Đêm
Giao thừa ca vọng cỗ
Xuân lại đến…bao Xuân rồi nơi xứ lạ
Đâu có Xuân…mà vẫn nhớ…Xuân ơi!
Đón Giao thừa hai bóng già quạnh quẻ
Đứng chấp tay cùng cúng vái đất trời
Pháo Giao Thừa… châm ngòi phong pháo đốt
Đốt một phong …cho có lệ mà thôi
Hai vợ chồng chúc nhau…mừng Xuân mới
Nhắc nhau nghe những nỗi nhớ ngậm ngùi
Quá Giao thừa…ngồi một mình chưa ngủ
Uống vài ly rượu…hơi ngấm… thuyền say
Buồn lênh đênh bóng trăng rơi huyển ảo
Ta xuống xề bài vọng cỗ… thiệt mùi
Câu vọng cỗ mấy chục năm còn nhớ
Hết một câu…cưa ngọt xớt một ly
Qua sáu câu đậm đà men tẫm não
Ta khật khù đo dáng …té lăn quay
Người xứ lạ…nghe ta ca vọng cỗ
Biết gì đâu nỗi nhớ của riêng ta
Kẻ tha hương vọng quốc sầu bất tận
Xót ruột gan… hồn vía… hát thả ga….
Giáp Tết
Ừ! Mấychục năm đời lử thứ
Cứ dật dờ…quên- nhớ bóng quê nhà
Bòn cơm áo trên bước đường khất thực
Mấy mươi năm rồi…thoáng chốc đã qua
Tưởng như xa…mà rất gần bụm vốc
Nuốt từng cơn nỗi nhớ đến xót xa
Nửa hồn đau-nửa hồn vọng động
Nửa tình quê… nửa lận đận phương xa
Cứ giáp Tết …Ngày giao mùa Xuân đến
Nơi xứ người buồn quá…! Ngẩn ngơ!
Ngày giáp Tết…Ta giáp đời sắp cạn
Mà tình quê dào dạt mộng quay về
Ta cứ hẹn…hẹn hoài sắp tàn kiếp
Mà chưa nhìn lại được khói đồng quê
Mà chưa hẹn được ngày về… sống lại
Chuổi thanh bình trong mái ấm thuở xưa
Tôi về bước vướng chân cỏ mục
Quanh quẩn đâu đây dấu tuổi thơ
Con chim tu hú kêu khản tiếng
Tôi như trơn trợt bóng rêu mờ
Chốn cũ giờ đây …xa lạ quá
Hồn tôi ngờ ngợ nhớ …ngày xưa…?
MÙA XUÂN VÀ HOA
Mùa Xuân hoa nở chẳng vì ai…
Tiết Xuân… hoa nụ ấp Đông dài
Nắng hồng chút ấm…trời mây biếc
Hoa cỏ xanh tươi kết tháng ngày
Vạn vật cùng hòa trong vũ trụ
Xoay chuyển vận hành theo vòng quay
Ta cũng đi theo vòng luân chuyển
Nhưng khác…hồn ta đoản khúc thay
Có lúc Xuân tươi …lòng đượm khóc
Vì trong uẩn ẩn những tàn phai
Có lúc Đồng về tươi hồn mộng
Bên người yêu dấu ngát nồng say
Con người là vật trên mọi vật
Vì có linh hồn …trái tim yêu….?
Mẩn cảm với cuộc đời thay đổi
Vui- Buồn hòa khúc của trần ai…!
Tết nhất ai ơi... Tết cận kề
Người người hớn hở đón xuân Dê
Nhẫn nha thầy đứng ngoài sân trước
Nửa muốn nhào vô, nửa muốn về!
hihihi
Năm mới ai ơi …năm Tết Dê
Bái chầu bái phục…. sư phụ về
Be he ngoài ngỏ ..nhìn dáo dát
Nghe pháo đì đùng…sư phụ de
Xứ lạ…mừng Xuân lặng lẻ thôi
Đọc
thơ Chính Đặng ấm môi cười
Bên
đó vui không…Xuân xứ lạnh?
Bên
nây tất bật…Tết đâu ngơi
8
tiếng đi cày.. lo trả nợ
6
giờ thẳng giấc …rảnh thơ chơi
Trách
nhiệm…nợ nhà chưa trả hết
7
bó em ơi! Xuân chẳng vui…
Xuân
nầy khắp khởi Xuân con dê
Bái
bái… xin rước sư phụ về
Be
he ngày tháng …mơ đ ồ lạ
Tò
tò lẩn quẩn mộng tò te
Râu
quập…cũng e… không dám t ới
Cẵng
khiu… đành chịu số cày de
Non
nước hữu tình Xuân tái hẹn
XUÂN
mãi là Xuân
Sóng
thời gian dội muôn trùng
Ngày
trôi, tháng tận, năm cùn…Xuân sang
Nhịp
thời gian- bước thời gian
Vòng
luân hồi chuyển…còn nguyên tháng ngày
Ngày
Xuân tính nhẫm ngón tay
Tuổi
xuân qua mất…Xuân nầy Cỗi Xuân
Ngày
xuân thì vẫn là Xuân
Cỏ
cây, hoa lá hương
trần vẫn bay
Một
mai…rồi sẽ một mai
Ta
về cõi biệt… đời
xoay về nguồn…
Một
mai về đất
thân tan
Mộ
hoa sẽ nở…Xuân phân củng về
Da
Thịt Tháng Tư
Tháng
Tư nối tiếp tháng Tư
Bốn
mươi năm góp… tháng Tư tan hàng…
Tháng
Tư đen! Tháng Tư đen!
Bốn
mươi năm đó…chưa quên đoạn trường
Bốn mươi năm…nén đau thương
Ai
gỏ…?
Động!
Trái
tim dường bật ra
Nhói
đau dồn nỗi phong ba
Từ
trong xương thịt xé da bồi hồi …!
Bốn
mươi năm chẳn… nào vơi
Từ
trong ký ức vọc đời tha hương
Bao
nhiêu hệ lụy tang thương
Nghẹn
đau…! Quỷ ám quê hương đọa người
Tóc
nghiêng ngã trắng –mòn hơi!
Liếc
cây kiếm gảy…Mộng…! Ôi …quá chiều…!
Tháng
Tư còn bạt cánh xiêu
Chập
chùng mây gió khỏa tiêu hết đời?
THU KHÉP
Thu đã ...đậm màu thu...lá thu vàng
Môi hồng hơi gió lạnh... ửng màu son
Em choàng khăn mõng...thả bung mái tóc
Lớp sương gió.... vương vương tựa mây ngàn
Che đôi mắt...sợ kẻ ngoài thấu rỏ
Em thả hồn... bay bổng giấc mơ hoang
Khoát áo hồ cừu cho tim khép gió
Để lòng thôi thổn thức những chờ mông....
40
năm chiến tích..?
Đất
đã 40 năm sầu u uất
Máu
xương còn vương vải, cỏ úa màu
Mây
vẩn đục phả tiếng hờn sông núi
Dòng
sông trôi hạt cát cũng chia phôi
Bụi
loang lẩn những tang thương oằn hoại
Phố
nhà cao che bóng nát nhà xiêu
Bọn
cường điệu thả hoang hồn chiến tích
Dựng
tượng đài bằng xương máu thừa sai
Kẻ
gian ác dựng cơ đồ riêng nhóm
Bước
trên đầu lịch sữ bốn ngàn năm
Họ
chà đạp những điều ngay lẻ phải
Và
phô trương phủ lấp những sai lầm
Khi
nỗi sợ hải không còn ngự trị
Đất
sẽ bùng, trời sẽ nỗi phong ba
Muôn
lớp người bức xiềng gông tiến tới
Đòi
NHÂN QUYỀN-DÂN CHỦ với TỰ DO
Đã đi từ lúc tinh mơ
kiến bò miệng chén mệt phờ - quay lui
trừng trừng mắt sáng như đui
thiện tâm đồi ấy - tỏa mùi thơm hơi
thuyền nan mục đáy nổi trôi
tao mầy nặng kiếp biết ngồi được không
trăm năm khoảng rộng mênh mông
Xoay qua xoay lại trong lồng mầy ơi!
trăm
năm khoảng rộng mênh mông
Xoay
qua xoay lại trong lồng mầy ơi!....(Trang Y)
Một chút gì còn lại
Chật
người …quạnh vắng tình đời
Trơn
tru dốc đứng hộc hơi đi tìm
Thiện
tâm dấu nhạt cánh chim
Trời
mây vẩn đục phủ chìm đời ta
Được
vài thằng bạn lân la
Mượn
thơ với nhạc để tha hồn về
Hồn
nghiêng nỗi nhớ bộn bề
Cò
cưa chuyện cũ …lời thề… năm xưa!
Mai
nầy nằm xuống, cốt thiêu…
Còn
năm ba chữ chạy theo dòng đời
Hth
CHIẾC
CẦU CỔ CHIÊN
Dòng
Cổ Chiên hai bờ giờ nối lại
Chiếc
cầu xinh xe thả dốc ngon trơn
Ngôi
quán nhỏ chơ vơ buồn đóng cửa
Bụi
phù sa chừng theo gió lướt qua sông
Người
hành khất với chiếc đàn hát dạo
Đứng
bên cầu cất giọng hát biệt ly
Những
dòng xe ngược xuôi qua lại
Đôi
mắt mù rớt giọt uớt trên mi
Ông
lão ơi! Thôi một thời quá vãng
Tiếc
làm gì câu hát nhịp dở dang
Hảy
ôm lấy chiếc đàn ngồi hát mãi
Hát
nỗi chìm thay đổi của thế gian
Chiếc
Bắc cũ neo bên dòng tấp lại
Dề
lục bình ôm rỉ sét bên hong
Chuyện
hồi đó… ngược xuôi bến đợi
Giờ
đứng ôm ký ức chứa đầy khoang
Chiếc
cầu nối hai bên dòng sông Cổ
Trà
Vinh -Bến Tre gần lại
nhau hơn
Xứ
đồng ruộng ghé hàng dừa trái ngọt
Miệt
vườn xanh Chợ Lách, Cái Mơn
Những
đổi thay cứ xoay dần đi tới
Nhưng
dòng sông vẫn còn chở phù sa
Khó
ai đoán được bên bồi, bên lỡ
Hạt
phù sa luôn lắng động bến bờ
Hồn
ngưởng vọng chiếc cầu ai khéo dựng
Cho
dòng đời thêm một chút thăng hoa
Ngày
qua sông nhìn dòng sông nước chảy
Dề
lục bình còn đó một thời xưa…
HƯ
KHÔNG VỐN ĐỜI
Cái
buồn chở khẫm thuyền trôi
Nước
ương lờ lửng tới lui giữa dòng
Bập
bều vỗ nhịp cành hong
Lạch
cạch nước ké đục trong váng thuyền
Chờ
khi nước lớn, nước ròng
Chảy
đi một mạch hư không vốn đời!
thương ít ít yêu nhiều nhiều
mùi hương phái nữ là liều thuốc tiên
đắng cay mấy vẫn cứ ghiền
Luân Hoán
Đây
là cái bịnh thần tiên
Mầm
bịnh luồn lẩn trong tim bắt hoàn
Dể
rung cãm-dễ thương ngang
Chẵng
bao nhiêu đủ...hoang đàn si mê
Còn
trăm tuổi thọ còn dê
Để
thơ trãi rộng đường về thiên thu
Mai
nầy cõ úa mồ sâu
Thơ
người THI SĨ …truyền nhau học đòi(HTH)
Quán
thơ một đóa hồng trần
Cửa
tim rộng mở chia phần nhân gian
Cột
nhau quán lạc tục phàm
Xá
chi hệ lụy càm ràm vô cang
Văn
chương cuốn xoấy đá mòn
Cõi
thơ nguyệt điệu cày khoang thuyền tình
Thế
gian lắm chuyện- đa ngôn
Quán
Thơ…? Hoài vọng…? Nỗi lòng Tố Như…?
(Bất tri tam bách dư niên hậu. Thiên hạ hà nhân khấp Tố
Như")(HTH)
RỒI
SẼ RA SAO…?
Xưa
khí phách đời ngang tàn chinh chiến
Giờ
lù đù rệu rạo sống cà nhong
Đành
thả nổi như lục bình xuôi ngược
Tấp
vào đâu…? Nào cưởng được nước dòng
Sáng
cà phê ngồi một mình lặng lẻ
Thả
hồn… điếm lại những tồn vong
Tuổi
mấp mé giữa đôi bờ sinh tử
Còn
nhai hoài …chưa nuốt hết lo toan
Thật
ra ta đâu phải tên ủy mị
Nhưng
lù đù cơm áo quấn cờm chân
Nhiều
khi giật mình nhớ về cố quốc
Buồn
có dầy …cớ sự vẫn mênh mông
Ngồi
nguyền rủa lủ ma đầu quỷ ám
Họ
trơ trơ chẳng chết được một tên
Bọn
gian ác cứ rình rang thảo khấu
Dân
bơ phờ sống nín thở qua sông
Bên
ngoài …Giặc mấp mé buông kèm tỏa
Bọn
ngoại xâm đang lấn lướt cõi bờ
Họ
đánh lừa chỉ lấp la lấp lửng
Chờ
đến hồi…mất nước…!Thế là xong !
Vuốt
râu tóc mặt mài buồn hốc hác
Đau
thắc lòng tâm sự thật… rối beng !
Nghĩ
lúc chết gói tro tàn về nước
Chôn
khối buồn …không biết có được yên?
THUYỀN
SAY
Nhìn
em mắt biêc môi son
Ta
già khú đế…gọi anh rất dòn
Mởn
hồng da dẻ cọ thơm
Ma
vương-quỷ ám dọc cơn xuân tình
Ta
còn tục lụy vô minh
Cuốn
theo thác đổ xuống ghềnh thuyền say
HỤT
CHÂN
Lâu
quá… về xứ thăm quê
Gặp
em…em lại rủ rê la cà!
Em
xuân xanh...ta quá già
So
đôi quá lệch…sao mà gọi anh
Thân
em mỏng ưởn- môi hồng
Da
tươi thịt nỏn thơm lừng hương hoa
Dụ
anh cái dáng thướt tha
Tim
ta còn động… thịt da đã nhầu
Khơi
tiêm …ngọn nến phựt chao
Thạch
sùng tắc lưởi tường cao oải nhìn
Lạc mê cỏ biếc vườn xanh
Hụt
chân dò lối loanh quanh cõi chiều
Vớ
em cũng chỉ ngó màu cỏ non
MỪNG
SINH NHẬT
Lật
đật tháng ngày trôi qua vội
Tuồi
ta quên đếm cứ thêm ra
Mừng
húm 72 còn sức vửng
Ngồi
đánh vần thơ mừng tuổi ta
Mừng
ta còn trí so cân não
Để
thấy trôi qua những thăng trằm
Mừng
ta ngày tháng dư còn lại
Quán
lạc-tâm yên -giữ ý trong
Con
cháu xum vầy mừng tuổi thọ
Lờ
lợ âm ngôn nghe tức cười
Nội
ngoại 5 cô, chưa có cậu
Xứ
nầy đâu nệ nối tong nòi
Còn
sức thổi 72 năm khuất
Ráng
chờ …thổi mấy tuổi nữa đây?
Thế
gian phù ảo sao đoán được
Có
thể lăn đùn…đâu có hay!
Còn
nụ cười vui ngày sinh nhật
Còn
tựa vào vai bên vợ hiền
Còn
ôm hôn cháu cưng nựng nịu
Niềm
vui-hạnh phúc …thật bình yên…
Chiêm bao
Cũng
là chiếu, giạc ngã lưng
Động
cơn gió nhẹ nửa chừng chiêm bao
Giật
mình nuối mộng vừa vào
Hình
như có ngọn tóc nào bay bay
Phải
chăng em mới bước dài
Khỏi
ra giấc mộng hình hài liêu trai
Tiếc
ơi! Một dáng trang đài
Gieo
thơ mấy đoạn phóng bay theo người
Ve tình
Ve
tình lục bát vân vê
Sợi
tơ óng ánh, sợi mưa nhiểu dài
Sợi
ôm lọn tóc gió bay
Sợi
se lưng áo, sợi theo gót hồng
Dù
em nhánh thẳng, nhánh cong
Cũng
là da thịt no vòng mắt anh
Biếng ăn
Chống
đôi đủa giữa chén cơm
Thở
ra một ngụm vô hồn - Ợ khang!
Ứ
trong bụng dạ hổn mang
Cở
nầy…khổ quá…! Cà tàng… suy ngang…!
Ghẹo em
Rằng
thưa già mặt già mày
Nhưng
tình còn đậm còn dầy đó ơi!
Để
bụng thì ứ đầy hơi
Ca
dao mấy đoạn nhả lời ghẹo chơi!
Ghẹo
em chỉ mấy câu thôi
Coi
như gió thoảng chạm nơi môi hồng…
VỀ
NAM CALI
Về
Nam Cali… chuyến đi dài 8 tiếng
Bánh
xe lăn qua dồng, dốc đồi cao
Nắng
mùa hè…dải đồi khô trọc lốc
Cỏ
úa vàng cháy xém đất đen nâu
Có
những khoảng chạy dài như vô tận
Rừng
Ô Liu thiếu nước lá đong đưa
Trời
Cali đang vào mùa hạn hán
Lá
xanh che luống đất đợi cơn mưa
Xe
lên cao …cao hơn 5000 feets
Nhìn
vực hồ nước hụt loáng xanh lơ
Khách
du ngoạn lướt thuyền xa nước rẻ
Tàn
cây nghiêng thèm nước dội lên bờ
Xe
thả dốc quanh co triền núi xuống
Dòng
xe qua Los-Angeles, Santa-Ana
Xa
lộ 5…xe bắt đầu khựng lại
Ta
nôn nao gặp lại bạn ngày xưa
Mấy
ngày liền loanh quanh đi chưa hết
Phố
Bolsa -liền nối Westminster
Phước
Lộc Thọ…ngồi cà phế tán gẩu
Chuyện
trên trời, dưới đất, chuyện quê xưa
Nắng
miền Nam diụ hơn miền Bắc
Ra
biển chơi hứng gió mát biển xanh
Sóng
ngàn khơi lớp sóng lùa bờ cát
Một
chút hồn thanh thảng với xa ngàn
Mấy
ngày hẹn… gặp bạn bè tất bật
Nhậu
mấy chầu...rỉ rả chuyện đời xưa
Thằng
nào thằng nầy đầu bạc trắng
Mà
nâng ly cũng khí thế cụng- cưa
Từ
miền Bắc…về miền Nam mấy bận*
Mỗi
lần về, mỗi lần hẹn về Nam
Mấy
lần trước còn lái xe ngon trớn
Giờ
xe đò ghế dựa lại mõi lưng
Vài
năm nữa chắc khi ta chóng gậy
Thì
bọn mầy rồi cũng giống y chang
Xụm
bà chè thì thôi phải đành chịu
Trụ
thân già ngồi mà nhớ phương Nam
*Ở
Nam Cali có hội ái hữu Trà Vinh nên mỗi năm có hội Hè và hội Tết các bạn mời về
dự.
Ngôn ngữ chạy lòng vòng
Có gì của mình
Tất cả an bày
Khi ta chào đời
Ngôn ngữ chỉ là
Hai bốn(24) chữ cái
Xếp theo cảm xúc
Cũng chỉ lập lại
Qua hình thức khác
Có từ đối tượng
Nẩy ra ngôn từ
Lòng vòng cũng chi
Là cũ rít thôi…!
HTH
VỖ CÁNH HƯ VÔ
Vỗ buồn cánh hạc đêm sương
Vỗ cơn sóng động mây tuôn nguyệt mờ
Vỗ ngàn giọt nước sông mơ
Vỗ hồn xao xác bên bờ tử sinh
Vỗ đời qua cõi phù trầm
Một mai nằm xuống …vỗ cành hư vô
Mùa Nhớ Mẹ
Mỗi mùa Thu động vòm trời
Mây
veo xanh ngọn gió… hơi lạnh vừa
Động
lòng nhớ Mẹ thuở xưa
Một
đời Mẹ khổ nắng mưa Mẹ dầm
Mẹ
sờn vai áo rách lưng
No
đầy vải lụa, gót son con đàn
Nhánh
riêng mỗi đứa rời hàng
Cõi
già mẹ nhúm nỗi trông, nỗi chờ
Cõi
về nguồn cội ban sơ
Cõi
thiên thu Mẹ…cõi mờ ngả vong
Mỗi
mùa nhớ Mẹ…. Vu Lan
Cày
hoa màu trắng…hai hàng lệ rơi…!
Gặp lại người xưa
Dáng xưa lộng ảnh mùa trăng mộng
Ta nhớ em ngày tóc kẹp vai
Vạt áo cuốn hồn ta bén gót
Một thuở yêu em dáng trang đài
Dáng xưa...xưa ấy giờ gặp lại
Mái tóc xuân chiều trắng nhạt phai
Đôi mắt nheo …Ai vậy..!Em hỏi
Ta nhìn em ...ta bổng… thở dài!
Cứ
tô điễm cho tình yêu diễm tuyệt
Dẩu vụn về...vì tim động yêu thương
Hảy ghi lại vài trang dấu tích
Của một thời ngơ ngẩn đi qua
Của một nơi dù xa mịt bóng
Nhưng hồn say... ghì giấc mơ hoa
Gáy
thơ...! Phật lại gật đầu...
Thơ
mầy tao đọc ...đậm màu cuồng ngong....
Thà
như vậy…còn hơn tăng
Đọc
kinh chưa thuộc...ma hành tụng Mê...
Mê
sắc, mê tướng vụn về.
Để
rơi bình bát bên lề thiền môn
Như
ngươi cà rịch cà tang
Tay
thơ, tay rượu gáy vang…cõi phàm…
Gởi
nhà thơ Hồ Đồ…!
Có
một gã làm thơ như gã nghiện
Đầu
lam nham những chuyện tán… khật khờ
Được
người khen tưởng như mình vĩ đại
Sánh
thi hào thi bá …cứ phất thơ
Thơ
cũng chỉ những ngôn từ cường điệu
Phóng
vào vần những hàng chữ lượn lờ
Lời
nói đôi khi còn quên được
Ghi
vào thơ…mớ chữ…khởi sinh nhơ…?
Tinh
đầu
Ta
gom một vóc tuổi chiều
Khoả
cơn sóng vỗ khoang đời đục trong
Vớt
hình bóng cũ tình nhân
Lật
qua, lật lại…ngó…! Quên tên người…
Ta
gom một vóc tuổi đời
Đổ
vào ly rượu…nóc vơi nửa chừng…!
Nhớ
ra trong mớ bồng bông
Tên
em cái thuở …mới lần đầu yêu…!
Láng -Cồn
Phù
sa lắng đọng giãi đất bồi
Láng,
cồn nổi đất lấn ra khơi
Cho
thềm lục địa ngày thêm lớn
Cây
mấm, cây bần giử đất trôi
Cây
đước, chà là xanh trãi rộng
Người
đến khai quang dựng cơ ngơi
Láng rộng cá kèo phơi bọt nước
Nhánh
bần ba khía hội đua bơi
Cồn cát bốn mùa nghe sóng vỗ
Sợi
khói nhà ai tủa góc trời
Nghe
tiếng ầu ơ đêm thanh vắng
Nghe
tiếng lục huyền hát sáu câu
Rừng
ơi! Chim đáp làm tổ ấm
Một
cõi phương Nam người nối người
Láng
rộng đấp bờ, đào kinh rạch
Cồn
dài vở đất, rẩy ngô khoai
Vuốt
mặt nghe hơi mùi muối biển
Quơ
tay muỗi đặc tợ cát bay
Kham
khổ gian nan người bám đất
Bao
cuộc thăng trầm bao đổi thay
Người
vẫn một lòng yêu Cồn-Láng
Nên
đất còn nguyên vẹn tháng ngày
Dù
ai bỏ đất quên tình nghĩa
Quên
mẹ cồn xưa vẫn đói nghèo
Láng
vẫn cơn mưa cha ướt áo
Góa
phụ ru con hát ngọt bùi
Ngôi
mộ vô danh ngoài đụn cát
Bãi
vắng trơ xương đến bao giờ…?
Ai
phụ ai….? Cồn xưa thoảng gió
Điệu
hát phương Nam buổi trở đời!!!
VỢ
CHỒNG GIÀ
Người
ta vợ cả vợ 2
Còn
tôi chỉ một vợ dài gối chăn
Cả
đời chỉ có một lần
Ngày
son ấu yếm… già gần …mà xa
Im
thôi…hể mở miệng ra
Cãi
nhau đủ chuyện…ta bà đâu đâu
Ngủ
riêng để khỏi phiền nhau
Mỏi
gân trăn trở cào nhàu, mè nheo
Đêm
nằm tréo cẳng cù queo
Lăn
qua trở lại tay quèo gối ôm
Hết
rồi cái chuyện ngủ chung
Đôi
khi mưa gió lạnh lùng gối đơn
Ghé
thăm phòng bậu xem chừng
Bậu
ơi!Mưa gió cho mình ngủ chung…?
EM
BÉ ƠI!
Như
con chim non còn nơi tổ ấm
Trong
vòng tay mẹ, trong vòng tay cha
Em
tơ mỏng như lá non, chồi nụ
Nắng
vừa lên đời mới vỡ võ ra
Mẹ
ôm bé xuống thuyền tìm đất sống
Em
đâu biết rằng …rồi sẽ phong ba
Biển
mênh mông biển vô tình sóng dử
Truyền
tròng trành…thuyền chìm giữa sóng to
Mẹ
cố níu tấm thân em nhỏ bé
Biển
dập dồn lìa mẹ nước cuốn xa
Mẹ
về đâu…? Thân em trôi trên biển
Xác
em trơ …sóng xô dạt vào bờ
Em
nằm đó úp… thân nhầu trên cát
Như
ngủ mơ chờ mẹ với vòng tay
Xác
mẹ em trôi về đâu… biển sóng?
Chẵng
bao giờ về trở giấc con thơ
Anh
em đâu…? Trong trò chơi cúp bắt
Như
ngày qua úp mặt đếm một...hai…
Nước
biển cuốn làm sao về ôm chụp
Em
nằm trơ…thôi…! Ngủ giấc ngàn thu
Em
bé ơi! Em có đâu chọn lựa
Buổi
sinh ra cũng như lúc xuống thuyền
Cuộc
sinh -tử ai bày ra cho bé
Bước
ra đời cũng như lúc lâm chung!
Thế
giới nầy biết bao giờ dừng lại…?
Chiến
tranh! Ôi dàn trãi khắp năm châu
Thượng
đế… bị bọn ma đầu quỷ quái
Xưng
danh ngài để tàn sát lẩn nhau
Loài
gian ác cứ giở trò bắn giết
Bọn
kinh doanh buôn vũ khí làm giàu
Họ
nhân danh những ngôn từ bác ái
Để
phân chia thế giới…bỏ tay nhau
Dân
bé cổ bị xoay trong bão lửa
Sống
cam hèn như trùng dế đắng cay
Kẻ
có quyền bước trên ngàn xác chết
Sống
nguy nga trù phú với đền đài
Thế
giới nầy biết bao giờ dừng lại…?
Đem
Hòa Bình-Nhân Ái xót chia nhau
Không
phân biệt màu do cùng chủng t ộc
Không
bão hoàng Tôn Giáo …sống chan hòa
Mặt
giữa ngàn hoa
Mặt hoa nở giửa ngàn hoa
Vòng môi son đỏ…hoa thua kém hồng
Tóc ôm trọn nét mặt vòng
Mắt ngời sáng nắng…kiến trong khoé cười
Ơi người! Một nụ hoa khôi
Gợi trăm ắnh mắt…hỏi người ở đâu?
Hồn thả nổi…lòng vòng
Ta ngủ gật…quên chén thề non nước
Lúc giật mình…uống cạn nỗi tồn vong
Buột
thơ vào sợi mây chiều
Trôi
tơ vương …thả hồn phiêu lên ngàn
Cột
thơ vào mộng dung nhan
Rớt
theo khói quyện lá vàng chao bay
Mùa
Thu… em hứng thơ tôi
Đếm
đi…bao chiếc lá rơi cuối mùa…? HTH
HUYỆT LỘ THÁNG TƯ
30
tháng 4 uất khí hờn
Huyệt
lộ ai đem trải non sông?
Kiếm
thép buông tay nơi trận tuyến
Chiến
sĩ ngỡ ngàng phút lâm chung!
Một
tiếng buông hàng quân tán loạn
Tướng
hùng tuẩn tiết máu cường loan
Viên
đạn cuối cùng thà chết đứng
Ngũ
tướng lưu danh chiến sữ vàng
Xương
máu chiến binh giờ phút cuối
Rải
khắp miền Nam chết âm thầm
Huyệt
lộ tháng 4 miền Nam hận
Vùi
lấp đồng bào cuộc thãm thương
Tự
Do từ đó ghim xiềng xích
Cơm
áo cơ hàn quấn lấy thân
Ai
đếm dùm tôi bao người chết?
Giửa
rừng “Cải Tạo” khắp Bắc Nam
Trùng
dương vùi lấp người vượt biển
Bao
nhiêu xác rã cuốn theo dòng?
Mấy
triệu sinh linh trôi đất khách
Buồn
sống dật dờ nhớ cố hương
Huyệt
lộ tháng tư ai bày bố?
Để
hồn vọng quốc khúc bi thương!
No comments:
Post a Comment