Friday, April 5, 2024

 

Anh làm thơ tình

 

Anh làm thơ tình :Say đắm

Như sợi chỉ vá khâu

Bốn mùa còn quanh quẩn

Dấu cày trên áo em

 

Anh làm thơ tình:Mê mãi

Như sợi mưa đầu mùa

Ướt đầm qua vai áo

Ướt dài trên tóc em

 

Sợi chỉ sờn theo năm tháng

Áo tình em bỏ quên

Mưa tình rơi tháng bảy

Dầm dề trên lối quen

Anh đi tìm vần thơ rớt

Đâu đây trên lối mòn

Anh tìm hoài nỗi nhớ

Chừng như đã mất tăm

 

Anh làm thơ tình:Ngu dại

Quanh quẩn chữ yếu mềm

Bốn mùa đi rồi lại

Cứ đợi hoài vô tăm

 

Anh làm thơ tình: Hấp hối

Như bóng chiều âm u

Đêm sẽ về trăn trối

Trên mộ tình thiên thu!

 

  

Vọng tưởng
         Cho một người thơ...

Người chợt đến
Dòng thơ như cổ tích
Dựng ta buồn ngày tháng cũ đã quên
Cuộc trầm luân biển ái
Cứ như là căn phần
Ta bươi mãi không tìm ra người mộng
Cuộc đời sẵn dành
Mọi thứ trong ngăn kéo thời gian
Cứ áp đặt ta đi trong vòng quĩ đạo
Cuộc tính toan nào rồi cũng bỏ dở ngang
Thế là!
Lần lựa ta cứ bị xoáy đi trong ngỡ ngàn!
Chợt nhìn lại mình
Thấy tóc đã điễm sương
Cứ buồn...buồn.. tiếc hoài..
Phải chi...và phải chi
Ta không còn cơ hội nào quay lại
Vì trăng đã mờ bóng nguyệt sẽ tan

Thế là!
Lần lựa ta cứ bị xoáy đi trong ngỡ ngàn!
Chợt nhìn lại mình
Thấy tóc đã điễm sương
Cứ buồn...buồn.. tiếc hoài..
Phải chi...và phải chi
Ta không còn cơ hội nào quay lại
Vì trăng đã mờ bóng nguyệt sẽ tan

 

 

 


KHÚC TÀN DU

                                                  

Hoa chẵng đợi mùa...phơi sắc hương

Bướm xa vườn huyển khép tơ vương

Lối về thu biếc trời xanh thẫm

Mộng ảo tàn du mấy dậm đường

 

Mỗi chiếc lá vàng rơi trong sương

Ta nhè nhẹ bước những hoang đường

Sợ làm động dậy mùa trăng mộng

Dưới chân còn chứa ánh nguyệt sương

 

Ta đã vô chừng kiếp đa mang

Hồn di... tơ mõng cánh bướm vàng

Đã mõi..! hết mùa xuân khải mộng

Nằm dưới cội buồn...mộng vỡ tan!

 

 

 

 

CỖ HẠC

 

Người từ cõi lạ bám rêu phong

Mở cửa đời ra chốn phiêu bồng

Vần thơ cổ hạc hồn lãng đãng

Đem xuống trần gian tiếng nhạc lòng
Ta người khách lạ dừng chân lại

Say khúc mê cung...phút chạnh lòng!

 

 

 

Cái bóng và ta

 

Cái bóng ngã trước ngã sau

Bóng nghiêng, bóng đứng, bóng chao đảo vờn

Bóng ngày trên dốc đường trơn

Bóng đêm quạnh vắng trên tường hắt hiu

Bóng lặng lẽ...ta đâm chiêu
Nhiều cơn u ẩn và nhiều sầu thương
Ta đi gần suốt đường trần
Bóng ảo vọng, bóng phù trầm quanh ta
Cõi nhân sinh bóng nhạt nhòa
Bóng tình nhiểu loạn thướt tha trong hồn
Bóng luôn trong nỗi chập chờn
Ta ngồi tư lự... bóng luồng đi qua
Cái bóng tịnh...cái bóng ta
Đêm nay thức trắng... mình ta ngồi nhìn

 

 

Lời nhắn của người cha già

Cho Quốc Cường đứa con đầu lòng

 

Một mai ba sẽ trở thành lú lấn

Tay chân run không đi đứng vửng vàng

Lùa miếng cơm rơi rớt đổ trên bàn

Nhai trệu trạo răng chiếc còn chiếc mất

Càng về già người hóa thành trẻ nít

Ba vụn về trong mọi chuyện con ơi!

Lúc còn nhỏ con cũng như vậy thôi

Ba đút mớm cho con từng chén bột

Con phá phách bột trây đầy mặt đất

Ba xoắn tay thu dọn những đớm rơi

Ba dìu con đi bước một bước hai

Con trợt té ba xuýt xoa đỡ lấy

Một vết đỏ làm má con giận lẩy

Trách sao ba vô ý làm con đau

Mới một tuổi con có đứa em sau

Nên mỗi tối ba nằm kề con ngủ

Rồi từ đó quen hơi ba ấp ủ

Vắng ba... con đòi má gọi ba về…

Một thoáng đời…qua nhiều nỗi nhiêu khê

Nay ba sắp trở thành người bất khiển

Cho dù thế nào trong cơn thay chuyển

Hảy cho ba kề cận ở gần con

Ở xứ nầy cứ theo lệ bàng quan

Cứ bỏ mặc người già nơi viện lão

Ở nơi đó bốn bức tường vôi mờ ảo

Vắng bóng người và tiếng của người thân

Vắng tiếng trẻ thơ và hơi ấm ân cần

Ba sẽ chết với cơn buồn ray rức

Óc lú lẫn nhưng có khi chợt thức

Tai vẵng nghe hồn nhớ chuyện năm xưa

Hảy để ba nằm lặng lẻ góc nhà

Cho hạnh phúc chảy vào hồn già cổi…

Rồi một ngày hơi thở ba tắt vội.

Hoả táng ba đem chút núm tro về

Có dịp nào con trở lại đất quê

Chôn hỏa cốt bên mộ phần gia tộc

Hồn ba sẽ thỏa lòng mong ước

Về đất xưa quyện hương khói làng xưa

 

Một thoáng nhớ...

 

Buồn quá! Trong lòng nhớ mênh mông

Già chát tim ta vẫn còn nồng

Vẫn nhớ trăm điều trong lãng đãng

Như chừng hồn vói đến hư không

 

Cứ để hồn phiêu phiêu hoang tưởng

Nhớ tình bạt mạng thuở xuân xanh

Buổi ấy ta là tên lãng tử

Mang trên người chiếc áo nhà binh

 

Thời binh lửa áo quần phơi nắng gió

Lấm mồ hôi bùn đất sấy người khô

Mấy ngày phép đủ đâu đêm hò hẹn

Khuấy tình em cạn đáy cóc say nhừ

 

Anh bỏ em sau lưng thành phố

Chưng hửng buồn đứng ngó ta đi

Yêu em giục tốc như hổ báo

Cắn nát tim em tuổi dậy  thì

 

Không phải hoang đàn quên người cũ

Lấn cấn dài theo dấu lửa binh

Bất chợt gặp nhau anh liều mạng

Em cũng chìu lòng lửa yêu tinh

Chinh chiến... sắp như là chết tận

Cứ sợ chần chừ sẽ mất nhau

Cắn gấu áo buồn em tủi phận

Anh đi chiến trận... biết tìm đâu?

&&&&

Thở dóc một hơi trong hồi nhớ

Một chút buồn rơi một khoảng đời

Mười mấy năm làm lính

Mấy năm làm tù binh

Hơn ba mươi năm biệt xứ

Ngồi nhớ lại những cuộc tình

Ai khóc ai trong trời cũ?

Chỉ thấy lòng già lạnh câm

Hởi những người yêu thuở đó

Có hoài nhớ ta không?

Ta xin trăm lần tạ lổi

Những cuộc tình chơi rong...

Trót qua đời em thoáng chốc

Ta như kẻ bạc tình

Giờ ngồi buồn nhớ lại...

Bổng thấy mình trống trơn

 

CHƠI TRĂNG

 

Ta ngồi giửa bóng đêm trăng tỏa

Nguyệt dạ loang loang một khung trời

Đưa tay bụm vóc trăng uống cạn

Lửa mộng căng đầy nuốt một hơi

 

Trăng tan hòa khúc đàn lưu thủy

Như suối tuôn trào một dòng trôi

Thế giới còn riêng trăng hạnh ngộ

Ta quên phiền muộn cõi trần ai!!!

 

Ta như mây tán vào vô tận

Quên nẻo quay về chốn thế gian

Cứ mãi tìm em theo gió đẩy

Dù em mù mịt lớp sương tan

 

Ta muốn em tan vào địa ngục

Đừng phơi thể xác chốn trần gian

Đừng khua lưởi ngọt bùa mê lú
Nuốt trửng tình ta lối mê hoang

 

NGẮM TRANH LỎA THỂ

 

 

Đưa tay hứng ánh trăng tròn lẻ

Động giấc mơ say sóng sánh hồn

Nhủ nguyệt nhô cao hai đỉnh ngọc

Hoàng kim phủ mật chảy toàn thân

Nhấp nhô rừng lá khe suối khuất

Vọng tưởng hang sâu, vách đá mòn

Ngồi ngắm trăng suông lòng rạo rực

Muốn níu trăng ôm trọn giấc nồng
A ha! cứ tưởng mình quên lối

Vẫn nhớ đường lên...muốn giởn trăng!!!

 

 

 

 

 

 

Thuyền và Biển

 

Biển im vắng ...thuyền tròng trành trôi dạt

Dòng biển trôi...thuyền mất hướng bến bờ

Thuyền chở nặng khoang đời e sống vổ

Biển dập vùi thuyền ngộp giửa sóng xô

 

 

Chào em chiếc lá thu

 

1_Thu về góc phố nắng vàng

Như trăm năm cũ giủa hàng cây xanh

Giấu trong nhịp vỗ cánh chim?

Thả bao nỗi nhớ... nắng hanh hanh vàng

Chào em kỷ niệm mùa sang

Cho môi anh lạnh lòng canh cánh buồn

 

2_Nợ gì cứ véo da trơn

Se se gió  lạnh căng hồn nhớ em

Thuở sờ vai áo nụ hôn

Môi còn như thể dài cơn nhớ hoài

Nhớ em cái bấu ngón tay

Trên lưng áo ướt tươm đầy dấu yêu

 

3_Lá xa cuốn... rớt trên tay

Cho anh tơ tưởng những ngày yêu say

Cứ vào thu đến buồn lây

Thơ tôi theo chiếc lá bay đầy mù

 

TRÁI MỘNG VƯỜN THU

 

Mùa thu vàng lá-lá thu bay

Núp trong cuống rớt nụ ngày mai

Mầm xanh chồi lá qua đông lạnh

Chờ đến xuân về trổi đọt say

Trái chín đỏ hồng trên nhánh nặng

Trái nào rụng xuống gió lung lay?

Cành trơ... xa lá còn trái mộng

Rụng xuống tim anh giấc mộng dài

 

Sợi tóc

 

Bao lần tóc ngã vai anh

Mùi hương dìu giấc ngủ quên chập chờn

Mồ hôi ướt sợi tóc thơm

Ngang môi dính những vết son tình nồng

Tựa kề đôi ngực phập phồng

Hình như từng giọt máu hồng qua tim

Có trăm sợi tóc cột riềng

Nhớ nhau đầy kiếp buồn phiền trôi qua

 

 

 

 

 

MÙA THU

 

Buồn buồn…dụ ngọt mùa thu

Hắt hiu gió nhẹ, nắng mù sương sương

Ủ trong trời đất tình vương

Cỏ cây hoa lá cũng dường đâm chiêu

Cõi riêng chung giấc phù kiều

Mùa thu mang máng cứ đều mỗi năm

Theo trời cánh hạc xa xăm

Ta moi ký ức ..cứ lầm lẩn thôi!

Mùa thu! Mùa thu ! hồn tôi!

Vương theo chiếc lá rơi rơi mỗi mùa

 

Lặng lẽ

Những giọt nến lặng lẻ,

đốt thời gian qua đi qua lặng lẽ...

Tình yêu  trôi qua lặng lẽ...

Những cọng tóc xanh rơi lặng lẽ...

Mái đầu biến thành nhạt trắng lặng lẽ...

Tất cả mọi thứ đều lặng lẽ.!!!
Những ánh mắt nào đó...nhìn ta lặng lẽ...

Như cuộc tình của mỗi người êm đẹp cũng mất đi lặng lẽ...

Cõi đời trôi qua...

Một lúc tỉnh lặng...

Hồn quay về nhìn quá khứ...
Ôi tình yêu của tôi!
Ôi người yêu của tôi!
Rất lặng lẽ...

Một tiếc nuối thầm lặng..
Như cọng rêu xanh trôi chìm vào biển xanh...
Mỗi người đều có nỗi buồn chỉ mình, mình hiểu

Có thể rồi cũng đi vào cõi thiên thu lặng lẽ \

với hồn mình miên viển rời khỏi xác thân...

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cõi riêng

 

Thơ ta rung rẩy lá vàng

Rớt trong lặng lẽ dưới hàng cây nghiêng

Thơ ta vương những nỗi niềm

Sương khuya đẫm ướt cõi riêng chổ năm

 

 

 

 

 

HÓA THÂN

 

Hoá thân ngọn cỏ trên đường

Gót em bước nhẹ vô tình đi qua

Hoá thân ngọn gió nhẹ đưa

Bám vào chéo áo so đo bước dài

Hoá thân những giọt mưa dai

Lăn trên má ướt buồn ai -cuối đầu!

Hiên anh hứng những giọt sầu

Hoá thân da thịt dựa ngoài tim em

 

 

 

 

Lời cám ơn

 

Cám ơn người nối nhịp thơ

Gởi đi vạn nẻo người chờ mối vương

Cám ơn gạch nối văn chương

Cho ta bắt gặp ngọn nguồn từ tâm

Cám ơn chiếc ghế bốn chân

Cám ơn dòng Net thả trăm nổi niềm

Cám ơn ô chữ gỏ êm

Dòng thơ ta chảy đến miền rất xa

Mỗi ngày mỗi nhịp đời qua

Cám ơn em thả điệu thơ ghẹo buồn

Cho anh thức giửa đêm trường

Làm thơ tình ái như dường thơ ngây!

 

Phân thân

 

Qua đêm tóc rối tân hôn

Soi gương môi nhạt vết son áo nhầu

Hình như sợi tóc đêm thâu

Gảy đôi một nửa… lao đao nhớ người

Cuồng mê trong giọt chơi vơi

Vỗ lênh đênh nhớ mưa rơi đầu đời

Theo tay lược chảy tóc rơi

Sợi nào tình cũ còn hơi môi người?

 

 

 

 

 

 

 

 

Gần hết cuộc đời

 

Ngày cuối thu

Nhìn chiếc lá vàng

Rung rung trong cơn giá lạnh

Bổng nhớ đời mình

Cũng sắp cuối mùa đi

Như chiếc lá cạn dòng nhựa từ thân cây

Cọng khẳng khiu sẽ khô dần sức sống

 

 

 

 

 

CÂY NHỚ LÁ

 

 

Cây buồn nhớ lá đứng chơ vơ

Mùa xanh qua mất tự bao giờ

Lá vàng vài chiếc rơi cũng vội

Cành như khô héo khóc- mưa rơi…!

 

Cuốn mình chiếc lá theo cơn gió

Cành nhỏ rung rung… nhánh phất phơ

Xa lá trơ buồn thôi xào xạc

Bóng ngã bên đường vắng bơ vơ

Cây buồn nhớ lá-lá thu xưa...

Mộng mấy mươi năm..lá thay mùa

Giá rét mùa đông trùm hơi rét

Ta đứng như cây tự bao giờ

 

Bài thơ mưa

 

Bỏ lại quê hương một chiều mưa

Mưa bay gió tạt mấy tàu dừa

Mưa ướt hai vai sờn chinh chiến

Mưa nhiểu giọt sầu...mẹ tiển đưa

                                                                    

Bửa ấy cơn mưa như trút đổ

Cha vuốt mưa tuôn ướt giọt dài

Mưa lạnh...con đi… đừng quay lại

Phương xa mưa gió sẽ thôi bay

 

Lời cha cặn dặn…ướt mưa ngoài

Mưa trong lòng nát những giọt cay

Xứ người mưa gió thôi giông bão

Mưa ở phương nhà...mưa vẫn dai

 

Một hôm mưa xoấy hồn đau xót

Nghe tin mẹ mất...rét mưa bay

Ôi! trời mưa gió sao lại đỗ...?

Cali mùa nắng....mưa chẵng hay!

 

Xứ lạ mươi năm ít khi mưa

Mưa chưa đủ thấm áo ướt da

Họa lắm thoáng mưa trong chóc lát

Cha ơi! Mưa nhớ quá quê nhà

 

Rồi cha cũng bỏ cơn mưa hạ

Mưa thế gian đầy gánh can qua
Thân tàn mưa lủ bào thân xác
Nhấm mắt lìa đời... mưa xót xa!

Giờ cơn mưa đắng hồn trăn trở
Mộng quá mươi năm...nhớ mưa nhà
Bao giờ chạy dưới cơn mưa đổ

Phủ ướt tình quê những giọt sa

 

Hỏi con thoi thời gian

 

Hỏi con thoi cứ dần đưa

Cõi trăm năm cũ vẫn chưa ngơi dòng

Thời gian thay đổi bao lần

Bể dâu cũng chỉ có ngần ấy thôi

Tịnh yên chỉ một cõi đời

Mà bao nghiệt ngã xô người chơi vơi

Mỗi dòng sông mỗi khúc nôi

Đổ ra biển rộng một đời phù du

Nhân duyên: giao, nhận.... sa mù

Tiền tiền kiếp kiếp giả như mây trời

Tâm ta khoấy động rối bời

Biết đâu là điễm khởi đời thế gian

Tiếng cười gần tiếng khóc vang

Con thoi thì cứ vội vàng đẩy đưa

Mỗi năm trời đất giao thoa

Hỏi con thoi ...chở tuổi thơ đâu rồi?

 

 

 

Đón Tết Tây

 

Đón giao thừa Tết dương lịch

ngồi uống rượu một mình .

 

Nhìn tờ lịch tháng 12 đã hết

Đêm nay phố New-York mừng xuân

Trên màn ảnh hằng ngàn người chật nức

Nét mặt hân hoan đón năm mới tưng bừng

 

Không phải chỉ có New-York mà khắp nơi

Người Mỹ họ ăn mừng năm mới

Ta ngồi xem TV với cơn buồn nghĩ ngợi

Tết xứ người đâu phải Tết ta đâu!

 

Rót một ly rượu đỏ…nhâm nhi

Một mình uống ực một hớp

Một mình uống ực hết mấy ly

Xem người ta đón Tết trên màn ảnh

Họ khao đao …1…0

Tiếng nhạc hòa tiếng reo hò tiếng pháo

Ta rót thêm vài ly

Năm mới 2013 thấp sáng quả cầu

Ta chúc mừng ta còn sức uống rượu

Thêm một tuổi đời lên cao

Mấy mươi năm xa xứ

Lâu quá chưa về

Tháng một, hai sẽ đến

Ăn Tết ta nơi quê người

Rưng rưng một nỗi sầu vọng xứ

Mấy mươi năm rồi tha hương!

 

Đâu phải vui mà uống rượu

Ta quăng đời vào chốn buồn hiu

Đâu phải vong thân mà bại hoại

Chỉ một thua một lần buông kiếm thép trên tay

Ta hẹn,ta thề chung chén rượu

Cùng bạn bè uống nốt giọt say

Ngày nao lượm kiếm lên lưng ngựa

Quyết rửa mối hờn… sông núi thay

Không thèm ăn Tết Tây buồn bã

Về xứ từng bừng ăn Tết ta

 

MAI NẦY

 

Mai nầy có trở về cố quốc

Sẽ tìm được ai, nhớ được ai?

Biệt xứ mấy chục năm không trở lại

Qua cuộc trầm luân lắm đổi thay

 

Mai nầy nhắc lại người xưa cũ

Chắc đã mù tăm khóc thương sầu?

Cỏ úa mấy mùa ngôi mộ lạnh

Nhớ ai tàn lụn mấy mùa ngâu!

 

Mai nầy góp lại trang tình sữ

Trộn mớ thăng trằm cuộc bể dâu

Mặc khách giử lòng rơi ngấn lệ

Tiếp nối vần thơ nhớ thương đau

 

Mai nầy theo bốn mùa góp lại

Nắng mưa gió lạnh kéo qua đời

Mai đến cuối cuộc đời dong rủi

Có lẻ mùa đông rét mướt tơi

 

Nếm đủ cõi trần nhiều cay đắng

Hải ngoại thương ca vọng quốc buồn

Mai nầy đất nước thời yên tịnh

Ta sẽ quay về chốn cố hương

 

 

Tình thơ

 

Tình thơ gieo ý hạt sương đêm

Lấp lánh màu trăng lá phủ cành

Có trong hạt ngọc tình trong vắt

Em hớp vào tim giọt yêu thầm

 

Đã mấy mùa sương trời thay đổi

Mà thơ còn đó những yêu thương

Và chắc vẫn ngàn năm sau nửa

Ý thơ gieo chữ mãi còn vương

 

Anh biết em yêu từng trang sách

Từng trang chữ Việt chất trong hồn

Xa xứ bên người... xa tiếng mẹ

Tim em cất dấu một tình riêng

 

Tình thơ gieo hạt sương thầm nói

Em ơi vời vợi ánh trăng non

Giọt sương có ánh trăng lấp lánh

Trăng khuất mây rồi sương sẽ tan

 

                                                 Say rượu nằm mơ

 

Khật khà…uống rượu đầu năm

Mấy ly vô thấy lâng lâng cõi hồn

Lơ mơ những chuyện phong trần

Lật qua lật lại cũng ngần ấy thôi

Mà sao phủi mãi không trôi

Thêm vài ly nửa khơi khơi quên buồn

Gật gù nửa bước chẳng suông

Té ngang ngủ tuốt bên đường phù vân

Thấy em thanh sắc trắng ngần

Mở banh ngực áo nhét hồn tôi vô

 

 

 

THÁNG CẠN

Tôi gùi gánh nặng tháng tư
Bước đi trong cõi sa mù trần ai
Vết thương bắt rể lâu ngày
Thâm xương, muối thịt, kéo mây mắt buồn

Tôi gùi gánh nặng tang thương
Bước đi trơn trợt cũng dường nặng thêm
Mặt mày dính bụi lọ lem
Gượng cười mếu máo nỗi niềm ước mong

Tôi ngồi nhổ rể sắt son
Mềm lòng vì nỗi héo hon chạnh lòng
Tôi ngồi nuốt tuổi chênh chông
Ngắn thêm ngày tháng non sông tự tình

 

 

 

 

70 năm tính lại sổ đời

 

Thoáng chốc đã trôi qua

Bảy mươi năm làm người

Ngồi vu vơ miên mang

Tính lại sổ cuộc đời

 

Tình yêu thì lông bông

Lêu bêu trong biển ngàn

Cứ từng cơn lấp úp

Sóng vỗ hồn miên mang

 

Lợi danh cơn phong ba

Gom góp lại nhiều lần

Canh bạc thua số kiếp

Ta mãi còn tay không

 

Bảy mươi đã trôi qua

Khoảnh khắc sắp phai tàn

Một đời người dung tục

Như vân mây trên ngàn

 

Tình yêu bông bống nước

Danh lợi lớp sóng xô

Đời người… Ôi! quanh quẩn!

Cứ lần mò hư vô

 

Cám ơn…Cám ơn em

Bóng dáng người vợ hiền

Ghềnh đá chờ biển gió

Cuộc muộn phiền lâm chung

 

BẾN MẸ YÊU THƯƠNG

 

Má mất đi..thôi rồi xa miên viễn!

Mới hôm nào còn thấy má kính yêu

Niềm hân hoan gặp lại má tuổi chiều

Con lo sợ ngày chia xa...mất má!

Tuổi hạc già như nhựa khô cuốn lá

Gió khẻ rung rời thân cội ...lá rơi
Chiều hôm nay con trở lại xứ người

Tin má mất ...con rả rời đau xót

Má đi rồi đời con dài... ủ dột!

Ôi không còn tiếng gọi má!... má ơi!

Ôi thiên thu không còn thấy nụ cười

Và tiếng gọi"Tân con về đó hả"

Bao năm xa...ngày về con vội vã

Như bao lần xưa: lính trận bôn ba

Mỗi lần về chỉ ngày một ngày ba

Nhưng con biết chổ về là bến má

Từ nay đâu còn …mơ nơi xứ lạ

Chốn quay về có má đợi chờ con

Bao chông gai trắc trở lối quê hương
Con ngại bước…nhưng về vì còn má

Giờ đây má đã xa rồi trần thế

Bến mẹ đâu? ...không còn hướng tìm về!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chỉ có trăng mới hiểu

 

Trăng không là em

Trăng định kỳ trăng tỏ

Giửa bầu trời huyển hoặc

Một màu hoàng ngân

Trăng không là em

Nhưng tên em là nguyệt

Nguyệt là trăng
Nên thi sĩ mơ cung Hằng
Dưới ánh trăng đêm
Có nhiều cập tình nhân
Lấy trăng làm nhân chứng
Cho lời thề hẹn yêu nhau
Trăng không bao giờ lổi hẹn
Nhưng chứng kiến bao sự ly tan...!
Trăng vẫn một màu hoàng ngân
Nhưng đêm nay
Có người thơ thẩn
Một mình!
Nói với trăng
Rằng ta nhớ người...!
Nguyệt là trăng
Ta nhìn trăng nhớ Nguyệt
Chỉ có trăng mới thấu hiểu lòng ta...?



 

 

 

 

 

 

 

VẾT LĂNG CỦA ĐÁ

 

Đời người như viên đá

Lăng trong bụi mù

Trong cuộc viễn du

Qua biết bao thăng trầm

Vết hằng sâu dấu tích

Những nỗi đau chưa lành…

Ngày tháng trôi nghiệt ngã

Đẩy thân đi không ngừng

Rồi một hôm…

Người chợt khóc

Thấy quạnh hiu quanh mình!

Rồi một hôm…

Chân mòn đá cuội

Chợt nhớ đời lưu vong!

Rồi một hôm…

Nhớ về nguồn cội

Khóc một thời thương tâm

Rừng núi xưa khép gọi

Dấu mòn về mất tâm

Vết lăng!

Vết lăng của đá

Từng dấu buồn âm thầm

Quanh đời ta quạnh quẻ

Lăng hết đời tha hương…!

 

 

 

 

 

 

 

 


Thiếu phụ trên đồi nghĩa trang

 

Sáng nay...tháng tư rưng buồn!

Có một thiếu phụ từ phương trời xa

Về lại quê nhà

Lặng lẻ đi trong chiều tà

Len qua từng con đường cỏ úa

Trong nghĩa trang trên đồi hoang phế

Thổn thức đốt từng nhúm nhang

Cấm trên từng mộ bia nghiêng đỗ

Nước mắt trào ướt đẫm bờ mi

Vạt áo lùa

Khói bay qua từng ngôi mộ

Như âm hồn quấn quýt nỗi thương đau

Nàng có người anh chết trận Đồng Tháp

Nàng có người em chết tại U Minh

Nàng có người tình

Hứa hôn chưa cưới

Cuộc di tản buồn

Anh chết giửa đường 13

Ngôi mộ nào của anh

Ngôi mộ nào của em

Ngôi mộ nào của người tình

Từng nấm đất nẻ loang cỏ úa

40 năm rồi trôi qua..!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Trái tim mùa đông

Hỏi em mùa đông đến
Gió rét bấc thổi về
Hơi lạnh len khung của
Có làm em tái tê?
Chiếc mền không đủ ấm
Giấc ngủ em đơn côi
Vòng tay ôm gối lẻ
Em có bồi hồi
Chợt khi thức giấc
Nhớ một vòng tay xa xôi
Người tình xưa xa vắng
Một thời yêu đấm say
Bây giờ mùa đông lạnh
Gió đã sang mùa
Cây chơ vơ trụi lá
Hứng tuyết oằn nhánh khô
Em mùa đông trống vắng
Đã qua biết mấy mùa?
Vòng tay không ai đón
Đôi môi hồng héo hon
Em chờ cánh chim bạt gió
Đưa người tình viễn mơ
Vào tim em rạo rực
Một tình yêu mùa đông
Lạnh ngoài trời mưa gió
Nhưng tình em mặn nồng
Trái tim mùa đông rung nhẹ
Trong cánh áo phập phòng
Ấm áp một mùa đông

 

 

 

 

 

 

 

 

Bướm Ong

 

Thò đầu kén vở ổ bay

Cánh non chấp chới nắng mai mới hừng

Bướm Ong tìm nhụy hương nồng

Hút tàn hoa héo bềnh bồng cánh bay

Mật thơm nuốt ngọt trăm lời

 

Bóng chiều

 

Biển dội đá sầu răng nếp sóng

Chim mõi hoàng hôn nhịp cánh buồn

Mây vắt ngang trời chim khuất dạng

Ta đứng bóng chiểu ngã hắt hiu

 

 

 

TIẾNG DỘI

 

Ta đứng trên bờ nghe biển dội

Sóng đổ dồn những giãi bạc mênh mông

Lớp sóng đi, lớp sóng đến đo lòng

Biển luôn đón tình yêu không độ lượng

 

Vách núi đá sau lưng ta đá dựng

Cũng dội đi những âm giãn mênh mông

Loảng xa xôi mút hút tiếng âm lòng

Vách đá vẫn muôn đời không biết động

 

Con chim đứng bên bìa rừng khát vọng

Cất tiếng kêu gọi bạn giửa màn sương

Gió mang đi những âm điệu đoạn trường

Trong mù khói tri âm mù khuất tịnh

 

 

THƠ NGÂY

 

Buổi ấy thơ ngây chẵng biết gì

Cùng thằng lối xóm bắn cu li

Tay đôi cải vả lời trịch thượng

Liếc xéo liếc ngang mặt lầm lì

 

Tội cho thằng bạn theo xin lổi

Đưa hết bụm tay những hòn bi

Ngoe ngoẩy mt hồi...thôi hết giận

Cười mím răng môi tuổi xuân thì

 

Cả mấy năm trời cùng đi học

Theo những chân đê dọc cánh đồng

Tu hú mùa hè kêu nắng đổ

Qua mùa nầy hai đứa cách ngăn

 

Trường làng mái lá đành xa cách

Chuyển lên trường tỉnh khá xa xôi

Bạn bè có đứa nghèo thôi học

Có đứa lấy chồng đi xứ xa

 

Tôi, nó đứng nhìn nhau không nói

Hình như có một chút xa xôi

Bạn nói trò ơi! Ngày học cuối

Qua hè nầy...trò chẵng gặp tôi

Có một khoảng buồn trong ánh mắt

Bạn nhìn...tôi bối rối vân vê

Hai vạt áo vò như muốn rách

Ngón chân trần xủi đất đê mê

 

Rồi bạn theo cha đi mất biệt

Xuống Cà Mau cày mướn ở thuê

Tôi lên tỉnh tiếp đường học vấn

Cũng quên người bạn cũ cùng quê

 

Rồi chinh chiến tràn lan khắp chốn

Một hôm tôi gặp lại bạn xưa

Chiếc áo trận nhạt phai mưa nắng

Gặp người...tôi rất đổi ngây ngô…!

 

Tôi trao thân bùi cơn khao khát

Tình yêu xưa quấn quýt căng da

Cuộn sóng vổ thân chìm hoan lạc

Người đâm mê…trùm phủ giọt sa

 

Lại chia tay…dài cơn khói lửa

Tôi xa người…người chết trận xa

Như góa phụ quấn màu khăn trắng

Tôi…từ đây chôn hết đời hoa!

 

 

DUNG TỤC

 

 

Cung Hằng, chú cuội ...mây trôi...

Nhánh đa tán rộng trăng vơi trăng đầy

Lá vàng rơi rụng cuối trời
Cõi trần...Ai đó? Ngồi chơi trước chùa
Chẵng thèm nghe mõ chuông khua
Cứ ngồi nhặt lá...chuyện đùa thực, hư
Nam Mô Tứ Khỗ quay vù
Ta còn...dung tục còn dư vọng mù…

 

ớm đêm

 

Biển buồn sóng vỗ thiên thu

Ta buồn quanh quẩn cuộn như kén ngài

Đến khi hóa kiếp thoát thai

Hóa con bướm tối ma trơi chập chờn

 

 

 

 

 

 

 

Lá chết qua mùa
                 Tặng Tịnh Vân

Nhú mầm đọt lá mùa Xuân

Mượt xanh tóc xỏa trên cành nắng reo

Hương hoa ép cánh nhẹ theo

Chập chờn cánh bướm ...tình gieo đầu mùa

Qua cơn nắng rực mây mưa

Ướp sương đêm chạm... tình vừa men say
Chợt buồn...Thu tạnh! Mưa phai
Hoa tàn, lá úa, vàng vơi nhánh sầu
Lá buông theo giọt mưa ngâu
Quạnh hiu đời lá nhạt màu thiên thu

Anh, Em lá chết sương mù
Chẵng mong níu lại mùa thu t
ự tình

 


......................................
Buông đời qua nẻo thực, hư
Có khi gi
a mộng...khư khư ôm tình
Bừng con mắt ngó quanh mình
Ta trơ trọi...! Như lá bầm thịt da
Chờ em hóa kiếp...chờ ta...?
Mà cơn hạnh ngộ chỉ là phù vân.

 

Lọc Lừa

 

Cho dù say với mê cung

Hoang đàng mây khói cũng đùn cơn mưa

Uớt em sợi tóc gió lùa

Cắn môi em chịu, em lừa đục, trong...!

Lỡ đeo sợi chỉ tơ hồng

Trăm năm em tựa vai chồng thủy chung

 

 

 

BỖNG DƯNG

 

Bỗng dưng hồn thấy chơi vơi

Nửa trôi ra biển, nửa trôi lên trời

Biển rong rêu dạt hồn tơi
Trời lang mây khói rối bời phù vân

Bỗng dưng ngồi nhớ buâng khuâng
Tình ta bạt mạng bao lần rong chơi
Lang thang ngày tháng qua đời
Chợt buồn...! Quên mất một lời thủy chung!

Bỗng dưng ngồi khóc ăn năn
Nhặt từng mảnh vụn những năm tháng rời
Cuộc tình như chiếc lá rơi
Ta còn trơ trọi nhánh đời buồn hiu

Bỗng dưng vuốt tóc bạc rơi
Ngùi nhìn mây khói...hết đời...mộng vơi!
Thì thôi...cũng mạng số trời
Bỗng dưng ta khóc...sụt sùi mình ta.

Bửa nay...mới vào thu

Trời xanh xanh ngọc bích

Cúc xanh vừa e ấp

Chồi nụ nắng mai chừ

Chớm vàng xen nách lá
Mây u buồn ngất ngư
Huế bên tê xa lắc
Bắt cầu vòng nhớ thương
Bao lần hẹn với Huế
Mà vẫn xa dậm trường
Bên ni nghe ai hát
"Một lời hẹn chưa thành"
Nẩu lòng thương nhớ Huế...
Ai làm thơ chi rứa
Ai soạn nhạc buồn tề
Ai ca dòn ri rặc
Giọng Huế sầu nỉ non
Huế của em...đâu phải anh!
Mà sao buồn lây mạng
Nhìn phía trời xa xâm!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...