Tại
sao?
Tang
L.người yêu tôi.
Làm
sao anh biết
Mối tình em trao
Một thời xanh tóc
Một thời nhân duyên
Anh một đời phiêu bạc
Tình em dấu trong tim
Gặp nhau em chẵng nói
Thoáng nhìn anh dịu hiền
Làm sao anh hiểu...
Mối
tình…
Em
trao anh thầm lặng
Anh
vô tình nào biết
Rồi…Chiến
chinh!
Trò
chơi oan nghiệt
Làm hỏng
nát tim anh
Anh mệt
nhoài chiến trận
Núi rừng
xa ngoài biên…
Làm
sao anh biết được
Mối
tình em âm thầm
Làm sao anh biết được
Ngày tháng trôi nhanh
Đến khi anh hiểu
Thì cách biệt nghìn trùng
Một thời...anh khốn khó
Một thời anh đau thương
Làm
tên “Cải Tạo”
Tủi
nhục đoạn trường…
Em làm sao hiểu được?
Anh
chạy trốn cuộc đời!
Mấy
năm trời lưu lạt
Tóc
đìễm trắng pha phôi
Qua nửa
đời du thực
Nhớ
thương em bồi hồi
Tết miền quê
Tết quê mình rất vui
Hai chậu vạn thọ nở
Nhang thắp trên bàn thờ
Mấy dĩa cầu (xài) xoài đủ
Cùng bánh ích bánh chưng
Hình ông bà mờ khói
Giống như mấy ông tiên
Mâm cúng bày trước tủ
Ba má vái cầu hiền
Trẻ vây quanh sụp lạy
Mùa xuân thiệt bình yên
Giây pháo treo trước ngỏ
Đốt cháy nổ tưng bừng
Đoàn lân quì bái phục
Rước vào nhà hạnh xuân
Đàn trẻ vui với địa
Lượm pháo lẻ nhảy tưng
Ngoài đường ai cũng lạ
Mặc bộ đồ mơí tinh
Tết miền quê vui lắm
Người chân chất hiền lương
Cụng ly nhau rượu đế
Ít lắm cũng vài chung
Quê hương ơi! Nhớ quá
Ngày Tết lể tưng bừng
Bây giờ nơi đất khách
Nhớ Tết mà rưng rưng!!!!
THÂN GIÀ
Thân già như cọng bún khô
Ướt nhem bún rả như bèo tan mây
Ngó về nẻo cũ lắc lay
Nhìn về phía trước rụng bay nào ngờ!?
Dây dưa con cháu từng ngày
Nhắn khi lở vuột ngón tay lạnh rời!
Cứ như giấc ngủ qua đời
Thân già héo nhặt từng lời thối thân!
HtH
Vỉnh biệt
Nhà Văn Võ Phiến
Người
về cùng đất, cùng cây cỏ
Mưa
nắng từ đây phủ mộ người
Thế
tục đục -trong…người bỏ lại
Văn
chương chữ nghĩa thoáng hơi người
Người
nâng hoa gấm vào bút mực
Người
trải tơ lòng cõi trời xanh
Tâm
bút nhã thơm dòng di cảo
Nhớ
ơn người vừa bỏ cuộc thế gian
MỘT
THỜI
Một
thời xe đạp phố phường
Một
thời áo trắng sân trường Gia Long
Một
thời hoa mộng Trưng Vương
Một
thời Trường Toản, Bá Tòng, Văn Khuê*
Một
thời Petrus (Ký) đã qua
Một
thời yêu dấu Văn Khoa mượt mà
Một
thời thứ Bảy Bonard
Một
thời bò bía là cà Viển Đông(Nước míaViễn Đông)
Một
thời áo khoát mưa thơm
Dìu
nhau bước nhẹ… ấm đường tình yêu
Một
thời xưa đó…qua mau
40
mươi năm đã qua cầu… lưu vong!
Ngồi
buồn oặn thắc chạnh lòng
Điêu
linh chưa hết… dặm đường về quê!
HTH
*(Võ
Trường Toản,Nguyễn Văn Khuê,Nguyễn Bá Tòng))
TÌNH
ẢO TRÊN NET
Từ
độ tao đàn trên NET xưa
Thơ
em trãi rộng một dựng mùa
Một
mùa khải mộng mây huyền ảo
Anh
rất hòa tâm góp ý thơ
Từ
độ biết em trong vườn mơ
Mênh
mông… em thoáng ánh nguyệt mờ
Anh
vói tay theo cơn khát vọng
Ngất
ngư hồn vía...bổng ngu ng
40 Năm Hội Ngộ
Trà
Vinh!Trà Vinh 40 năm viễn xứ
Người
Trà Vinh qua năm tháng thăng trằm
Ở
muôn phương…dù xa xôi cách trở
Cũng
muốn gần nhau…tay bắt mặt mừng
Bốn
chục năm xa… gọi đàn chấp cánh
Cùng
tựu về…nối lại …buổi hàn huyên
Bốn
chục năm vù bay …ngồi nhớ lại
Thuở
Trà Vinh ngày tháng cũ thần tiên
Người
nhắc lại chuyện ngày xưa thơ ấu
Đường
hàng me thuở cấp sách đến trường
Tuổi
thanh xuân hồn nhiên còn thơ dại
Như
bướm bay lượn cả một trời thương
Trang
sách nhỏ chép đôi đều lưu luyến
Thuở
yêu ai vụn nhớ …nỗi niềm vương
Những
nụ hôn trao cho nhau vội vả
Mà
in sâu ký ức… tuổi yêu đương
Trà
Vinh ơi! Bốn mươi năm xa đó
Như
rất gần những kỷ niệm còn nguyên
Đám
con gái nhiều đêm ra đầu chợ
Ngồi
ăn kem…ly xâm bữu lượng thơm
Vài
thằng bạn thập thò ngồi ngó chéo
Đêm
Trà Vinh tim ai đó vổ...ngập ngừng
Trà
Vinh ơi! Bốn chục năm qua vội
Ai
nhớ ai…? Cuộc dời đổi tang thương!
Trà
Vinh ơi! Bốn chục năm còn dội
Những
bước chân qua phố cỗ trăm năm
Phố
không lớn người rất gần giáp mặt
Người
chưa quen...nhưng biết rất tình gần
Cứ
nhắc đến từng gian nhà, cửa tiệm
Gọi
từng tên nghe rất đổi…là quen
Tây
Huê-Thanh Thưởng- Kim Tường-Cẫm Ký
Hoa Nam-Tố Nga-Ken Ký-Yến Anh….
Bốn
chục năm qua rất dài nhung nhớ
Ngồi
nhắc hoài chưa hết nỗi niềm thương
Buổi
hôm nay đồng hương tình quyến luyến
Sẽ
nhớ hoài buổi hội ngộ Trà Vinh
GẢ CON
Gả con gả hết tấm lòng
Của ba hình dóc...và má… dòng sữa
thơm
Gả lằn roi nhẹ bên mông
Gả thơm mái tóc mẹ lồng cánh hoa
Gả lo con gái đi xa
Gả lời mẹ dặn …về nhà người ta
Gả con …ba má gả cho
Người dưng khác họ…ráng dò lối đi…!
ĐÔI BẠN
Một thuở… mầy- tao…một thuở xưa
Tình thân bầu bạn …một thuở vừa
Tuổi chưa tới độ…hai mươi ấy
Còn rất hàn vi tuổi học trò…
Xe đạp xường ngang đèo hai đứa
Mồ hôi hòa cái nóng Sài Gòn
Ngồi bên vệ đường chung ly nước
Mía ngọt tình chia mát đôi lòng
Rồi tuổi lớn một thằng đi lính
Một thằng làm công thức áo cơm
Thằng ở rừng lâu lâu về phố
Hai thằng chè chén suốt canh thâu
Có nhiều khi chia chung em lạ
Bật cười khan…gánh cái phong tình
Ôi cái thuở xưa sao bạt mạng
Ngồi tính ra …quá mấy chục năm
Bây giờ già chát đời phân mạng
Đứa sống quê nhà, đứa phương xa
Tao mầy hai đứa y như cũ
Gặp nhau chè chén vẫn như xưa
Buổi trưa hong nắng
Trưa ngồi chạm nhẹ nắng hanh
Mấy ngày mưa gió…thấy xanh da trời
Xoay mình chiếc lá chao rơi
Tháng mười…nghĩ bụng …mưa ơi! quê nhà
Buổi chiều ngó mây
Nhìn mây nỗi nhớ duổi xa
Dấu chim bay hướng quê nhà nhớ thương
Tôi ngồi vo những đoạn trường
Gát lên chiếc lá thu sương chớm vàng
Buổi tối đọc Mail
Màn hình xanh nhẹ màu mây
Đọc Mail bậu bạn …chợt vui…chợt buồn…!
Đôi khi văn vẻ khơi nguồn
Gieo thơ mấy đoạn…thả hồn lêu bêu…
GIẢ
Giả vua ngồi giữa ngai vàng
Một bên hoàng hậu…cung son huy hoàng
Giả làm tướng cướp hung hăng
Giả làm người ngợm cà tàng thế gian
Thế gian giả tướng, giả hình
Mai về cát bụi lại hoàn hư không…
Xuân chiều
Xuân chiều ngả ngọn tóc sương
Mắt buồn mây nhạt cuối đường trần ai
Rụng rơi sợi tóc bạc phai
Qua từng kẽ vuốt ngón tay vết chàm
Rồi mai thân héo về nguồn
Còn trăm sợi tóc…đi phương trời nào?
Chớm tiết Xuân sang
Tháng mười hai bén cỏ cỏ non
Tiết thời gian dợn sắc hương đổi mùa
Vòm cong trời vén mây thưa
Duỗi xa chim ngoắt…? Xuân chưa thấy về…
Ném đá lướt qua sông
Ngồi chơi liệng đá khơi khơi..
Ngón tay phan gió…gặp thời trẻ thơ
Miễng đá thát lát trơn o
Lướt qua bên bậu…thẳng dò ngang sông
Gói câu thơ gởi chút lòng
Rằng tôi thương bậu…quá chừng bậu ơi!
Vỉnh biệt nhạc sĩ Anh Bằng
Nhạc còn vang mãi cung âm
Đời còn vương vấn qua từng nhạc thanh
Người vừa nằm xuống Anh Bằng…
Cõi thân cát bụi cõi hằng vỉnh
xa
Cám ơn người đã tài hoa
Nhã thơm nhạc điệu cầm ca lại đời…
LẢNG ĐẢNG MÙA XUÂN
Hoa lá cỏ cây chừng như chớm
Nở. Đất trời giao động mùa Xuân
Mùa Xuân cứ chu kỳ đúng hẹn
Còn ta lảng đảng những thăng trầm
Giọt thời gian tát quất vào mặt
Rẻ đường nhăn nhó lăng quăng
Tín hiệu thời gian thì hiện rỏ
Còn riêng ta lấp ló vô chừng
Mùa Xuân hiển hiện màu hương sắc
Ta mân mê- dõi mắt hòa tâm
Niềm hân hoan có khi thoáng hiện
Dằn nén lên nỗi khổ âm thầm
Mùa Xuân! Chợt như cánh bướm
Diểu cợt bay bay quanh khu vườn
Cằn cỗi của đời tôi…chờ ngày tận
Trong tiếc nuối trơn vuột, vô tâm
Cám ơn trong mùa lể Thankgiving 2015
Vùng đất dung thân
Cám ơn đất nước, con người
Mở tay chào đón phận tôi lạc loài
Ngất ngư tưởng sắp chết toi
Bổng dưng sống lại, còn ngoi với đời
Tự do: Cơm áo, đời vui
Nhân quyền: Tôi biết là tôi con người
Cám ơn khung ấm gia đình
Cám ơn hạnh phúc từng ngày
Với khung mái ấm với người gối chăn
Có khi sóng gió nhập nhằng
Vẫn thôi…!-Buông- Thả- buột ràng tình
thâm
Con cháu dụm mát vườn xanh
Cám ơn hạnh phúc tưới hồng cỗi xuân…
Một chút tình ảo
Thật lòng tôi rất cám ơn
Những Tình Yêu đến từ em…mặc dù
Lao chao một chút cảm du
Từ trên Net với câu thơ dẩn tình
Phút giây rất thật …ru hồn
Có khi đờ đẩn mơ màng mấy hôm…?
TIN BUỒN
Nhận tin…đứa bạn lại ra đi
Đang cơn mưa gió xuống Cali
Vuột tay bằng hữu …hàng thêm ngắn
Một lứa …một thời …chinh chiến xưa
Qua bốn mươi năm đời phân mạng
Giờ đã già nua… cạn giấc mơ
Lấn cấn cuộc đời trôi …trơn tuột
Như cây nến cháy lụn đến giờ
Tắt theo cơn gió chiều thổi nhẹ
Tin buồn bạn chết…Buồn ngẩn ngơ…!
Đọc dòng thơ của KHA LY CHÀM
tôi cảm hứng về thơ của anh.HTH
THƠ HUYỀN DIỆU
Buồn! Nạp mạng cho Lưu Ly tống tữu
Hóa cơn sầu thi phú vở trời xa
Bầy ngạ quỷ trố mắt nhìn ngơ ngác
Nó biết gì ngôn ngữ của thi ca
Lủ chúng… dựng cơ đồ bằng sắc máu
Phủi ơn đời trong ham hố lâu la
Trái tim gian ác luôn luôn vô cảm
Thơ linh thiên mầu nhiệm cõi ta bà
Khơi tâm thức bằng ngôn từ nhân thiện
Dựng tình người bằng ngôn ngữ thi ca
Thơ như dòng máu luôn nóng hỗi
Từ trái tim yêu nhân thế mãi tuôn ra
Bài thơ yêu em không bao giờ viết đủ
Tiếng yêu em cứ vẫn mãi ở hồn ta
Thơ huyền diệu thơ muôn đời ấp ủ
Là nguồn say hồn lạc cõi mộng xa
Tàn dư một cuộc thăng trằm
Nghiệm ra số phận hất thân qua dòng
Đôi khi cạn đáy dìm trong
Ngỡi nhân
Thế gian một cuộc phong trần
Trãi thân dấn bước…vào vòng ngỡi nhân
Ngỡi nhân…Ôi thì mỏng vánh…
“Tợ như cánh con chuồn chuồn
Khi vui nó đậu khi buồn nó bay” (ca
dao)
Ngồi buồn gỏ nhịp trần ai…
Cái đời nhân ngỡi (ngãi)... Ô hay… khó
lòng…!
Cù cưa cái chén hồng trần?
Nửa say, nửa tỉnh…ngồi trân …ngó đời…!
Cây lá mùa Đông
Táo-Đào lá rụng mùa Đông
Nụ non còn nép nách cành chồi xanh
Cây quit trĩu trái vàng hanh
Tết nầy bày dĩa mời Xuân về nhà
KHÚC ĐOẠN TRƯỜNG
Ôi! Chan nước mắt…hồ như cạn
Oặn thắc tâm cang… khúc đoạn trường
Mây u ám còn …trời phong vũ
Đất nước bây giờ …khắp tai ương
Bao giờ ánh sáng bình minh rạng
Nhìn thấy cơ đồ nước Việt Nam
Qua cơn thống thiết… đời gian ngụy
Toả ánh hồng tươi…nước thái bình?
MỖI NGÀY LƯỚT QUA
Lướt qua facebook như ghiền
Nhìn trong ảnh ảo…một miền thực hư
Thế giới thu hút điện nhu
Gom vào khung máy văn từ-hình nhân…
Ở trong tin gởi-chuyển văn
Bạn xa bổng lại đến gần phút giây
Thế giới gom lại đủ dầy
Văn- thơ- nhạc điệu… dáng ai yêu kiều
Có như…bất chợt …đánh liều
GỐC MÙA ĐÔNG
Sống ở quê người nơi đất xa
Nhớ mãi làng quê…thuở quê nhà
Nhen nhúm từng vùng vuông đất nhỏ
Một mớ rau xanh, một nhóm cà
Chọn chổ đào vun vài cây xanh
Mấy mùa cây mọc chỉa thêm cành
Kết nụ ra hoa…hương thơm ngát
Cam, quít kết nhành trái vàng thanh
Sống ở quê người nơi đất xa
Trái mùa, trở gió, lạnh tràn qua
Rau xanh tê buốt chồi thôi mộc
Dẩu che cũng chẳng giử ngọn tà
Cam quit trân mình neo trái chính
Lá nặng hạt sương giá câm câm
Co ro tôi bước quanh vườn lạnh
Chợt nhớ quê nhà nắng vàng
XẢ VÀO THƠ
Chiều ngã lạnh…tháng 12 mắc gió
Thổi lá vàng vướng bụi cỏ vàng hanh
Xem trang lịch chỉ còn hai ba tấm
Ta đếm mình …chắc thêm được chục năm?
Tháng mười hai giáp năm chạy qua mặt
Ta lù đù cứ dậm cẳng bình tâm
Đời vô thường cớ chi ngồi phiền nảo
Phút cạn đời ai cũng phải yên nằm
Mỗi ngày lật đời qua…đành dể đó
Lâu lâu ngồi kéo lại chút hồi tâm
Ta đếm lại xem bao nhiêu vướng mắc
Xả vào thơ cho nhẹ gánh thăng trằm
TỪ HANG BELEM
Nghiêng vách núi …đá thở mùi lạnh
toát
Gió khua cây…nhánh nhỏ giọt đọng
sương
Trời nghiêng nghiêng đổ mây về phương
tối
Ánh mặt trời còn loé níu một phương
Ta tịnh khẩu…đứng co ro đón lạnh
Tháng mười hai…nghe đòng vọng nguyên Thiên
Đêm Thánh dội…khởi đi từ hang đá
Rãi muôn trùng… Đêm Chúa giáng xuống
trần
Và từ đó núi nghiêng về Châu Thổ
Tháng mười hai vang “ ĐêmThánh Vô
Cùng”
THƠ BẠN GỞI
Gần Tết đến nhận E-mail của bạn
Gởi từ trong nước bạn nhắn ra
Bạn nói: bọn tụi tao quay
quần lại
Nhậu một chầu rượu đế gốc Gò Đen
Thằng cụt tay quơ quơ thòng khúc áo
Thằng cụt chân nhịp nhịp một đoạn chân
Chiếc bàn nhỏ đặt bên hè khu phố
Mấy con khô đưa rượu uống không ngừng
Mầy nhớ không cũng đoạn đường nầy đó
Hồi tụi mình còn mang áo nhà binh
Mấy thằng bộ binh gặp thằng mủ đỏ
Cùng độc thân cọc cạch tụi mình
Cụng ly rượu đứa chưởi thề văng tục
Nhớ một thằng bỏ xác ở U Minh
Mặt đỏ lừ một thằng đanh sắc mặt
Mai tao về rửa hận quyết sang bằng
Vào Năm Căn quyết truy càng bọn giặc
Qua Thới Bình cày nát những trãng mương
Chuyện hồi đó kể hoài nhưng không hết
Những gian nan đời lính của một thời
Giờ nheo nhóc một đoàn quân bại trận
Đứa đi xa, đứa ở lại thương đau
Tiền mầy gởi tụi tao rưng nước mắt
Xớt chia nầy thấm tình nghĩa với nhau
Xuân ở đó tụi mầy vui không nhỉ?
Cả bọn tao ngồi nhắc đến tên mầy
Bao giờ trở về thăm quê hương cũ
Rượu tương phùng chắc phải uống thật say...
Huỳnh Tâm Hoài
Đều Khó Quên
Khi ta mới lớn
Vào tuổi chớm biết yêu
Cái cảm giác phập phòng vì thoáng yêu
ai đó.
Làm trái tim ta xao xuyến và mơ tưởng
Để rồi khi nói được tiếng : Anh yêu em
Ôi! Tuyệt diệu vô cùng
Như bay bổng lên không
Bao nhiêu dồn nén đã được thả ra
Nhìn em mặt đỏ gay
Tay vân vê vạc áo
Em nói: Anh nầy kỳ..!
Rồi bỏ chạy
Ta vói theo em với con mắt vui và trái
tim rộn rả
Đến một cuộc hẹn hò đầu tiên
Rồi với một nụ hôn đầu tiên
Em ngã vào vòng tay ôm
Hơi ấm hai cơ thể nóng rang chuyền nhập
Từ khởi đầu cho cuộc tình thứ nhất
Là dấu ấn muôn đời khó quên
Võng
đưa…con nước nhấp nhô
Nhớ lời mẹ hát ầu ơ dí dầu
Chiều chiều ngó võng phía sau
Nhớ mẹ đi vắng…võng đưa không người
Gió ơi! Thổi nước… hà hơi
Nhớ mẹ ruột thắt …Mẹ ơi! Mỗi chiều…!
Lỗi Lầm Nhân Duyên
Dấu nỗi buồn…trong cánh
chim
Vỗ nương theo gió nhịp tim
oải đời
Mênh mông trời rộng mây trôi
Đáp nhầm nhánh mộng …gảy rơi…
bao lần!
Nuối đời hệ lụy trân thân
Dường như ta đã…lổi lầm nhân
duyên!
Tình đầu
Em buồn.Mắt nhiểu giọt. Tôi
hứng một bụm, rảy đời nhớ thương
Em đi lấy chồng…Mất em…!
Tình đầu cũng dạt bên đường.Hình như
Từ đó tôi mang tật hư
Yêu ai cũng nhớ dạo từ có em…
CÕI NGƯỜI
Đời trôi qua nỗi gập ghềnh
Riêng chung gấp miếng đoạn trường thế
gian
Đi gần hết kiếp đa đoan
Cũng quanh quẩn mãi dấu mòn trở xoay
Thế gian Xác-Hồn mượn vai
Mai kia Xác mục, Hồn bay lên ngàn
Trống trơn một cõi thế gian
Người đi một kiếp về hoàn số không…!
THÁNG CẠN
Tháng 12 gần cạn
Năm cũ còn vài ngày
Tết Ta lại đáo hạng
Cũ mới một vòng quay
Ba trăm sáu lăm ngày
Kéo tuổi đời xuống mãi
Quỷ thời gian cạn vơi
Ta còn bao năm nữa
Kéo- co trong vô minh
Đi về cùng ngày tháng
Sắp hết … vòng tử-sinh
Xuân Xa
Hôm nay trời rực hừng đông sáng
Tỏa ánh dương hồng vệt cuối năm
Chợt thấy mùa xuân về đâu đó
Trên nụ hoa tươi , đọt lá xanh
Hôm nay tự nhắc lòng buông xã
Bao nỗi buồn vây. ..chạnh nhớ nhà
Cười với Xuân chiều nơi đất khách
Khơi bút câu thơ “Khúc Xuân Xa”
MỪNG NĂM MỚI
CUNG nghinh năm mới với Xuân tươi
CHÚC cho già trẻ khắp nơi nơi
TÂN về đón lấy nhiều tài lộc
XUÂN đến ôm tràn hạnh phúc khơi
HẠNH thông danh lợi thơm gia tộc
NGỘ phước an vui ngát đất trời
CÁT nhật rộn ràng con cháu hội
TƯỜNG Xuân ong bướm rợp Xuân chơi
TRÓT LỠ
Tôi đã trót tin giáo điều Cộng sản
Một ngày mai thế giới sẽ Đại Đồng
Một ngày mai đất nước sẽ Vinh Quang
Tôi mê mãi theo bước đường tranh đấu
Cha tôi hy sinh trong thời kháng Pháp
Chắc cha cũng nghĩ ngợi giống như tôi
Chắc lúc chết lòng kiêu hảnh tuyệt vời
Vì lúc đó người biết chi Cộng sản
Tôi ra Bắc mấy mươi năm mê sảng
Mơ con đường giải phóng quê hương
Bao nhiêu người trở lại miền Nam
Vẫn bước tới con đường tranh đấu
Bao lớp trẻ đi bị hỏa mù che dấu
Thề ra đi chẵng hẹn lúc trở về
Sau 30 tháng Tư mới vở lẻ ra
Mới tỏ rỏ…mình bị lừa cả đám
Những người như tôi khóc cười ta
thán…
Sống đau buồn và chết hận nghìn thu
Cộng Sản đâu?Một loại thuyết hỏa mù
Mà hàng triệu người đã vùi thân oan uổn
Bọn chóp bu ểnh ương hồ đốn
Chia nhau quyền hưởng lộc lợi thênh
thang
Họ bán từng phần tổ quốc Việt Nam
Và họ chắc sẽ bán luôn Tổ Quốc!
Tôi tiếc đời tôi trót làm tên ngu ngốc…
Giờ vẫn hèn…ngồi khóc…lở bước đi…!
Thãm Họa
Đất liền tràn lấn áp bọn Tàu
Từ Nam chí Bắc bang đồi lấp sông
Tàu khựa lập trại thi công
Bao nhiêu đồ án…di dân chiếm vùng
Thôi rồi một dãi non sông
Mai nầy hồ hởi…cho không giặc Tàu
Đão xa lấn chiếm bãi bồi
Nước xanh bổng xám cá trôi bềnh bồng
Thôi rồi cái họa giặc Tàu
Đất liền biển cả…tới hồi diệt vong….!
Còn đâu dòng giống Lạc Hồng….!
CẠN DÒNG NGỌT-MẶN LẤN VỀ
Nước ơi! Ngăn chảy đầu nguồn
9 dòng sông cạn bờ suông bãi chày
Đồng khô cây lúa ngó trời
Rụm thân bẻ ngọn…gập đôi ..vở mùa
Biển về..ngoáy quậy ..nước xua
Ngấm da tuốt ngọt …mặn chua bờ giồng
Cây trơ lá đổ bờ mương
Nước cay đỏ mắt…cá tôm ngửa lòng
Mặn tràn mấy huyện miền ven
Bao nhiêu nước mắt người dân lệ nhòa
Ai gây ra cảnh xót xa?
Tàu Man cướp biển lấn bờ cõi Nam
Một ngày về với VN
Người về mấp mé con đò
Nỗi trôi năm tháng…nước so vịnh bờ
Đục trong leo ngọn sóng xô
Bao nhiêu hao hụt vòng vo cường triều
Nắng cong xém ngọn cỏ xiêu
Bao năm lỡ khoét một triều đại xưa
Người về lặng lẻ giao thoa
Với cơn nắng đỏ cháy khô da vàng
Một ngày về với Việt Nam…
Mùa Vu Lan hồn nhớ mẹ
Sao quên được với tình cha
Hai đấng sinh thành yêu quý
Luôn là niềm nhớ chan hòa
Trong trái tim, trong hơi thở
Luôn là niềm vọng thiết tha…
Ngồi nhai trệu trạo tháng Tư
Nuốt vô chẵng đặng gậm nhừ nỗi đau
Ngồi nhai trệu trạo… ruột bào
Oặn sôi máu hận đời nào cho phai
Một ngày Sài Gòn
Một ngày quanh quẩn Sài Gòn
Tìm trong nỗi nhớ ngổn ngang phố chiều
Bốn mươi lẻ buồn thiu
Sài Gòn mất dấu…đỏ bêu… màu cờ
Phố xưa một thuở yêu kiều
Giờ đây khắp nẻo nắng thiêu mắt người
Còm lưng phố dựng liu xiêu
Ở trong ngỏ vắng đời nhiều gian nan
Sài Gòn phô diển thời trang
Gói trong tan nát hổn mang Sài Gòn…!
TAN TÁC
Đất ơi! Nức lỡ cường triều
Cây nghiêng bóng đỗ, ruộng
thiêu nắng lòa
Biển ơi! nước nhiễm độc
hòa
Cá phơi ngửa bụng, chim là
đà bay
Khắp nơi họa rủ tai bay
Vì đâu đến nỗi đắng cay thế
nầy…!
Ngồi buồn cắn nát móng tay
Đất ơi! Nước hởi…khóc ai bây
giờ…?
Ngàn năm gây dựng cơ đồ
40 năm nát … dưới cờ đỏ
sao…!
HTH
Ngày Tháng Quân Trường
Tặng các bạn khóa 25/TB/TĐ
Chín tháng quân trường rèn
chí trai
“Cư An Tư Nguy” khởi sự đời
Học làm lính trận gìn giử
nước
Tóc ngắn ba phân …mộng vá
trời…
Sáng nhai vội bánh mì trái chuối
Còi thổi vang tập họp điễm danh
Có thằng chậm mươi lần hít đất
Có thằng cầm súng nhảy lưng tưng
Trời hừng đông sương còn mờ lối
Đi ngang hàng tay đánh tùng xa
Đếm một hai đoàn quân tiến bước
Hát vang
vang thôi thúc nhịp ca
Bãi tập nắng
trên đồi mát rượi
Cô bán hàng
đâu đó gánh sâm
Thằng lặn uống
vài ly đở khát
Nhìn cô
nàng cười khểnh răng duyên
Bài thực tập
toán đi tìm cọc
Đo bản đồ
chỉnh gấp la bàn
Toán mấy đứa
băng đường băng bụi
Tìm cho ra
điễm đích...gian nan
Có toán tìm
nhanh gom chổ họp
Lạc vài thằng
đâu mất biệt tăm
Trời đã xế
mờ xa bóng nhạn
Tìm gặp ra
: Một bọn uống sâm
Cả đại đội
bị hành một bửa
Tới giờ ăn
còn bò, còn bương
Bụng đói lã
mồ hôi ướt áo
Miệng hô
vang cố gắng không ngừng
Bắn tám thềm
cho tám phát đạn
Nhắm thật
ngay cái trán hình nhân
Cò lãi đạn
đùng dùng trật lất
Không trúng
đầu mà lại trúng chân
Ngày
tháng quân trường mồ hôi đổ
Tập làm người
vào cuộc chiến chinh
Xuống núi
nhớ bắn ngay địch thủ
Nếu không
thì nó bắn đời bung
Chín tháng
quân trường mẹ Thủ Đức
Mới đó giờ
đây đã qua nhanh
Thằng Biệt Động
quân,thằng Thiết Giáp
Thằng Nhảy Dù,
thằng đi Bộ Binh
Hành lể ra
trường cung tám hướng
Mai nầy
bung đi khắp chiến trường
Chia tay
nhé mai ra chiến địa
Chốn đao
binh nhớ ráng giử mình!
Huỳnh Tâm
Hoài
GIỮ LÒNG BAO DUNG
(Viết cho ngày sinh nhật).
Thoát từ lòng mẹ
chào đời
Cắt chia cuốn rún
con rời…tự sinh
Máu xương mẹ tựu
nên hình
Dáng con non nỏn…
lọt lòng …múp môi
Giọt mớm sữa ấm
nhập đời
Mẹ ru khe khẻ mấy
lời ca dao
Tháng năm mẹ đãi
ngọt ngào
Thổi hồn con rộng
…làm người bao dung
Vào đời hơn bảy
chục năm
Dẩu chưa lạc nguyện…trèo
non, xuống ghềnh
Giử nguyên tâm ý
cạn cùng
Tuổi chiều hiu hắt…ngồi
buồn lim dim
Rờ ngực dội nhịp rung
tim
Nghe như tiếng
khóc phút tìm đời ra…
SINH NHẬT MỘT
MÌNH
Hôm nay sinh nhật…một
mình ta
Bảy mấy năm trôi
thoáng chốc qua
Bầy trẻ có đôi
xây tổ khác
Hai già riêng lẻ
một nơi nhà
Ông vào Face book
vui bầu bạn
Bà lướt Movies
truyện Việt ta
Ăn bánh, uống trà
qua ảnh ảo
Cũng vui hí ngoáy
mấy vần thơ
&&&&&
Cũng vui hí ngoáy
mấy vần thơ
Sinh nhật cớ chi
phải rậm cờ
Thong dong màn ảnh
vào trang ảo
Nhẹ lướt vào khung
bạn kết thơ
Xứ lạ mỗi ngày
như một vậy
Đất xa năm tháng giống
y …à…
Sinh nhật…. Ờ…!
Ha…! Tìm món nhấm
Nâng chén một
mình cũng đã đa
MỪNG SINH NHẬT
Lật đật tháng ngày trôi qua vội
Tuổi ta quên đếm cứ thêm ra
Mừng húm 72 còn sức vửng
Ngồi đánh vần thơ mừng tuổi ta
Mừng ta còn trí so cân não
Để thấy trôi qua những thăng trằm
Mừng ta ngày tháng dư còn lại
Quán lạc-tâm yên -giữ ý trong
Con cháu xum vầy mừng tuổi thọ
Lờ lợ âm ngôn nghe tức cười
Nội ngoại 5 cô, chưa có cậu
Xứ nầy đâu nệ nối tong nòi
Ta thổi 72 năm quá khứ
Ráng chờ …thổi mấy tuổi nữa đây?
Thế gian phù ảo sao đoán được
Có thể lăn đùn…đâu có hay!
Còn nụ cười vui ngày sinh nhật
Còn tựa vào vai bên vợ hiền
Còn ôm hôn cháu cưng nựng nịu
Niềm vui-hạnh phúc …thật bình yên…
Buổi trưa ở rẩy
Tiếng chim sắc ngọn sầu đâu
Lá rơi chẻ xuống ngang đầu gió phang
Buổi trưa giồng cát nóng ran
Giây bông bí nắng quéo vàng đọt non
Luống rau nghe lẩn mùi thơm
Tần ô…nhánh quế…mướp hương treo dàn
Ngã lưng bờ cát mơ màng
Con tú hú gọi chột hồn nhớ xưa
Thuở còn bóng ngoại rẩy trưa
Giờ xa mút tận…nắng mưa con giồng
Đất quê qua cuộc thăng trằm
Tiếng ve kêu rộ… Chợt buồn đâu đâu…?
CÓ KHI NHƯ VẬY
Chột buồn ngồi khứa thời gian
Gậm chơi mấy khúc dở dang tình đời
Rót vài ly ruợu uống khơi
Chạm môi quá khứ ...bồi hồi… chợt đau!
CHỢT KHI HÁT HÒ
Đôi khi ngồi hát nghêu ngao
Chẵng cần lựa nhạc miển sao…nhạc tình
Mấy bài nhạc sến thuộc lòng
Ca chơi mấy khúc nhạc vàng ngân nga
Nhiều khi chộp đúng câu ca
Miệng hát…hồn bổng… buồn ngơ ngẩn buồn!
Rồi cũng mù tăm
Đời đi qua nẻo rêu bầm
Dốc trơn mơ ước dượm quăng… gượng mình!
Hồn cơn quẩy giục vô minh
Mù tăm sóng lướt vết chân dã tràng
Nói với sợi tóc rơi
Vọc buồn vớt bụm sầu tuôn
Xối lên đầu gội phong sương ngã chiều
Vuốt vài sợi tóc bạc phiêu
Cọng còn trên mái, cong khều gió bay
Mai nầy xác mục rả thây
Tóc còn một nấm … hồn bay lên ngàn
CHẠM TAY
Em mời tôi chén rượu tình
Mấy phen tôi dượm…nhưng đành ngó trân
Tình em …men rượu thoáng gần
Tôi phân vân mãi …rồi đành …vậy thôi!
Vòng vo cũng bởi lỡ đời
Bước tới sợ khổ hai người em ơi…!
Gần nhau một cái chạm tay
Giử đi em nhé...phút giây nhớ hoài
Em tuổi trẻ dấn thân vào đại cuộc
Bỏ cuộc vui, bỏ nếp sống an nhàn
Em về lại chốn quê hương rách nát
Mang chút tình vá lại những lầm thang
Đường em đi chong gai ở trước mặt
Chẳng ngại chi em bước tới sẳn sàng
Vào thế cuộc đất nước cần dủng khí
Em trở về quê cũ bước hiên ngang
Nancy Nguyễn dáng nữ nhi Trưng, Triệu
Cùng muôn người trong nước sẽ đứng lên
Đẩy bạo ngược, hất tung loài quái ác
Dựng cơ đồ.,.lập quốc …cởi xiềng gong.
MUỐI-GỪNG
Gừng cay bậu sắc, bậu bầm
Trộn tô nước mắm mặn nồng lứa đôi
“Muối-Gừng” ấm lạnh
chia hai
Chung vai cái gánh chua cay cuộc đời
Giận chi bậu lại bậm môi?
Đưa tôi trái ớt cắn cay thấy mồ
Qua sông còn ngó con đò
Sao bậu quay mặt làm lơ …chẵng màn
Có nhau hơn bốn chục năm
Bỏ thuyển bỏ bến… lạnh tanh đất trời!
Lổi ai..?Lỗi bậu-Lỗi tôi..?
Chan qua, sớt lại…huề đôi làm lành
Bao lâu …? Gần hết đời trần
Chia nhau miếng chót muối, gừng… bậu nghe!
Rộn ràng in ỏi trống chiêng
Thầy phù há họng tuyên truyền điêu ngoa
Cá chết biển dọc nước ta
Thuỷ triều đỏ…thì ra giống mầy
Cả nước nhộm sắc đỏ gay
Nhân dân ngộp thở chết ngay, chết đờ
Vậy thôi nghe…vốn đời đi gần cạn
Ta còn ngập ngừng…thời gian cứ tỉnh bơ
Đẩy ta tới …da nheo đùn, tóc bạc trắng
Ngày cứ trôi, tháng cứ tận, năm cứ qua
VÔ THƯỜNG
Trong cái lẽ vô thường
Mọi chuyện đều xảy ra
Khó mà ai đoán được
Trong cái lẽ vô thường
Tựu -biến và mất- còn
Gần kề ngang kẻ tóc
VĨNH BIỆT EM THIỆN
Thiện ơi!
Nhìn mặt em lần cuối
Đôi mắt xưa hiền hòa
Khuôn mặt xưa thân thiện
Mắt đã khép
Thân đã xuôi
Em bỏ thế giới nầy
Em đi vào miên viễn…!
Đời vô thường: Còn-Mất
Gần kề như kẽ tóc
Nhưng mà xa nghìn trùng
Cõi Đi -Về vô lượng
Mệnh số ở mỗi con người
Đâu ai ước định được ngày mai…?
Thôi! Khép cõi trần lại
Trở về cát bụi…Em đi
Biển
đã chết…biển cay nồng chất độc
Cá
lững lờ phơi bụng...rả cuồng lưu
Sóng
cuộn mình...sóng lặng lẽ nhấp nhô
Loài
thủy sản lửng lờ …cơn ly biệt
Ai
gieo khổ cho biển sầu, biển khóc
Nhã
hồn đau màu sóng trắng bạc đầu
Người
dân biển ngồi ngó biển buồn đau
Cơn
ác mộng nầy ngàn năm có một
ĐỐI
ẨM
Có
sá chi đâu …mấy đoạn trường!
Bấm
ngang ly rượu hớp sầu thương
Nầy
bạn…! Cưa hai…cân tửu lượng
Đo
xem sóng gió mấy dậm trường
Bạn
hứng phong sương đêm nguyệt tận
Tôi
cõng trời mây ướt mưa tuôn
Hai
đứa ngang nhau đời mạc vận
Cùng
lứa tuổi già bấu áo cơm
Một
thuở yên hùng xưa có nhớ
Cũng
buồn như một buổi rượu tan
Ngồi
hứng tay không gom gió thổi
Bỏ
vào trang sách hận cuồng phong
Sóng
đỏ dội tràn từ phương Bắc
Cuốn
phăng sữ sách bốn ngàn năm
Tống
tửu …cớ chi buồn rưng mắt
Gập
đầu tạ lổi với non sông
Cứ
nhắc nhau chi hồn vọng quốc
Để
buồn mà khóc cuộc tồn vong
Có
hẹn…khi nao về cố xứ
Chắc
rồi cũng chỉ một nấm xương!
Nâng
ly cạn chén sầu viễn xứ
Đối
ẩm…bạn-tôi uống tang thương
Người
đọc thơ ta nói thơ sầu
Bởi
có gì vui mà phơi gởi
Nhiều
quá phân đời khúc gảy đôi
Cơm
áo quẩn quanh thì có được
Cuộc
sống tha phương vẫn đói hoài
Tình
quê, tình nước, tình dân tộc
Nhìn
về cố quốc … đoạn trường thôi…!
Người
đọc thơ ta một mảnh đời
Trôi
qua cùn khổ những mù khơi
Lâu
lâu gom nhớ…gieo vào chữ
Mênh
mông khuất tận… buồn…hởi ơi!
Hồn
phách lêu bêu, thân không định
Thì
sao yên được lúc tàn hơi
Con
quốc sầu ai…kêu khản giọng
Sao
ngồi mà ngó đất quê tơi?
Nhìn
về cố quốc chẵng gì vui
Dân
khổ kêu gào đòi công lý
Mất
nhà, mất đất, mất ruộng cày
Thường
nguồn ngăn đập,Tàu nam rợ
Nước
biển tràn về mặn đất đai
Formosa
nhả độc làm tại họa
Mấy
tỉnh miền Trung phải trắng tay
Mấy
tỉnh miền Trung phải trắng tay
Cá
bè rủ chết nằm phơi bụng
Thuyền
cột neo bờ chẳng ra khơi
Dân
đòi bạch hóa :Ai gây họa?
Bị
đánh dập bầm, thân tả tơi
Thử
hỏi quyền dân, quyền được sống
Đất
nước của dân…hay của Tàu?
Hồn rách hoang tàn treo áo trận
Thân trơ thúc thủ bỏ giày sô
Người
đọc chia ta phút ngậm ngùi
Trời
đất thênh thang mà chật lắm
Có
mấy người chia chát nỗi đau
Vạch
tìm trong cõi nhân gian rộng
Xóm
Biển
Xóm biển chiều nay… bãi vắng tanh
Trùng dương gợn sóng mù mù tâm
Nước về ngấm độc màu đỏ huyết
Thuyền neo bến đậu gió chông chênh
Đàn hải âu bay về đâu mất dấu
Bọt trắng bềnh bồng nối vành tang
Dã tràng thôi không bươi cát
Ngo ngoe dương mắt ngó chiều tàn
Chòi lưới ngoài xa nghiêng ngọn sóng
Trăng 12 mờ nhạt ánh trăng trơ
Chiếc đèn chông không còn leo lét
Cọc lưới trơ… lưới tản lên bờ
Bãi cát buồn nhăn cơn sóng đẩy
Xác cá nằm phơi bụng trắng phơ
Bờ cát lạnh vắng chân người in dấu
Gió rì rào qua dãy lau thưa
Mái lá vẹo xiêu luồng gió động
Mẹ nhìn biển rộng…biển bao la
Không còn nghe tiếng người về hội
Sóng vỗ hồn đau…mắt lệ nhòa
Nỗi
Đau Paris
Đêm
qua giấc ngủ chập chờn
Xem
đoạn phóng sự lệ tuôn hai hàng
Paris
khủng bố bàng hoàng
Xác
người tan tác giửa làn khói cay
Vì
đâu đau đớn thế nầy
Đang
vui đón lể mừng ngày vinh quang
Đất
nước độc lập vẻ vang
Người
Pháp cởi ách cùm gông xích xiềng
Cờ
bay gió lộng thênh thang
Thành
Nice chào đón tưng bừng ngày vui
Bổng
đâu xe tải xông vào
Máu
loang, thịt nát bao người chết oan
Hồn
lìa xác rất vội vàng
Vì
đâu đến nỗi …ngở ngàng người đi?
Người
còn cuối mặt sầu bi
Ngẩn
ngơ nhìn vệt khói bay linh hồn
Khắp
nơi thế giới hổn man
Bao
nhiêu giục ác lan tràn đó đây
Sao
không mở rộng vòng tay
Hòa
đồng –nhân ái-tràn đầy yêu thương
Làm
chi những chuyện vô lương
Giết
nhau…Ôi! quá đoạn trường nhân sinh…!
Hảy Đứng Dậy Việt Nam
Hảy đứng dậy Việt Nam ta ơi!
Hảy đứng dậy!
Mấy chục năm rồi ngậm đắng nuốt cay
Người cuối mặt gồng lưng buồn gánh chịu
Hứng bao nhiêu đòn tra tấn của bọn vong nô
Nó đánh đập!
Nó đọa đày!
Nó cướp ruộng vườn, san bằng nhà đất
Nó dẹp Nhà Thờ, Thánh Thất
Nó đánh đổ Chùa Chiền
Nó phá đất Nghĩa Trang…
Nó làm nát từng nẻo đường đất nước
Nó nhân danh gì…mà bán
Từng mảnh đất, từng phần biển đão
Cho bọn giặcTàu lấn lướt dã man
Nó vơ vét ngàn năm lịch sữ
Tuốt hết phần cổ huyết tiền nhân
Phóng uế vào văn hóa
Những lai căn
Làm tàn lụi nền cổ hoa tin học
Hơn 40 mươi năm rồi …!
Sao còn cuối mặt?
Hảy đứng dậy Việt Nam
Đứng lên đổi lấy huy hoàng
Đứng lên dành lại Nhân Quyền-Tự Do
Đứng lên dựng lại cơ đồ
Non sông hoa gắm dựng cờ vinh quang
Hảy đứng dậy…hởi Việt Nam….!
Không Phải Là Tình Yêu
Em ơi…! Đừng nghĩ ngợi vào ánh mắt
Của của ai đó ngây ngất nhìn em
Có thể họ chỉ mê em mái tóc
Những sợi dài buông thả úp bờ vai
Hoặc dáng em tha thướt bước trang đài
Đôi tà áo lượn lờ theo quấn quít
Đôi mắt em cập đôi buồn mây nhạt
Giọt sương đêm dường chợt ứa dòng trôi
Đôi ngực nhô búp nở nét tuyệt vời
Môi cười nụ phấn son hồng đôi cánh
Em hiển hiện nét thanh tân quyến mộng
Nên đã hớp hồn người ngắm mê say
Em ơi! Đó không
phải là tình yêu…!
Mà là phút giây của gã ngông động
Mắt nhìn em như bức họa hoa khôi…!
Nắng Nhớ
Nắng cũng rất vàng …nắng Cali
Biên biếc một bầu trời xanh ngát
Ngồi nhớ Thu về nắng miền Tây
Trà Vinh che bóng cây dầu lớn
Gió lốc đưa qua…lá rơi đầy
Những cánh hoa dầu xoay trong nắng
Mùa Thu chầm chậm bước chân ai
Đường hàng me xưa thời đi học
Vạt áo ai bay xoắn chân nai
Gió nhẹ thoảng thơm hương con gái
Mùa Thu vời vợi…hồn tôi say
Ngồi đây vọng nhớ mùa Thu cũ
Mấy chục năm trôi giấc mộng dài
Phương ấy có tôi trong ngàn lá
Rớt xuống đường xưa gió lắc lay
Ơi em! Giờ cũng già thiếu phụ
Mưa nắng còm lưng cỏng tháng ngày
Tôi ở bên nầy nhìn nắng ấm
Nhớ ơi…! Nhớ quá nắng quê tôi…!
No comments:
Post a Comment