Friday, April 5, 2024

 

MÙA THU VIỆT NAM

 

Mùa Thu Việt Nam giờ buồn hiu hắt

Ít ai nhìn chiếc lá rụng buồn bay

Cơm với áo chưa đủ ngày tất bật

Đời bon chen quẩn vặt với so đo

Nắng thu đẩy chiếc lá chao lem luốt

Đời dân hèn không chọn được căn cơ

Sống lao lách bơ phờ cơm áo mặc

Kẻ gian manh xấc láo cứ thập thò

Bọn trẻ học theo đồ hình nghịch lạc

Lịch sữ tiền nhân lệch méo vòng vo

Mùa Thu Việt Nam giờ buồn chi lạ

Nghe rầu rầu đày đoạn một thời xưa

Hồn sống núi gió gào cây rung lá

Khép vòng vây dầy đặc kẻ cuồng nô

Người lê bước bị ghìm chân giữ cổ

Hít thở cạn nguồn ngồi, đứng trân thân

Nỗi sợ hãi đến khi nào mới hết?

Người cùn đường chắc người phải đứng lên

Đòi lại mùa Thu một thời yên vui cũ

Độc Lập- Tự Do-Dân Chủ- Nhân Quyền

 

 

Em tuyệt tích trong dòng trôi huyễn hiện

Tôi chập chùng uyên mặc giấc chiêm bao

Chỉ một nụ hô đầu từ dạo ấy

Mà dành lòng nhớ mãi…nhớ không thôi

 

Kính Ngữ

 

Bỗng chiều nay hực cơn nắng quái
Bập bùng hầm hập lửa nhóm lên
Sôi nóng giận hai từ kính chúc
Nhìn vào gương đen trắng gập ghềnh
)(
Lòng khô héo ớt cay triền mắt
Quỹ thời gian phung phí quán đời
Trả xong khách trọ về lặng lẽ
Chén rượu tử sinh sắp cạn rồi
)(
Chạnh lòng thương đậm người tri kỷ
Áo tràng thơm mộng giấc chiêm bao
Chiều nay nắng quái nghiêng khuấy bóng
Thẩn thờ kính ngữ thượng tầng cao.

Ý  Yên

Bài họa

Bóng chiều ngã vực bờ sâu hút

Vệt lửa hồng tia vén trời lên

Hực nóng từ ngôn ngoa kính chúc

 Biển gương xa loáng trắng vòm đen

 

Lòng ta héo thâm quần vòng mắt

Lỡ bỏ thời gian bạt gió đời

Có níu đuợc gì hoang biến mộng

Cạn chén quan hà oải cuộc chơi

 

Gọi nhớ lòng thương chầm tri kỷ

Thoáng đọng tràng sương dáng liểu tà

Chiều nay khỏa bóng mờ hư ảo

Kính ngữ in sâu tọa tháp ngà

 

Huỳnh Tâm Hoài

 

Không phải tự nhiên đâm buồn tận mạng

Bởi đeo đời ráo máng chuyện nghĩa nhân

Danh giá trôi theo ham muốn vô luân

 

Ngày xưa chỉ một Lê Chiêu Thống

Ngày nay cả một lủ cầu vinh

Chúng rước Tàu về cày mã tổ

Lụn bại truyền thống-nát quê hương

Bắc chí Nam bọn Tàu man lấn lướt

Bọn vong nô cuối mặt dạ vâng

Lảnh thổ bị mất dần biển đão

Chúng gom tiền chờ cơ hội thoát thân

Chỉ tội cho cơ đồ nước Việt

Đau thương cho trăm triệu người dân

 

Chẳng Lẻ Ngồi Yên Mãi

 

Đất nước tôi bây giờ cái gì cũng rối

Bọn quán gà, ngờ vực mổ tứ tung

Không phân biệt thực hư, giả định

Óc đặc dầy quyền lợi mỗi tính toan

Họ ở thế gậm tiền, nên câm họng

Bọn Tàu phù gày đặt giáo quanh hong

Đất nước tôi vòm trời khép nhỏ lại

Cuộc sinh tồn, người chạy dọc chạy ngang

Bọn thảo khấu, lừa thời cơ cướp giựt

Người lượn lờ, cơm áo sống lam nham

Ngày mai, ngày mai có đâu định hướng

Đất nước buồn…thời thế quá ngổn ngang

Nhiều năm nữa…qua thêm nhiều năm nữa

Ôi còn gì một đất nước Việt Nam

Phải làm sao? Người có lòng ắc hiểu

Đứng lên…! Bẻ xiềng xích, chống ngoại xâm

 

 

 

Lại mất thêm người viết văn thơ

Ánh Dương Nghiễm Mậu tắt chiều đưa

*Tuổi Nước Độc,*Cũng Đành” số phận

*Rượu Chưa Đủ” cạn mộng sông hồ

*Gia Tài Của Mẹ” dài trang sữ

*Ngã Đạn” trường chinh dạt bóng cờ

*Con Sâu thế kỷ” loài gian ác

*Địa ngục có thật” khắp nơi nơi

*Phấn đấu, Gào thét, Đêm Tóc Rối”

*Kinh Cầu Nguyện” dóng chuông rơi

*Quê Người” chấp chới đời phiêu bạt

*Kẻ Sống Đã Chết” phận con người

Khấn nguyện hương linh người bất tữ

Anh chết tên anh vẫn sáng ngời

Vòng Tay, Bầu Sữa Mẹ

 

Mẹ nhai mặn chát muối tiêu

Để hai bầu sữa căng đều tròn vun

Cho con bú đủ…ngủ ngon

Mẹ ngồi lắc võng trải lòng ca dao

Con say giấc ngủ thơ ngây

Mẹ đo chân sảy, tay chai tảo tần

Cho con dóc dáng lớn dần

Vai áo mẹ bạc, tóc dầm nắng mưa

Vào đời con dạt sông hồ

Mắt mẹ trông ngóng con đò gió giông

Con về mắt mẹ mờ căm

Hai bàn tay mẹ nổi gân nhăn đùm

Đôi bầu sữa mẹ héo trân

Mà tình mẹ cũng trăm phần như xưa

Con quỳ bên mẹ thẩn thờ

Cả đời mẹ vắt… héo bờ vai xưa

Vòng ôm mẹ ấm tròn vo

Mẹ vui như thuở …ầu ơ… dí dầu…

 

 

Nhớ Ngoại Ngày Xưa

 

Ngoại ngồi bổ trái cau tươi

Chẻ năm, chẻ bảy, chẻ vừa miếng nhai

Lá trầu têm quẹt miếng vôi

Gói cau cánh én ngoại nhồi ngoáy xoay

Miệng nhai viền đỏ bờ môi

Dàn mướp ra trái, dây khoai bò dài

Bã trầu trộn thấm đất nâu

Mồ hôi nhỏ giọt dây bầu nở hoa

Rẩy rau từng luống xanh tươi

Áo lưng ngoại ướt, vai chay gánh gồng

Ngoại đi chợ sớm hừng đông

Suốt năm tháng ngoại trải lòng cháu con

Cau trầu nhai trộn màu son

Cả đời nương rẩy…cháu con nên người

Bể dâu một cuộc đổi dời

Con về thăm ngoại…mộ phơi nắng hè

Gió đưa kẻo kẹt bờ tre

Ngoại ơi! Con nhớ một thời ngoại xưa

 

 

Nơi đó tôi về…Đất quê tôi

Mà sao thấy lạ từng con người

Đão phố gió lùa dòng xe cộ

Lầu cao che lấp bóng nghèo sơ

 

Nhớ xưa ngồi quán lề đường

Nhâm nhi ly đế…bò viên làm mồi

Khật khừ tán chuyện đãi buôi

Sống đời gở gạt một thời tai ương

Bút vẻ thô kệt đầy tường

Văn chương mị đỏ cái tuồng mại vô

Tôi, bạn thì cũng giả đò

Ngồi nghiêng lưng rượu buồn so dáng đời

 

 

Với kỹ nữ

 

Ôm em dáng ngọc sa đà

Ngất ngây đâu phải mặn mà ái ân

Bờ vui ta tựa từng phần

Qua thân trân trúa cân phân bạc tiền

Mượn em một phút se duyên

Rồi đi… đâu nhớ họ tên làm gì

Cõi ta tục lụy qua đi

Còn em ngày tháng so bì đói no…!

 

 

Một Kiếp Đời

 

Chiều về rồi …mây chậm

Bay qua phía cuộc đời

Gió lưng ngày tháng cạn

Khoảnh khắc đời đã vơi

 

Chiều về rồi …chạng vạng

Chim vổ cánh oải hồn

Cõi trần gian thâm thẩm

Nhịp vô thường khó phân

 

Ta từ trong vô tướng

Khoảnh khác phối hình hài

Nguyên sinh trong lòng mẹ

Thoát ra đời mượn vai

 

Bao nhiêu năm trần tục

Bơi lội trong biển đời

Nhấp nhô trong hoan- khổ

Rồi đến hồi xuôi tay

 

Chiều về rồi…nắng tắt

Phía sóng lặn chân trời

Mất hút trong tĩnh mịch

Đời chỉ một vòng quay

 

Mùa Thu hoa Cúc nở

 

Nhóm nụ …giờ nở chùm hoa

Mùa Thu nhánh cúc vàng thoa nắng hồng

Phương người nối dáng phương Đông

Ca li hoa cúc…chạnh lòng nhớ quê

 

 

Có em nhan sắc giửa đời

Như hoa Cúc nở bên trời phương Đông

Ảo em thứ Bảy thong dong

Mượt non đọt biếc bên hàng cây nghiêng

Em đi bước nhẹ chim chuyền

Áo chia hai vạt nắng vàng động khua

Anh đeo một nửa gió đùa

Theo em chậm chậm cuối mùa bên kia

 

Tây Bắc mây chùm qua đỉnh núi

Sơn La đèo dốc bước liu xiu

Hơn 40 năm rồi dân còn đói

Người xây đài tượng bác trên cao

Bác cỏng trên vai cả bạc tỷ

Nhìn xuống người dân sống đói nghèo

Ai về Tây Bắc nhìn cho tận

Dân tộc miền cao mặt bơ phờ

Nhìn lên tượng đúc màu u ám

Bụng đói mà đâu dám kêu ca…!

Mai nầy có chết quấn chiếu rách

Làm con dế đất ngó tượng đài

 

 

Em dính chặt trong hồn tôi lâu lắm

Từ buổi đầu yêu cho mãi đến nay

Dòng lăn chảy cuộc đời đầy rối rắm

Lâu lâu chợt nhớ đến phút ban đầu

 

Nhân duyên giao ngộ Hùng &Hương

Đôi chim chấp cánh uyên ương mặn nồng

Kề vai cái gánh hồng trần

Chia nhau chua-ngọt dặn lòng thủy chung


Giọt đọng

 

Cali nắng gần suốt mùa

Ngày qua chợt gió mưa vừa ghé thăm

Vườn sau lá vẫn còn xanh

Tiếc mưa lá giữ …long lanh giọt chờ

Rơi theo ngọn gió cuối mùa

Thu sang lá đỗ cây trơ đứng buồn

Trong ta giọt đọng sầu tuôn

Giữ nguyên ngày tháng dặm đường xa quê

 

 

QUA MÙA

 

1-Tội cây hiến trái qua mùa

Thu mưa lá đổ cành trơ dáng buồn

 

2-Tội ta vóc hết đời son

Nửa cho chính chiến, nửa mòn tha phương

 

3-Bao nhiêu củi mộng tro tàn

Bụi bay theo gió đời hoàn hư không

 

4-Trong ta vụn nát từ chương

Ghép thơ ngày tháng giải oan đời buồn

 

5- Qua mùa khánh tận nước non

Ngó về cố quốc tai ương ngập tràn

Phương nầy, phương đó biển ngàn

Bao giờ nối được vinh quang xứ người?

 

 

 

 

 

Còn nỗi đau nào hơn cho miền Trung

Mưa dầm lũ vượt bờ tràn lên ruộng

Xã lủ thượng nguồn đẩy nước dâng

Họa thiên nhiên cùng họa người cộng lại

Nước tràn về nhấn chìm khắp xóm thôn

Họa tai đẩy nỗi khốn cùng

Miền Trung tang tốc …ôi! lòng xốn xang!

Thượng Đế hỏi người dân vô tội

Cuối xin người ban phép hồng ân

Chiều nhìn về phía phương Đông

Mây trùng biển rộng

 

 

Chổ Dựa

 

Em buồn qua một chuổi đời

Phủ cơn mưa nhẹ thu rơi lá vàng

Anh từ mây bạc lang thang

Phủ lên mái tóc, ướt quàng vai sương

Bóng chiều nghiêng đổ vết lăn

Xin tựa em dổ mộng vàng trăm năm 

 

 

 

 

Một Mình

 

Hôm nay trời buồn mây xuống thấp

Khuất dấu chim bay áng mây mù

Lặng lẻ lá mùa thu vàng rớt

Nhánh trơ- hoa trái đã qua mùa

Uống ngụm cà phê ngồi ngóng gió

Hơi lạnh sương sương…tựa cơn mưa

Thềm ẫm rêu xanh vừa tụ nhóm

Viền gạch lá rơi ngọn gió lùa

Quạnh vắng cơ hồ như bóng nhạn

Ta ngồi hớp chạnh nỗi bơ vơ

Đất khách dậm về còn xa lắm

Tháng ngày buồn nhạt bóng già nua

Viễn khách- thì thôi buồn quá mạng!

Tha hương-đời mắc gió động khua

Một mình nuốt mãi hồn hoài vọng

Về chổ bạn bè nơi chốn xưa!

Quá lâu…chắc khó lòng gặp lại

Đứa thì tận mạng, đứa lìa quê

Đếm lại lơ mơ còn vài móng

Đứa thì bệnh hoạn, đứa nghèo xơ

Gặp nhau nhắc chuyện xưa không hết

Trăn trối ngày đi khó hẹn giờ

Qua phố gặp người toàn lạ quắc

Bon chen vội vã quá thờ ơ…!

Thì thôi đành ở phương nầy mãi

Chờ chết đem về nấm xương trơ

 

 

 

Phần Số

    Cho riêng bạn Nguyễn Bá Ngọc

 

Thuở hai thằng bạn học trò nghèo trơ cùi bấp

Cùng đèo nhau trên chiếc xe đạp xường ngang

Buổi trưa khát nước còn đủ tiền mua một ly nước mía

Uống chia nhau lút lắc đến cạn viên đá cuối cùng

Nó khôn lanh nên tránh được đi làm lính

Lên Quân Trường Quang Trung đầu hớt tóc ngắn mấy tuần

Cởi áo lính về Sài Gòn làm công chức

Tà tà ôm bồ bịch sướng trân

Tôi thẳng đơ vào trường Sĩ Quan Thủ Đức

Sau chín tháng quân trường đi một mạch ra chiến trường

Rồi hết chiến tranh

Nó phất phơ không hề hấn

Tôi, một tên lính đầu hàng

Cuối đầu đi vô khám

Rồi kéo luôn vào trường “Cải Tạo”mấy năm

Nó ở ngoài lách luồn kiếm sống

Được thời cơ nó phất mãi lên

Tôi ở tù về sạch trơn túi rổng

Ăm tạm, ở nhờ- sống qua ngày lạnh ót, lạnh chân

Mấy lần vượt biên, vượt biển

Đi không xong lại vào khám dập bầm

Cũng mai trời còn ngó lại

Một chuyến bay xuất cảnh đổi căn phần

Qua Mỹ cày mấy chục năm mà đời chỉ lớt lớt

Nó còn ở quê nhà bạc tỷ, giàu to

Hai thằng bạn lúc hàn vi như một

Tháng năm dài phần số lại so đo

Lúc nhỏ nghe mẹ ru em ngủ

“Cây khô tưới nước cũng khô

Phận nghèo đi tới xứ mô cũng nghèo”

 

 

 

 

Em cho tôi nửa chổ nằm

Nhích ra dường sợ tôi chầm vòng ôm

Cớ chi kề cận một bên

Để tôi lóng cóng chập chờn chẵng yên

Giận chi…quay mặt chẵng thèm

Chiếu chăng để lạnh…ngoài rèm gió đưa

Gió đưa, gió đẩy, gió lùa

Hai bên nhích lại cho vừa lòng nhau

 

 

 

 

Trăng Hoa

 

Chợt nghe nhè nhẹ mùi hương

Hoa quỳnh mở cánh cong vòm nhụy sương

Trăng mờ vén nhụy cày then

Sợ đêm chợt hết…hoa tàn sáng mai

 

 

 

Hạt Nhớ

 

Cám ơn mưa nhẹ bên ngoài

Sương sương lá nhẹ chao bay bên ngoài

Mưa không tạt ướt hồn phơi

Nhiểu sa hạt nhớ phương trời quê hương

 

Buổi tình cờ

 

Cám ơn em, buổi tình cờ

Vén cơn mưa động trên bờ môi cong

Cám ơn ngực vỗ phật phòng

Cho tôi son trẻ… mềm từng thịt da

Cám ơn em, buổi mặn mà

Men tình giao động, sa đà ái ân

 

Như Biển với Thuyền

 

Em tơ mỏng như sợi dây đàn rất khẻ

Dể rung buồn theo khúc nhạc trầm cao

Trong yêu thương em rất đổi ngọt ngào

Và say đắm buông mình như biển động

Biển yêu thương dập vồ muôn lớp sóng

Anh con thuyền lướt dạt giữa trùng khơi

Khi biển êm thuyền với biển nhìn trời

Ngày tỉnh lặng sóng lao xao lóng lánh

Sóng vỗ về thuyền trải mình phơi nắng

Biển cùng thuyền liền mãi nhịp bao la

 

 

 

 

 

Em nằm trải mộng trăng suông

Cõi thiền vô định mênh mông nguyệt mờ

Tì thân đất địa hoang sơ

Xiêm y chợt đọng phủ nhòa hoàng kim

 

 

Ghé Lại đời Nhau

 

Anh ghé đời em cho dù rất muộn

Như nắng chiều vàng nhè nhẹ cuối Thu

Đời chợt vui nắng Hạ về ấm lại

Bầy chim reo giũ đôi cánh sương mù

 

Bờ lưng em mấy mùa thôi khát vọng

Anh tựa vào làm ấm tuổi chông chênh

Đem mùa yêu mở vòng tay cánh rộng

Cho mềm say trong giấc ngủ muộn tình

 

Cám ơn anh đam mê làm sống lại

Cuộc đời em bao hờn tủi chua cay

Những cơn đau ngày qua còn dư sót

Có anh về em khép lại những tàn phai

 

Mình ghé lại nhau …tuổi đời sắp cạn

Chập choạng chiều còn một ít tuổi xuân

Tựa vào nhau để hâm lòng sống lại

 Buổi xuân tình rào rạc sóng yêu thương

 

 

 

 

 

 

Niềm Hoan Lạc

 

Em nghiêng nhẹ đôi bờ vai chạm gió

Thổi vắt ngang dòng tóc thả hoàng kim

Sảng cơn mê cuối đời vừa bắt gặp

Chút hân hoan em xuôi thả toàn than

 

 

THƠ THẨN VỀ NGÀI TỔNG TRUMP.

TRUM này cứ ngỡ sẽ về không,
Tỷ phú trời Tây, vợ mấy dòng,
Cổ động quyền vua, ngôn thả lộng,
Tranh ngồi ghế Tổng, diễn lời phồng,
Diều hâu mõi cánh đang chờ ngóng,
Đảng Cộng Hoà khô nước đợi trông,
Chửa kịp lên ngôi,lao xao sóng,
Chờ xem Mỹ Quốc tiến hay vòng.

                      Đặng Hữu Chính (Canada)

Trum nầy có lúc thỏng tay không

Đổi nhóm thầy hùa bổng trổ bông

Mồm loa mép dãi chơi hồ đốn

Đổi vợ- ghẹo hoa thích nói ngông

Trợn mắt- vung tay chơi xá láng

Hí hửng lên ngôi thế mới phong

Dân Mỹ ham chơi trò đổi hướng

Hết Đen lại Trắng…chạy lòng vòng

 

            

Dân Chủ kiểu Mỹ

 

Trò chơi dân chủ ki ểu Mỹ ngông

Con buôn tráo trở thành Tong Tong

Tự Do dân chủ chơi xả láng

Tranh cử chưởi nhau đến cạn dòng

Khi hết… chúc tụng nhau xí xóa

Đắc cử dân bầu thế là xong

Không ưng cứ ra đường mà chưởi

Ông vào chức vụ ông là ông

Tổng Thống 4 năm ngồi Nhà Trắng

Bầu lại ông thua thì ông dông…!

 

Dân Chủ kiểu Việt Nam

 

Trò chơi dân chủ kiểu Việt Nam

Đảng chỉ bình bầu…thế là xong

Trí thấp-ngu đần miển là đảng

Tham ô-móc ngoặt cũng chẳng cần

Tuyệt đối trung thành biết chầu cống

Cùng nhóm hè nhau lên chức ông

Không ưng phản đối thì ông nhốt

Bỏ đói cùm chân đến mục gông

Ông ôm chức vụ chờ mục ghế

Phe nhóm bị lật… ông mới dông!

 

 

 

 

Mơ không

 

Ngồi buồn thấy động bóng mây

Hình như mờ nhạt dáng ai ngoắt mình

Đêm mờ ánh nguyệt vô minh

Dụi con mắt ngó…giật mình trống không!

 

Hắt hiu đời…

 

Thu tàn lá dạt bờ mương

Rêu xanh bám mé bờ tường chiều xanh

Nắng còn một vệt vành khăn

Quấn lên lá rớt…trăm năm một vòng

 

 

Như Từ Hải

 

Gặp em vào buổi nghiêng chiều

Lửa leo lét chợt phựt nhiều dấu yêu

Trầm hương em gợi dáng Kiều

Ta như Từ Hải đâm liều …chết trân!

 

 

Như đời Kiều

 

Nửa đời hương phấn…tuyệt trần

Tiền Đường rửa bụi Kiều ngâm giữa dòng

Vớt trong, tuột hết long đong  

Em như Kiều dạt qua dòng đắng cay

 

 

 

 

 

 

 Em thả hồn con gái

Theo những vạt mây hồng

Dấu mình trong từng cánh

Mộng búp mở đài trang

 

 

CÔ GIÁO TIẾP TÂN

 

Cuối đầu tủi nhục…cầu cơm

Bỏ giờ giáo án, bỏ trường…tiếp tân

Trồng người…giờ lại trần thân

Giả vui đón khách…gạ gần rượu cay

Rượu mời bá cổ vịnh vai

Bao trò nham nhố quan cao chức quyền

Trò ơi! Đừng vội than phiền

Trăm năm sư trọng bị nghiền dưới chân

Tà quyền cái bọn vô nhân

Dẫm lên đạo lý ngàn năm nước nhà

 

 

TẠ ƠN

 

Tạ ơn…Xin tạ ơn đời

Thân như lá đổ…còn ngồi làm thơ

Tạ ơn …Xin tạ giấc mơ

Hụt bao nhiêu ước…vẫn chờ dịp mai

Tạ ơn…Xin tạ ơn ai

Cho ta còn có những ngày yêu say

Tạ ơn mỗi buổi sáng mai

Ta còn thức dậy đón ngày hồng quang

 

 

 

 

 

Đêm nằm đấp nửa mảnh chăn

Nửa bên quạng quẻ…bao năm vắng người

Đêm về lăn trở mình tôi

Thương thân một bóng lẻ loi đi về

Tìm trong thiên hạ bộn bề

Hỏi ai tri kỷ có về cùng không?

Ghép đời đêm đấp chăn chung

Cho vòng tay nhớ ái ân muộn đời

 

 

Tôi mơ sẽ về thăm

Chốn làng quê tuổi nhỏ

Có con sông qua đồng

Lúa đang mùa trổ hạt vàng tươi

 

Tôi mơ sẽ về thăm

Những con người chân thật

Còn ở lại quê mình

Suốt cuộc đời giải nắng dầm mưa

 

Tôi mơ sẽ về thăm

Những con đường quê mẹ

Có những con trâu già

Cộ lúa về chất đống trước sân

 

Tôi mơ sẽ về thăm

Từng con đường hẻm nhỏ

Có chị bán hàng rong

Cất tiếng rao trong những đêm mưa

 

Tôi mơ sẽ về thăm

Ở những nơi hò hẹn

Trên ghế đá công viên

Của cuộc tình tuổi mới biết yêu

 

Tôi trở về Việt Nam

Với những con mắt lạ

Bước tới cửa Hải Quan

Anh mắt đang nhìn tôi vô cảm

 

Tôi trở về Việt Nam

Đi ngang từng phố lạ

Bao nhiêu chổ đông người

Tôi chẳng gặp được người quen

 

Tôi trở về Việt Nam

Ngang qua những cánh đồng

Lòng bùi ngùi ngở lạ

Ruộng bây giờ nhà máy, nhà kho

 

Tôi trở về Việt Nam

Thấy người người hóa lạ

Anh nông dân bỏ đồng

Trôi ra chợ thành gả láy buôn

 

Tôi trở về Việt Nam

Mẹ già còm lưng ngồi chợ

Bán từng nhúm tép, cọng rau

Tôi thương mẹ ngồi nhai trầu món mém

 

Tôi trở về Việt Nam

Bạn già còn vài đứa

Ngồi nhắc chuyện tồn vong

Mấy chục năm…chưa hết đau lòng

Chắc gì gặp lại cho lần tới

Mỗi đứa gần đất xa trời

Đến giờ ra đi không hẹn trước

 

 

 

 

NHẸ LÒNG

 

Nhìn em nét đỏ son môi

Chia tôi buổi sáng hực trời hừng đông

Tóc em thả ngọn bềnh bồng

Chia tôi sóng vổ phập phòng…bạt xiêu

Mắt em dường …chút đâm chiêu

Tôi ôm một mớ buồn hiu về mình

Nhìn em một thoáng rất gần

Mà xa biết mấy tuổi trần đi qua

Nhẹ lòng dể lạc bóng hoa

Thì thôi…một chút la đà bướm bay

 

XA VẮNG

 

 

Người đi về phía trời lạnh lắm

Bên đó bây chừ có tuyết rơi

Bên ni trời giáp mùa trở gió

Đông về rồi cũng lạnh chơi vơi

Cali không tuyết rơi sân vắng

Buồn ngó mây trôi nhớ đến người

 

 

Ý Nghĩ Tháng 12

 

Tháng 12!

Trời phủ sương buổi sáng

Những lá khô ngoài hiên nhà

Đầm ướt qua đêm

Nằm lẩn trong màu cỏ xanh.

Ngồi uống ngụm cà phê

Nhìn nhánh cây trơ trụi lá

Đứng trân mình với cái lạnh mới vào Đông

Tháng 12!

Đã rớt lại

Tròm trèm

Một năm…

Sấp hết…

Một nhiệm kỳ

Điểm cuối một vòng xoay

Rồi cứ thế

Từng vòng thời gian đẩy ta đi tới

Hồn thì cứ thụt lùi

Níu kéo những vở vụn của đời sống

Ráp lại thành nỗi nhớ nhung

Tuổi già!

Lỏng dần mơ ước

Chợt nghĩ đến một ngày

Ta không còn đi tiếp

Mà ngã quỵ xuống

Trong khi thời gian lướt qua

Tháng 12

Không còn nữa

Ta bỏ lại tất cả

Trở về với hư không…!

 

 

 

 

TÌNH QUÊ.
(Mời hoạ vui)

Đây mời bạn viếng cảnh vùng quê,
Những tháng nhiều mưa nước tứ bề,
Tối Nhái ngâm nga bài hội ngộ,
Đêm về Dế đệm bản tầm thê,
Tìm thương Ếch hẹn bờ đê "quệch",
Kêt nghĩa ngoài hiên Cóc "nghiến " thề,
Đậm nét tình xa quên chẳng dễ,
Hương đồng cỏ nội nhớ hoài mê.

Thơ:HCD.15.10.2016.
Ảnh minh họa: Lệ Xuân L.T.

Xin mời các bạn hảy cùng về

Mùa mưa ướt sũng cả vùng quê

Cóc, nhái kêu vang mừng đất ướt

Cá, tôm  bơi lội lướt mương khe

Xà nẹo Ếch đôi kêu quệch quệch

Đối đầu Cóc nghiến vẹn phu thê

Về để thương quê, tìm quá khứ

Hương đồng cỏ nội một trời mê

 

 

NGỘ

 

Ta ngộ ra rồi cái bóng ta

Có kia rồi mất cõi ta bà

Có ta bóng đối còn bóng đó

Ta mất đi rồi bóng cũng xa

Thân bụi cát trở về cát bụi

Có ta, ta có đều buông ra

Ô hay! Cõi thế là cõi tạm

Biến đổi vô thường một sát na

 

LUỒNG

 

Dế luồng tiếng ré đêm thâu

Em luồng sợi chỉ vá khâu đời mình

Gió luồng khe khẻ bên mành

Em luồng hơi thở xót lòng gối đơn

 

TRỌN

 

Ngoài trời giá rét, mưa giông

Vỗ trên phiến lá cam lòng hạt rơi

Em ngồi gom hết bầu trời

Chắt vào tim vỡ từng hồi nỗi đau

 

 

NHỚ NGHÈO


Nhánh củi đưa ngọn lửa nung
Cái ơ nồi đất thơm lừng cá kho
Chiếc đủa xoây trở trong ơ
Mùi thơm hành tỏi trộn vừa mùi quê
Có hương tóc mẹ gội tro
Sau lưng áo ướt …tuổi thơ quấn hồn
Cái thời mùi mẩn nghèo trơn
Chan canh một…lùa miếng cơm mặn mòi
Bên nây ngồi nhớ một thời
Buồn so đôi đủa…buồn ơi! Nhớ nghèo…!

 

CÓ KHI

 

Có khi chợt nhớ điều gì

Bỏ quên trong tuổi xuân thì đi qua

Chập chờn lọc lựa, chắt ra

Ta ôm mặt khóc vỡ òa xót đau

Trăm lần nói với người yêu

Bao câu ngọt lịm đổi trao ân tình

Mà chưa nói được một lần

“Con thương ba má”, tỏ tường một câu!

 

 

Ghiền …

 

Mỗi ngày ngồi dợt thời gian

Mở trang Face Book ảo mang bóng hình

Người gieo những lát thơ tình

Lấy thơ tôi xếp vo thành điếu thơ

Hút chơi …sao rất bất ngờ

Ghiền thơ em…tự bao giờ không hay…!

 

 

Mượn Thơ Đấp hồn

 

Mỗi ngày tróng hoác tróng quơ

Tróng sân nhà trước, tróng trơ trong nhà

Vào Net…lướt bóng,lướt thơ

Phút trôi hư ảo, phút chờ …chờ suông…

 Gieo thơ mấy chữ đấp hồn…

Đở cơn trống lạnh một mình cõi riêng

 

 

 

 

CÂU HÒ CỦA MẸ

 

Chiều chiều…

Mẹ nhìn về phương Đông

Có quê mình bên đó

Trôi qua bao nhiêu năm

Lạc chân nơi xứ lạ

Thắt thẻo nhớ trong long…

Mẹ nhớ đất…nhớ vuờn xanh

Chiều chiều…

Mẹ nhìn về phương Đông

Mẹ vời trông biển rộng

Mây trôi về xa xâm

Mắt nheo buồn ngấn lệ

Cuộc bể dâu bao lần

Lan ngã trắng… màu tóc xanh

Chiều chiều…

Mẹ nhìn về phương Đông

Quê hương mình bên đó

Còn nhiểu loạn đau thương

Nhớ dòng sông ngã lạc

Mái tranh nghèo đổ xiêu

Chiều chiều …

Mẹ nhìn về phương Đông

Có quê mình bên đó

Trôi qua bao nhiêu năm

Lạc chân nơi xứ lạ

Thắt thẻo nhớ trong lòng

Mẹ ru cháu hát ầu ơ

“Chim lạc bầy…

bay tìm nhau năm rừng, bảy núi

Cũng như người xa quê biết lối nào dò

Phải chi có sẳn con đò

Đưa tôi về bên đó…ơ.. .ơ…ơ

Đưa tôi về bên đó thăm người, thăm quê

 

 

 

Chợt Nhớ Tuổi Đời

 

Lâu lâu chợt nhớ tuổi đời

Thời gian xô đẩy cuộc chơi phù trần

Thấy con cháu lớn giật mình

Nhẫm ra tính lại đời gần hết trơn

Nghĩ như ngày tận, biệt tâm

Thế gian lùi mất một thân xác người

Thế gian cũng tiếp tục trôi

Ai thương, ai nhớ …một thời có ta

Chỉ còn một mớ vần thơ

Trên dòng Net chở hồn mơ gởi người

Vài trang sách chữ viết chơi

Chả là thi sĩ… góp hơi với đời

Cuộc đời chỉ một vòng trôi

Thế gian một cõi… người vơi, kẻ còn…

 

 

TỚI CHỔ KHÔNG…

 

Ngồi buồn thả lỏng hồn xiêu

Phiêu phiêu hồi tưởng những điều xưa nay

Những điều rình bắt …hụt tay!

Chân xiêng, chân xó, té dài nỗi đau

Chập chờn đời tỉnh, đời say

Vùa gom, góp lại cuộc chơi hồng trần

Ngủ trong những giấc mơ lầm

Tỉnh trong héo hắt… đời mình…trống trơn!

 

 

 

 

 

 

 

CA DAO NỖI NHỚ

(thơ HUỲNH TÂM HOÀI  nhạc NGUYỄN HỮU TÂN)

 

Dễ gì không khóc xa nhau

Ngày em mặc áo cô dâu xa tình

Nhói lòng anh đứng lặng thinh

Rượu cay anh uống một mình cho say

Chắc gì hợp cẩn đêm nay

Em không nhớ thuở của hai đứa mình

Bờ môi áp nụ hôn chồng

Mà hơi hướm nhớ còn nồng môi anh

Giọt nồng rót lúc trao thân

Bổng dâng nước mắt chảy quanh gối chồng

Nghe như hoang phế mênh mông

Nổi trôi dòng nhớ …chạnh lòng… buốt đau!

         

NHƯ TÂN

 

Ghé vào em…buổi tình cờ

Em góa phụ…đang mong chờ vòng tay

Ngã vào em chẳng dong dài

Lửa rơm dể cháy…lém đầy hụt hao

Buông mình em hứng ngọt ngào

Tôi cơn cuồng nhiệt sa vào ái ân

Lửa tình ái dục…mê trân

Khát chia mùi mẩn như tân chập vào….!

 

 

 

Chạnh Lòng

 

Tấp thuyền… ghé lại bến em…

Cấm sào chưa hết con trăng tự tình

Chóng thuyền xa bến…lặng thinh

Ngẩn ngơ em đứng khóc tình mới rơi

Thuyền đi sao khỏi ngậm ngùi!

Dấu yêu còn dính …chổ vui ngọt bùi

 

 

Mùa Hạ Cali

 

Bửa nay nắng lụa vàng thưa

Phải chăng mùa hạ mới vừa bước sang?

Hạ ở đây-đến ngở ngàng

Bởi mưa-bởi nắng tạt ngang, tạt vào

Có khi chợt rét đêm thâu

Có khi lành lạnh đổ màu sương sương

Sáng ngồi nhìn hướng đông phương

Nhớ con ve nhỏ-kêu vang vào hè

Ve kêu lơi lả ngọn tre

Võng đưa nằm mộng vỗ về giấc trưa

Len trong tiếng hát ầu ơ

Câu thơ lục bát người chờ-người mong

 

 

Bà con làng xóm gần xa

Lệnh truyền hiến máu chẳng tha người nào

Đói nghèo mặc kệ…không sao

Ráng uống nước lã phải vào hiến ngay

Toàn dân trăm triệu trăm chay

Có dư ông bán…nước ngoài lấy đô

 

 

 

 

NỘ KHÍ CA

Nộ khí…chém gió, chém trăng

Chém tên mắc dịch…chém thằng gian ngoa

Rung chuông chém quỉ, chém tà

Vẻ bùa chém bọn dạ xao làm người

Đọc kinh chém bọn đười ươi

Vốc cơn nộ khí …chém chơi đỡ buồn

 

 

 

 

Thơ Ảnh Trên Net

 

Em trêu ta những bức hình

Nụ cười duyên…hai nửa vành môi son

Trêu ta dáng ngọc, vòng thon

Trêu ta mắt biếc, cỏ non đôi mày

Trêu ta thơ ngọt đãi bôi

Mỗi ngày ta lượm đầy vơi mơ màng

Thèm trang Facebook quên ăn

Tội chiếc phone mở hết pin dài dài

Thế giới ảo…thật tuyệt vời

Cho ngày tháng lướt ngọt bùi …nhớ khan!

 

 

Cây chanh thì trái phải chua

Gái chảnh thì chắc một vùa dấm thôi

Con gà nó gái từng hồi

Gái chảnh đãi giọng, chìa vôi lượn lờ

 

TẾT ĐI CHÙA

 

Đi chùa lể Phật nghe kinh

Chổ nào cũng có thùng xin cúng vườn

Dọng chuông nghe tiếng thê lương

                           Thấy sư đang bước trên đường kinh doanh

 

 

 

 

 

NGỦ KHÔNG

 

Tạo hơi để ấm Đông về

Tạo mơ để thấy gần kề bên em

Trùm chăn…thấy thiếu một bên

Độn ôm chiếc gối…thấy thèm…bờ môi

Thèm da áp rịnh mồ hôi

Nhiểu sâu ân ái run đôi nằm chồng…

Đêm khuya ôm gối nằm không

Thèm một giấc ngủ…quên mong cái thèm…!

 

 

NGỦ CHAY

 

Đêm nằm chặc lưởi…nhớ xưa

Những ngày còn trẻ…giường vừa có đôi

Chụm nhau ghì ngủ…lấp bồi

Trời có gầm thét chẳng rời lấy nhau

Đến khi già rụng qua cầu

Cằng nhằng cưởi nhưởi …chạm nhau…khó lòng

Bỏ nhau thôi hết cùng phòng

Ngủ chay buồn héo đêm nằm chèo queo!

 

CHẠM XUÂN

 

1-Chạm Xuân chạm gió đầy trời

Chạm hoa tươi nở-chạm mgười huyên thuyên

Ta quăng một mớ buồn phiền

Cũng cười banh miệng đo duyên với người

 

2-Chạm Xuân vào chợ đông vui

Hối nhau mua nhánh Xuân tươi về nhà

Ta ôm hai chậu cúc hoa

Cười cùng thiện hạ làm quà đầu Xuân

 

 

NGÀY XUÂN VÀO CHÙA

 

Ngày Xuân cúng Phật lể chùa

Váy cùng bá tánh cầu mùa phước an

Tịnh tâm thiền tỏa khói nhang

Nghe kinh hồn phách hiển linh bay vòng

Vô thường một kiếp hồng trần

Nhân duyên trong đục tạm thân cõi người

Ngày Xuân phúc hạnh dạo chơi

Hồi chuông linh diệu xả lời từ bi

Bình tâm buông thả sân si

Nụ cười hạnh ngộ vô vi sự đời

 

 

 

 MƯỢN

 

Mượn ngày Xuân để tươi vui

Mượn ngày tri ngộ đất trời nở hoa

Mượn em chiếc áo đôi tà

Gió đẩy chéo áo lộ da thịt hồng

Mượn em vừa mĩm môi cong

Trêu tôi một chút…Xuần hồng nắng mai

Mượn em làm dáng trang đài

Ta ve vảng mắt đong đầy ngày Xuân  

 

 

Ngày Xuân cũng chỉ trò chơi

Nhân gian bày đặt dọn đời phù du

 

 

 

Tuổi chiều chạng vạng hom hem

Da mồi tóc bạc…mà tim còn tình

Bởi đời tục hệ giữ mình

Tình sương khói chỉ trộm nhìn….giấu yêu

Ngang xương em nắm tay…Liều

Mạng. Anh bắt… bậm gan… gắp tình

 

 

Ba mươi cúng rước ông bà

Theo xưa cổ tục lể gia giữ lề

Cúng chay vài món gọi là

Khấn cha với mẹ ông bà về vui

Khói nhang quyện thấy bùi ngùi

Nhớ xưa cha mẹ còn đời với con

 

CHẠM TÌNH

 

Đã phải lòng … cho tới luôn

Cớ chi còn lại ngại ngần đắn đo

Môi tươi xáp lại ngon ơ

Trộn nhau miếng ngọt tới bờ bến luôn

Thịt da chạm áp… mất hồn

Vía bay…còn lại dập dồn thuyền say

Lượn trong biển ái ngất ngây

Em mở khép, ta rót đầy giọt yêu

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...