi bốn mùa ...một mùa thôi

Một mùa huyễn hoặc- Mùa âm hưởng

Một giáp hồn...gợn nhẹ giao thoa

Tịch nhiên một gốc trời cảm nhận

Khoang thuyền bát nhã đợi khách qua...?

 

TÔI ĐI TÌM BÓNG

 

Hình như có lúc tôi mãi tìm bóng?

Bóng chập chờn trước gió bóng lao xao

Bóng chiêm bao ngã nghiêng trong giấc mộng

Bóng vói hoài nhưng có bắt được đâu…!

 

Tôi huỷ hoại những tháng ngày theo bóng

Rồi thở than đời sao quá buồn đau

Tôi tất bật hoài nghi đời cạn kiệt

Hạnh phúc đâu tôi không thấy bao giờ

 

Có một bửa theo bóng đời vấp ngã

Tôi đè lên ngay dưới bóng của tôi

Tôi chợt hiểu chính ngay tôi và bóng

Có đâu xa mà tìm mãi không thôi

 

Tôi ngồi lên nhìn bóng tôi trước mặt

Tôi thầm thì nói với bóng có sao đâu?

Mầy với tao cuộc hành trình đi suốt

Một cuộc đời đôi bạn đến trăm năm

 

Tôi quay về với bản ngã của chính tôi

Và cuộc sống quanh mình như hiện có

Nhìn gia đình quay quần trong êm ả

Xớt chia nhau cùng hiền phụ ngọt bùi

 

Với con cháu mỗi ngày thêm đông lớn

Hạnh phúc nầy vừa đủ với yêu thương

Đến lúc đó không bao giờ tôi nhớ bóng

Cả khi đi trong nắng -bóng thênh thang

 

 

 

 

 

 

Những đứa em tôi sau năm 75

Lớn lên trong vòng tay “Cách mạng”

Những mầm non quê hương

Bị uốn cong trong vòng oan nghiệt

Bị chui rèn trong trấn áp vô nhân

Tuổi thơ của em bị đánh mất

Bởi chiếc khăn quàng đỏ vô thần

 

 

Mùa Hạ Cali

 

Bửa nay nắng lụa vàng thưa

Phải chăng mùa hạ mới vừa bước sang?

Hạ ở đây-đến ngở ngàng

Bởi mưa-bởi nắng tạt ngang, tạt vào

Có khi chợt rét đêm thâu

Có khi lành lạnh đổ màu sương sương

Sáng ngồi nhìn hướng Đông Phương

Nhớ con ve nhỏ-kêu vang vào hè

Ve kêu lơi lả ngọn tre

Võng đưa nằm mộng vỗ về giấc trưa

Len trong tiếng hát ầu ơ

Câu thơ lục bát người chờ-người mong

Ở đây nhánh lá ẩn mình

Tiếng ve tịnh khẩu trong cành cây nghiêng

 

 

MƯA NHỚ

 

Mưa! mưa rơi ướt cả đời

Quyện trong nỗi nhớ tiếng rơi mưa buồn

Mưa nào kỷ niệm sầu tuôn

Mưa nào nhỏ giọt lênh đênh phận người?

Mưa làm biển động khôn nguôi

Tình yêu bọt trắng vở khơi xa ngàn

Người về chốn cũ dã hoang

Ở trong tịnh khẩu có ngàn lời ru

Mưa cho ướt đẫm thiên thu

Đếm bao nhiêu hạt kể từ tuổi thơ?

 

 

 

Mượn em

 

Mượn em vỗ mộng tôi bay

Cho tà dương khép đêm dài mê si

Mượn em chéo áo xuân thì

Đấp tôi đôi mắt kéo mi mơ màng

Mượn em da thịt hồng quang

Làm môi tôi ướt...bàng hoàng trái tim

Tôi quên ba nỗi, bảy chìm

Nhân gian một cõi phù trầm rong rêu

 

 

  Mẹ Tôi

 

Mẹ tôi mất đã lâu rồi

Mà còn thương nhớ không nguôi

Mỗi lần buồn… nhớ mẹ

Ngồi thầm gọi mẹ ơi!

 

Nhớ mẹ xưa tóc bới

Áo ướt đầm mồ hôi

Mẹ tháng năm vất vã

Nuôi đàn con lớn rồi…

Mỗi đứa rời xa mẹ

Mẹ ngồi nhìn xa xôi

 

Mẹ thầm mong con mình

Vượt biển đời vạn nẻo

Gió căng buồm ra khơi

Có đứa nào biết được

Trái tim mẹ bồi hồi

Chờ tin con tóc trắng

Mẹ cõi còm …Mẹ ơi!

Bây giờ đàn con khôn lớn

Đã vững bước vào đời

Mẹ tôi không còn nửa

Nhưng luôn nhớ mẹ bên đời

Cho dù đời xuôi ngược

Vẫn thầm gọi …Mẹ ơi!

 

 

 

 

 

 

Mẻ cá lòng tong

 

 

Con cá lòng tong-ngược dòng con cá lội

Phận số nghèo nên nhiều nỗi long đong

Người giàu ăn thịt, cá đồng

Nhà nghèo với mẻ lòng tong kho tàu

Đọt khoai bẻ ngọn, nhúm rau

Chấm mẻ cá mặn lùa vào miếng cơm

Chồng trộm nhìn vợ héo hon

Đã nghèo mà lại thêm con mỗi mùa

Thương em mặc áo vá bừa

Ống quần cao thấp đi mò ốc nghêu

Vợ nhìn chồng mặt buồn hiu

Thương anh làm mướn làm thuê suốt ngày

Mẻ cá con ngược con xuôi

Nhường nhau …miếng nuốt miếng nhơi cơm ròng

Mình ơi! Con cá lòng tong

Kho rim trong mẻ…để dành cho con….

 

 

 

RƯỚC DÂU QUA CẦU

 

Rước dâu anh rước qua cầu

Cầu cây lắc lẻo…dí dầu rước em

Họ hàng nối bước gập ghềnh

Khó đi cũng ráng đón em về nhà

Rước em đâu ngại đường xa

Rước em anh rước mặn mà tình quê

Mai nầy có lắm nhiêu khê

Xin em hảy nhớ đường về năm nao

Dìu nhau cho vẹn trầu cau

Trăm năm kết tóc bạc đầu bên nhau.

 

 

 

 

Bước rẻ xoay ngang một nửa đời

Mịt mù phía trước nẻo buông trôi

Đồng vọng trống chiên hồi tịnh bặt

Phía sau khói nhạt khuất chiều trôi

 

Ta chẵng phải là tên hành hiệp

Đứng buông gươm mà tiếc đường gươm

Ta chỉ tiếc một đời xuân mộng

Vóc cuộc đời trong bão lửa cuồng phong

 

 

 

 

NỤ HÔN ĐẦU

 

Môi anh vừa chạm môi em

Con mắt nhấm hít...ướt nhèm môi son

Trái tim nó đập lung tung

Tay ôm muốn quíu mà chừng thấy lơi

Hồn như bay bổng lên trời

Tay anh lơi chắc... em rơi cái ùm...

 

EM À

 

Em à ...chắc chết rồi nghen

Tim anh muốn đứng...sao em nín hoài

Hỏi gì...cứ cắn móng tay

Tiếng yêu để bụng... mấy ngày nói ra

Gật đầu một cái đi mà....

 

ĐỌC THƠ Á NGHI

 

Thơ chi quyến rủ quá chừng

Mấy câu lục bát...giật mình... rờ tim

Gọn hơ mấy chữ lục phân

Tám câu ngụ ý...sắp gần lửa rơm

Cháy theo ...o chữ...lựa vần

Thả trôi theo nước giựt ròng chèo bơi

Trôi ra biển rộng...ngó trời

Sợ thơ mình vụn...sợ lời mình nong

 

 

CÔ GIÁO ƠI!

 

Cô giáo ơi-cô đoan trang

Nên cô truyền đạt những hàng ngọc châu

Phía dưới xanh những mái đầu

Những mầm non dại cần câu dọn mình

Bên ngoài song-nắng lung linh

Áo thơ ai động vén màn chợt say

Cô giáo ơi-bổng mơ ai

Hình như có dáng tóc dài nàng thơ…!

 

MẸ ĐẤT GIỒNG

 

Quê hương tôi miền đất giồng cồn cát

Chín dòng sông chia nước chảy qua đồng

Những bờ đất uốn cong vòng lưởi sóng

Cát lẩn phù sa thấm đất mưa giông

 

Con đường đất bóng tre nghiêng che mát

Mẹ đất giồng chĩu nặng gánh đôi vai

Áo ba ba nhỏ giọt mồ hôi ướt

Sáng nắng chiều mưa…ruộng rẩy ngô khoai

 

Bờ tre trưa cùng mẹ ngồi thoáng mát

Mùi cứt trâu, mùi rơm rạ đâu đây

Nghe thoang thoảng mùi hương tóc mẹ

Buổi cơm nghèo cơn gió động bờ cây

 

Nước cơm chắc thay canh nhai ngòn ngọt

Mấy đọt bầu chấm mẻ cá kho khô

Con đuông đất chiên dòn dòn béo

Bờ giồng trưa con dế gáy the the

 

 

Mẹ quê tôi!  Cả một đời vẫn vậy

Nuôi đàn con khôn lớn bước vào đời

Những anh hùng yêu nước một lòng thôi

Yêu đất mẹ nên giử gìn đất mẹ

 

 

 

 

 

    LOÀI HOA BIỂN

    Cho những cô gái có chồng người nước ngoài bất hạnh.

 

    Có một loài hoa

    Nở trên biển gió

    Sóng nước bềnh bồng

    Trắng xóa màu hoa

    Em là loài hoa ấy

    Nở giửa biển ngàn

    Em theo lớp sóng

    Mịt mù gian nan

    

    Biển ơi!

    Có nghe tiếng khóc

    Của một loài hoa

    Trôi về bên ấy

    Xứ lạ người xa

    

    Em ơi! Em ơi!

    Thương em vô cùng

    Trôi đời may rủi

    Lẻ loi một mình

    Làm dâu xứ lạ

    Chắc gì em vui…?

    

Em đi tôi ngó lên trời

    Chớp Đông...chớp Bắc biết nơi nào tìm..?

    Tình tôi còn ép trong tim

    Hay là đã bị phấn son quên rồi

    Chiều chiều nhìn ra biển khơi

    Vòng cung hoa trắng nổi trôi phận người

    Nhớ em ...nhớ quá đi thôi..

    Nàng Kiều thế kỷ nát đời hoa trôi

 

Chiều xuống rồi

Sao anh còn ngồi đó mãi

Con sông dài nước chảy thuyền mất tiêu

Người ta rước em đi anh cứ muốn liều

Bơi theo đón thuyền lại

Anh nói điều thiệt hơn

Ngày nào em hứa với anh

Nối duyên chồng vợ

Nay… sao em đành bỏ đi

 

 

 

TÌNH TÔI GỐC PHỐ BUỒN

 

Tình tôi một gốc phố buồn

Ngỏ sâu thâm thẫm chờ phương em về

Tôi trong bóng tối ngủ mê

Đèn đêm không đủ soi che bước thầm

Đợi em…thôi mãi cũng đành

Mang ra hết vốn đề dành yêu em

Dù cho mai mốt còn duyên

Gặp nhau chắc rụng hết niềm hân hoan.

Tôi trơ một gốc phố buồn

Trong cơn đuối mộng…ngoắc đường vắng teo …!

 

Xin đừng trách anh

 

Với nhau gần hết cuộc đời

Mà sao chưa hết giả lời… miên mang

Đêm khuya trong giấc ngủ quên

Gọi ai khe khẻ theo dòng mộng đêm

Ngất ngây trôi ...những cựa mình

Vẫn trong mơ ảo… thơ tình đọa anh?!

Biết rồi…hồn nhẹ mong manh

Mơ mơ-mộng mộng…cũng đành… chịu thôi!

 

 

 

 

Đời lạnh lùng trôi

Gió cuốn ta đi vội vàng

Vừa mới thấy Xuân sang

Nắng đã sang Hạ ngở ngàn

 

Chiếc lá trở màu nắng gay

Chớm bước Thu sang tàn phai

Rồi mùa Đông về giá buốt

Nặng trỉu buồn phủ trên vai

 

Đời lạnh lùng trôi

Mới đó thanh xuân tuổi hồng

Vạn nẻo đường cuồng xoay

Tóc đã ngã màu nắng phai

 

Em ơi!

Như tình ta ngày ấy

Yêu nhau phút giây nồng nàn

Vòng tay chưa tròn ân ái

Em đã vội vàng sang ngang

 

Tháng Bảy Mưa

 

Tháng Bảy bên kia mưa nhiều lắm

Mưa quê nhà tháng Bảy mưa ngâu

Ở đây nhớ quá mưa tháng Bảy

Tháng Bảy bên nầy vắng cơn mưa

 

Tôi ước ao cơn mưa tháng Bảy

Mưa quê nhà một thuở thơ ngây

Dầm cơn mưa đôi môi đánh cạp

Mưa! Mưa hoài bọt nổi …mưa day

 

Tháng Bảy mưa…!Lúa non nở bụi

Trổ đồng đồng lá động giọt mưa

Bầy cá rồng rồng động sôi bọt nước

Tháng Bảy mưa…! Cơn mưa dầm dề

 

Tháng Bảy mưa…!lĐứng bờ câu cá

Con nhái câu nhấp…cần câu rê

Lướt qua những bụi lúa tìm cá

Suốt buổi chờ…nhìn cá quẩy đuôi

 

Tháng Bảy quê nhà giờ xa khuất

Tháng Bảy bên nầy vắng cơn mưa

Đêm nằm nhớ cơn mưa tháng Bảy

Bên nhà …mưa rỉ rả …dây dưa…

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...