Friday, April 5, 2024

 

Độc ẩm đêm thu...

  

Chén đầy uống cạn...đắng cùng cay

Bóng ai chếch choáng mộng vơi đầy

Chợt đến...Mùa thu! Cơn gió thoảng

Hồn ta chừng gặp giửa cơn say

 

Em về còn động sương mái tóc

Nghiêng vai vừa chạm một dòng thơm...?

Gờn gợn xẻ đôi màu ánh nguyệt

Chuốt mộng về em...chút mộng thường

 

Dòng ngân sóng sánh ánh sao rơi

Đôi cánh chim Ô đã rụng rời

Thì chẳng mong chi ta gặp được...!

Một chút hương tình ...Say!..Tình ơi!

 

Thu lại nối vàng... lá thu rơi

Mình ta độc ẩm giửa mây trời

Uống chén tàn canh...nhìn nguyệt khuất

Ta hầu đêm tạnh chén buồn môi...!

 

 

Giao động mùa thu

 

Ngày tháng lặng lẻ trôi

Như gió lướt qua đời

Bước chân theo ngày tháng

Soãi bước chẵng ngừng ngơi

Hôm nay …chợt giật mình

Thoảng cơn gió lành lạnh

Lá trở màu vàng xanh

Giao động mùa thu tới

Thơ ta lại hồi sinh

Rung trong hồn động dậy

Như chiếc lá gieo mình

Trên lớp đất dầy thêm

Bao nỗi niềm chồng chất

Những chặng buồn luân phiên

Theo mỗi mùa giao động

Mùa thu đời lặng câm….!

 

 

 

Có gì đó chợt nhớ

 

Có gì đó chợt nhớ

       Khi động hồn…

Ngồi …!

Nhìn áng mây trôi với cơn gió thổi hiu hiu

Chẳng rỏ từ hướng nào tới

Như những điều ẩn khuất trong tâm hồn

Cồn cào thức dậy

Những bóng hình luớt qua trong tâm thức

Làm ta đờ đẫn

Như đám rong rêu chìm trong biển động ngầm

Bổng lay động

Có gì đó chợt nhớ…chợt quên!

 

 

Lá mùa Thu

 

Anh nhìn cuống lá sắp rơi

Như trong buổi ấy... em rời tay tôi

Mùa thu lá rụng đầy trời

Vói tay… vuột mất…em rơi tay người

Anh ngồi nhìn chiếc lá rơi

Mà còn tơ tưởng…chút hơi người tình

Em đi…đường vắng gập ghềnh

Nên anh hụt cẵng vấp ngàn lá rơi

 

Mùa quê trãi hoa vàng

 

Tháng Mười hoa lúa trãi bông vàng

Hạt sương lóng lánh nắng mai non

Mùa quê lúa trỗ bông hạt gạo

Mênh mông trời đất cũng vàng ươm

 

Đất nước đi qua những thăng trầm

Bám đất hạt thơm vẫn nẩy mầm

Mồ hôi người trộn pha vào đất

Có cả máu xương…những anh hùng

 

Chín dòng sông chở giọt phù sa

Cuộn dài sông nhả những dòng thơ

Len vào hạt lúa mùa lương sớm

Điệu hát dân ca…ngọt câu hò

 

Châu thổ ơi! Miền đất quê tôi

Sản sinh ra những con người

Gái rất đoan trang…trai oanh liệt

Bà mẹ phù sa sáng rạng ngời

 

Mẹ nuôi con bằng bầu sữa non

Nuôi lớn đàn con những vuông tròn

Nhai hạt gạo thơm từng miếng mớm

Mẹ ơi! Yêu mẹ…yêu non sông

 

Biệt xứ xa quê nhớ mùa vàng

Tháng Mười mà nắng vẫn chang chang

Thèm giọt mưa quê lưng áo ướt

Thèm nhai gạo mới miếng cơm thơm

 

Đất ơi! Đất nở mùa hoa lúa

Hương nhớ ướp hồn chẳng ngoai nguôi

Ở đây đất ở… thân lưu lạc

Nhớ đất quê xưa …đất giống nòi…

 

BIỂN HOÀNG HÔN

 

Hoàng hôn biển nhẹ lớp sóng yên

Mặt trời sắp tắt nắng hoàng kim

Người đứng quay về phương cõi tịnh

Một chút hồn say với nổi chìm

Hẳn biển có điều gì chưa nói được

Nên suốt đời mượn tiếng sóng thở than(NN)

Cũng có lúc biển xót xa gào thét

Những đau buồn vỡ bạc lớp sóng tan(HTH)

 

Tịnh yên bóng nắng ban mai

Dường chưa đủ ấm…và… ngày đang lên

Đôi chim nhả tiếng trên hiên

Trời xanh mây trắng đang viền gió thưa

Em ơi! cỏi tịnh …trời vừa

Hừng đông hạnh phúc sang mùa ái ân

 

 

Nỗi buồn xa xứ

 

Mấy chục năm xa xứ

Khấp khểnh đời tha phương

Quẩn quanh đời cơm áo

Một thoáng ngày qua nhanh

 

Mấy chục năm xa xứ

Có lúc quên mất mình

Ngày qua ngày tất bậc

Nợ nần quấn quanh thân

 

Mấy chục năm lạc loài

Giật mình soi gương lại

Thấy tóc giờ pha sương

Đời treo quằn gánh nhớ

Nhớ một thời quê hương

 

Mấy chục năm xa xứ

Người bổng lạ…mặt quen

Lờ nhau trong ánh mắt

Như chẵng bao giờ thân

 

Người nhi nhô nước rảy

Phô trương những lập lờ

Chạy theo phường cơ hội

Vội điếm nhục trở cờ

 

Người áo quan quần thụng

Dủng khí với mép mồm

Nói những lời cao trọng

An nhàn trong lụa nhung…!

 

Mấy chục năm xa xứ

Trong đục cùng giả chân

Cứ tràn ra như biển..

Mộng ..thôi đành vở tan!

 

Ta thành người lơ đểnh

Sống một đời âm thầm

Với rượu buồn một cõi

Qua tháng ngày vong thân!

 

 

Mùa Xuân mưa khóc ai?

 

Mùa Xuân mưa chợt mưa sa

Khóc ai mưa ướt áo...qua hồn buồn

Mưa từ mây tận xa tuôn

Bao nhiêu hạt nhớ, hạt thương đầy trời

Nhớ quê còn lắm nỗi trôi

Phận người như thể bèo trôi dập diều

Quặn đau tất đất rả rời

Nước non ai xẻ chia người ngoại xâm

Giặc Tàu đô hộ ngàn năm

Giặc Tây hơn cả trăm năm đọa đày

Ba mươi năm máu xương người

Cùng chung quyết máu chôn vùi tình thâm

Hơn thêm nữa.. ba chục năm

Cường quyền thống ác ngàn lần ngoại bang

Cùng là dòng máu Việt Nam

Bọn người áp bức tham tàm vô lương

Cướp nhà dân,cướp ruộng vườn

Cướp tình dân tộc dìm tương giống nòi

Đồng bào ơi!Đồng bào ơi!

Bỏ cơn sợ hải đáp lời núi sông

Dẹp áp bức,lột xiềng gong

Dựng xây Nước Việt Tiên Rồng gấm hoa

Mùa Xuân mưa khóc ai nhòa

Ta ngồi ta khóc ...cùng mơ một ngày.....

 

 

Cùng Tím chúc Xuân

 

Xin mượn vần thơ kính chúc Xuân

Già trẻ cùng vui Tết đến gần

Hai chử an khang đời hạnh phúc

 

Trăm điều bình lặng sống lâu hơn

Ai còn cô quạnh tình yêu đến

Người đã song hành hạnh phúc thêm

Con cháu đầy đàn, tiền đầy đóng

Lể nghĩa chi giao mãi vửng bền

 

 

Trái tim mùa đông

 

Hỏi em mùa đông đến

Gió rét bấc thổi về

Hơi lạnh len khung của

Có làm em tái tê?

Chiếc mền không đủ ấm

Giấc ngủ em đơn côi

Vòng tay ôm gối lẻ

Em có bồi hồi

Chợt khi thức giấc

Nhớ một vòng tay xa xôi

Người tình xưa xa vắng

Một thời yêu đấm say

Bây giờ mùa đông lạnh

Gió đã sang mùa

Cây chơ vơ trụi lá

Hứng tuyết oằn nhánh khô

Em mùa đông trống vắng

Đã qua biết mấy mùa?

Vòng tay không ai đón

Đôi môi hồng héo hon

Em chờ cánh chim bạt gió

Đưa người tình viễn mơ

Vào tim em rạo rực

Một tình yêu mùa đông

Lạnh ngoài trời mưa gió

Nhưng tình em mặn nồng

Trái tim mùa đông rung nhẹ

Trong cánh áo phập phòng

Ấm áp một mùa đông

 

 

Đèo em lên dốc xuống đèo

 

Nầy em xe đạp lên đồi

Giử tay ôm chặt...so đôi sát lòng

Đừng rời tay nhé em cưng!

Rướn chân anh đạp sức nâng lên ngàn

Đèo cao trùng điệp mây ngang

Mồ hôi ướt áo vửng vàng đôi tay

Khúc lên rướn cổ so vai

Khúc xuống trượt dốc nhẹ đôi chân hờ

Buông lơi anh thở phì phò

Thả ga xe trượt...xít xoa em cười!

 

 

 

 

 

TÍA MÁ

 

  Tía ui!

 

Tía ui! Tía đã già "gồi"

Đong đưa chi cái chày vồ thun teo

Thằng lớn nó muốn leo trèo

Thằng nhỏ hỏng chịu bèo nhèo khó coi!

 

 

Má ui!

 

Má ui! má chớ làm reo

Ông già chống gậy leo trèo nhà bên

Chị Hai đang lứa rập rềnh

Ông già ông "ráng" lăn kềnh có khi?

 

Con ui!

 

Con ui! Ổng chỉ có ghiền

Con mắt chỉ để láo liên ngó người

Má thử mấy bửa …nằm phơi

Ổng ngủ thẳng cẳng hết hơi leo trèo!

 

Mình ui!

 

Mình ui! Tôi tuổi hơi già

Dạy nhỏ chẳng chịu, dạy già chẵng nên

Teo heo tuổi cứ  đi lên...!

Thằng nhỏ teo lại kéo hoài hỏng ra ...

 Chắc cần trợ lực Viagra

Mình ui! Ra chợ mình tha về dùm...

Chuyến nầy chắc sẽ lên gân...?

 

 

 

Cõi già

 

Quạnh hiu một cõi đời buồn

Ngang trong tầm mắt những dòng lệ rơi

Biết ai hiểu nỗi lòng tôi

Có trăm ngọn nhớ bồi hồi vây quanh

Tuổi già kéo sợi mong manh

Mà trong tiềm thức ngổn ngang cột ràng

Cõi quê, cõi nhớ cưu mang

Khép đôi mắt ứa mộng tàn đời trôi

 

Nếu một mai

 

Cũng có thể ngày kia tôi chết

Là chuyện bình thường của tử sinh

Chẵng có gì bận lo

Cái chết như một hành trình

Có bắt đầu

Và kết thúc

Dòng sinh mệnh của mỗi người

Nhưng anh luôn hối tiếc

Vì chưa lần gặp em!

Thân xác anh im lìm

Nhưng linh hồn anh bận bịu

Còn mơ màng vướng víu tình em

Nếu vô tình hay được

Chắc gì em buồn….?

Nhưng anh biết

Em sẽ làm thơ

Post lên diển đàn

Bài thơ khóc tình bi lụy

Nhiều người đọc

Hòa lòng cảm thương

Và anh nhạc sĩ phổ nhạc

Hát khản tiếng

Đưa hồn anh về cõi vô biên!

 

              Bóng sao đêm

                Em đã chìm sâu trong gió xa

                Tưởng mất bóng em cõi ta bà

                Tưởng quên quá khứ gieo sầu khổ

                Tưởng nhòa dấu ái một lần mơ

                Em vẫn hình hài trong cõi thế

                Chẵng lẻ không còn phút ăn năn?

                Chẵng lẻ trái tim như gổ đá?

                Không buồn khi ngồi ngó bóng đêm?

                Giọt lệ chảy lăn cơn xao động

                Chắc gì em không nhớ đến anh?

                Thì thôi cứ chỉ là ảo tưởng

                Cứ để khơi khơi phút chạnh lòng

                Cứ tuôn chảy ra như nguyệt tỏa

                Sương khói tình gieo cõi hư không!

 

 

SAY MỘT MÌNH

 

Chẵng ai cùng với ta say…?

Bao nhiêu độ, lượng… để quay quắt hồn

Chênh vênh mây gió khôn lường

Ta đi ngất ngưởng như phường lạc mê

Có khi say khướt vụng về

Quăng luôn cái xác bên lề nhân gian

 

 

 

 

 

 

 

 

TẠ ƠN

 

Tạ ơn…dung rủi cuộc đời

Nhiều khi xém chết một thời chiến tranh

Tạ ơn…sao lại chết trân?

Khi không buông súng tra thân vào tù

Tạ ơn…tưởng chết…! Đồ ngu!

Bổng dưng…đi Mỹ… như đu lên ngàn

Tạ ơn…người bạn sang ngang

Lại ra tay vớt…trăm ngàn hàng binh

Tạ ơn…êm ấm gối chăn

Chiêm bao cà giựt…tưởng còn lao nô

Tạ ơn…giấc mộng sửng sờ

Để mình còn nhớ cơ đồ nước non

Tạ ơn ngày tháng lưu vong

Vọng quê mong đợi non sông thay đời

Tạ ơn …thất thập còn hơi

Làm thơ để tạ ơn người thủy chung

Tạ ơn vinh nhục-khốn cùng

Ta còn sống giửa bao dung tình người!

 

 

YÊU EM

 

 

Yêu em anh bổng hóa mù lòa

Chỉ thấy mình em bóng thướt tha

Tất cả nhân gian không thèm ngó

Quanh quẩn thấy em dáng ngọc ngà

Thấy tim hừng hực khi em đến

Thấy buồn ngây dại lúc chia xa

Anh buột tim anh trong ngục thất

Yêu em từng nhịp đập âm ba

Em ơi!Anh tín đồ ngoan đạo

Nghe kinh yêu- quỳ phục tôn thờ

Yêu em anh hóa người tuân lệnh

Theo em ngây ngất đến vô bờ

Hởi em yêu! Người tình trong mộng

Mất em...anh dệt mãi tình thơ...

\

 

 

 

HÁT CÂU LỖI NHỊP

 

Trăng ở trên cao

Làm sao vói tới

Em gái nhà giàu

Cửa rộng - tường vôi

Thấy em tôi quá bồi hồi…

Chỉ ngó em thôi

Về nằm trằn trọc

Suốt đêm dài đi tới đi lui

Làm bài thơ sướt mướt thiệt mùi

Sáng còn chưa hoảnh mắt

Tôi liền chờ trao em

Em nhận bài thơ

Im lờ mấy bửa

Tôi sợ cuống cuồng

Bỏ học ba hôm

Gặp lại em …tôi mất vía mất hồn

Bổng em…trao thơ lại

Em nói thầm yêu tôi…

Tình yêu đôi đủa so le

Làm sao mà lâu được

Ba má em bắt lấy chồng giàu

Hộ đối môn đăng

Em gạt lệ…dạ vâng

Trăng trên cao tôi ngó mấy tần

Ôi! Tình tôi con cá lội

Đớp nhầm bóng trăng

Ơi tình…! Chênh lệch giàu sang

Hát câu lỗi nhịp…cung đàn ái ân

Em đi tôi đứng chết trân

Hát câu lỗi nhịp … tình tan vỡ rồi

Ai đem con sáo xa tôi

Hát câu lỗi nhịp….ngậm ngùi phận tôi

 

 

 

 

Bại trận

 

Áo trận chưa khô đôi giày còn bùn đất

Mấy ngày liền trận địa lội qua sông

Vượt mương đầm gió rừng thấp U Minh

Nắng đổ lửa mà chưa làm khô áo

Chiếc máy truyền tin ban tin lui trận

Mấy đại bàng tức khí chưởi thề vang

Cả đoàn quân về trấn thủ vùng ven

Cơn hổn mang nghe đầu hàng buông súng

Trời tháng Tư chưa cơn mưa sấm động

Hồn thét ngang gầm vỡ gia tim đau

Tướng tá hèn bỏ ngũ bước lên tàu

Bầy chính khách hổn mang tuôn ra biển

Quân tán loạn xuống thần tác chiến

Rồi rả bèn vứt súng bỏ về quê

Kẻ dũng khí cả quyết chí ăn thề

Cùng tử chiến với quân thù Bắc Việt

Thiếu cân phân nên tuyến phòng tan tác

Những anh hùng vị quốc biến vong thân

Những vị tướng thề vỉ đạo quân thần

Đành tuẩn tiết không đầu hàng quân địch

 

 

Những thương binh vẫn còn đầy thương tích

Kéo lê thân qua các nẻo trường thành

Đi về đâu…trong nỗi khỗ tang thương

Đời u uất…một đời quân bại trận

 

 

 

 

 

 THƠ ƠI!

 

Thơ ơi! Tiếng dội muôn trùng

Hồn say theo bóng mây đùn thênh thang

Ghỏ trên phím chử mơ màng

Thơ gieo vần mở từng trang thơ sầu

Tình nào rơi hạt mưa ngâu

Tình nào môi đắng ...nhớ nhau mặn nồng

Thơ ơi! hơi thở...tim rung!

Cõi người chia cách thơ cùng với ta

Lật từng trang mộng bay qua

Đón từng giọt nắng chan hoà thế nhân

Thơ và ta rất thủy chung!

 

 

Em bé nhà nghèo

 

Đâu phải chỉ có con trùng con dế

Mới chui rút đời dưới đất hẫm hiu

Em bé ơi! em được sinh ra đời

Trong trong căn nhà rách nát tả tơi

 

Tiếng khóc oé của em lúc chào đời

Lẩn trong tiếng sấm, từng giọt mưa rơi

Từ mái nhà dột ướt đầy manh chiếu

Cha đội mưa che đở miếng lá dừa

 

Đốt nhóm lửa vài nhánh tre hơi ấm

Mẹ co ro ôm con sát vào thân

Bà mụ vườn hơ miếng dao cắt rúng

Bằng lưởi lam chắc xài đã trăm lần

 

Mẹ uống sổ lòng bằng tô nước đái

Của thằng con lên sáu đứng nhìn em

Mưa tháng bảy mưa hoài mưa da diết

Cha đứng nhìn tặc lưởi mắt rưng rưng!

 

Em lớn lên trong cảnh khổ bần cùn

Mới năm tuổi đã vào đời kiếm sống

Cùng thằng anh lê la đời phố rộng

Đứa đánh giày, đứa bán báo lang thang

 

Bài học đường phố: lừa dối gian tham

Nó học đủ những điều không tốt đó

Miệng lưởi điêu ngoa lòng người dời đổi

Cung cách làm người của xã hội đen

 

Xã hội mà một lủ bọn cầm quyền

Bán đứng lương tâm lo vun đầy túi

Hiếp đáp đồng bào chà đạp dưới chân

Chúng nghểnh mặt phủ dầy nhung lụa

 

Đâu phải chỉ có con trùng con dế

Mới chui rút đời dưới đất hẫm hiu

Những em bé đau buồn của tôi ơi!

Bao giờ các em ngoi lên với đời?

 

Chắc khi nào bọn quỉ ác làm người

Cai trị dân bằng vô đạo

Bị truy tàn chết tận

Cuộc đổi đời các em mới được ấm no?

 

 

Duyên Tết

 

Tết đến ngày xuân rộn tiếng cười

Tết nầy em đúng tuổi hai mươi

Tóc dài cắt ngắn không kẹp nửa

Uốn vòng cho mái tóc cao cao

Em mặc chiếc áo dài hở cổ

Làm dáng làm duyên đi lề chùa

Người qua kẻ lại nhìn đấm đuối

Em cười e thẹn mắt đong đưa

Hương ngát Phật đường người cúng vái

Em quì lại Phật tụng Nam Mô

Anh chàng quì sau lưng em bảo

Cô em ơi! Em đẹp quá đi thôi

Rộn rả trong lòng em ấp úng

Sao không cúng Phật lại ngó tôi

Tết nầy đi chùa em mản nguyện

Cuối năm chắc làm lể đẹp đôi

 

DÒNG THƠ

 

Thơ là thác đổ dồn cơn động nảo

Ta vực sâu ngồi hứng những giọt trào

Hồn nghiêng ngửa say cùng ánh nguyệt

Lấp lánh màu trôi nổi những vùng hoa

Tiếng thông reo theo nguồn suối chan hoà

Thơ lơi lã vờn theo muôn cánh gió

Thơ nhã ra bởi tâm hồn vang vội

Những âm thầm chất chứa tận hồn sâu

Nguồn thơ say ta quên hết đất trời

Cùng thơ chảy suốt tận cùng ngây ngất

Và gặp người trong cơn quấn quít

Nối lòng nhau trong cảm nhận vô cùng

 

 

Điều mong ước

 

Xưa chinh chiến đời treo ngang gươm súng

Mà nghinh ngang chẳng sợ chết hay còn

Khói thuốc súng nửa đêm còn ngửi được

Nghe đâu đây tử khí lẩn mùi sương

 

Có lẻ bởi dòng trôi cơn binh lửa

Ta phải đâu đao phủ muốn giết người

Lửa cứ cháy quanh ta nhiều phiến hận

Cứ khơi khơi càu khuấy nỗi bất bình

 

Đêm pháo kích xóm chợ ngoài tan tác

Ngày giật mìn nổ giật chiếc xe qua

Bao người chết giữa cuộc đời hoan lạc

Tang thương nầy dày xéo nỗi lòng ta

 

Và cứ thế cuồng lưu ta dấn bước

Lửa anh em cùng hấp máu xong lên

Chén rượu hưng thời chưa uống cạn

Nửa chừng ta vét lấy chén bại vong

 

Xứ lạ não lòng đầy cơn bi ải

Nén hờn… lòng neo những cáo chung

Nhìn quanh quất… thấy cả trời nhiểu loạn

Tóc trắng già run theo mỗi bước chân

 

Ta muốn vắt cạn đời còn xót lại

Mấy vần thơ hào phóng giữa buồn tim

Người lính già chưa một lần khất hận

Cứ cho dù ngày tháng sắp lâm chung

 

Quê hương cũ bao giờ thôi biển lận

Non sông mù dầy đặc bóng tà gian

Ta ray rức từng hồi trong nhịp thở

Uớc mong ngày trở giấc đổi phế hưng

 

 

 

 

 

 

Cõi vô hình

 

Ở trong những ánh mắt

Của mọi người xung quanh

Tôi nhận được một ánh mắt

Hình như là của em

Ánh mắt ngời lên tôi bắt gặp

Nhắn đôi lời yêu thương

Không biết sao lúc đó

Tôi chợt nhìn buâng khuâng....

Có phải là em?

Hay là khoảng trống?

Chỉ chập chờn trong ảo giác

Như mỗi lần ngồi nhớ mông

Vì em là cơn gió

Vì em là hơi say

Tôi chỉ cảm nhận mà không bắt được

Nhưng trong vô cùng

Tôi biết...

Tôi yêu em

Và cứ như thế

Trong muôn ngàn ánh mắt

Tôi sửng sờ không tìm được ánh mắt em!

 

 

 

 

 

Chùm lục bát buồn

 

 

Tim

 

Tim yêu luôn mãi dại khờ

Có trăm dấu khổ ngu ngơ đường tình

Ngàn năm cũng một trái tim

Vổ trong lòng ngực bóng hình yêu say

 

Hồn

 

Hồn treo lơ lửng ngàn mây

Lang thang như gió những ngày heo mai

Hồn gieo tình lụy trần ai

Chở bao nhiêu đủ cho đầy ước mơ?

 

Xác

 

Chân theo những bước tình si

Ngu ngơ những giọt thầm thì yêu em

 

Tình

 

Tình treo lủng lẳng bóng say

Lang thang ta vuột trong tay tình hoài

Tim run, hồn lụy khôn nguôi

Ta ngồi ta đếm tình rơi tay người

 

 

 

 

 

 

Biển xa xứ người

 

Bao người nhắc nhớ mùa Xuân

Còn tôi sao thấy dửng dưng xứ người

Sáng ra giá lạnh bầu trời

Đi về gánh việc lạnh tơi cả người

Biển mùa Xuân sóng ngàn khơi

Đổ trăm điệp khúc phận người viễn phương.

 

 

                                       HtH

 

Nhắn người xa xứ

 

Nhà nghèo mái lá đơn sơ

Em nghèo nhà tắm lờ mờ vách thưa

Cái lu, cái gáo đơn sơ

Nước trôi mấy vạt trộn vừa áo em

Quê người nghe nói mà ham

Phòng the nước máy ấm rêm cả người

Ở đây gáo nước lạnh thôi

Ướt dài lưng áo, ướt đôi ngực tròn

 

 

 

 

Hảy quên tình sầu

 

Dòng trôi ngày tháng đi qua

Như mây cuối nẽo nắng nhòa bóng đêm

Hảy quên! Em hảy cố quên!

Cánh chim đã khuất biết tìm chốn nao

Hảy tô môi nhạt đỏ màu

Hảy xăm xuê áo hảy vào bến mơ

Hảy yêu như thể dại khờ

Hảy say men ái vổ bờ nhịp tim

Môi em có nhạt màu son

Nụ hôn mật ngọt nối tròn vòng tay

 

 

Câu đối

 

Xuân Dần hổ rống nhe răng khóc

Tết Mẹo mèo kêu vỗ bụng than                               

 

Cuối Dần luống cuống nhà... băng crốp (bank cruptcy)

Đầu Mẹo thẩn thờ chổ làm fired!

 

BAO GIỜ

 

Bao giờ ngọn lửa phương Đông

Bùng lên rực sáng ánh hồng Tự Do

Bao giờ phất phới màu cờ

Máu thanh niên bật tay giơ thẳng đầu

Bao giờ miệng hét ngàn câu

Nhân quyền khởi động…gục đầu gian tham!

Bao giờ lớp lớp hàng hàng

Nhân dân đứng dậy dẹp tan bạo quyền

Bao giờ sống núi vẹn toàn

Thay da đổi thịt non sông vững bền

Đó…Khi cỡi ách cùm gong…

 

 

 

MÙA XUÂN MUỘN

 

Xuân đời nghiêng bóng về chiều

Gom theo tuổi hạc bao điều nhân gian

Trắng đen mái tóc-trán nhăn

Trồng trành bao chuyện đục trong qua đời

Xuân về! Xuân trở lại thôi!

Còn ta đi mãi quay hồi được đâu?

Chén trà nâng mãi ngụm sầu

Ta ngồi đợi mãi ...ai đâu nghe mình?

Tri âm vọng ảo mù tâm

Thì ta độc ẫm mấy tuần trà dư

Đem chi một giãi sương mù

Tái tê bóng nguyệt... mờ lu bóng mình

Ta gom đây đó vô minh

Chất vào Xuân muộn dổ dành cõi ta..

 

 

 

CHẦU XUÂN

Rướn cổ cộ lúa.Trâu ơi!

Bờ đê đầy lộc nắng phơi lưng vòng

Móng in dấu đất cỏ non

Mười hai gió chướng bén dòn ngọn tre

Chầu sân hạt tẻ ủ mê

Hơi sương động rớt…rượu ve chai đầy

Cuối chạp.Xuân khởi hồn say…!

 

 

 

Chiếc áo dài trong hội chợ Xuân CALI

 

Trời Cali nắng hồng pha gió lạnh

Tết Cộng Đồng…khu đất rộng Xuân tươi

Mỗi mùa Tết em phơi tà áo lụa

Chéo vạt bay giửa hội chợ đông người

Mong manh chẻ cuốn vòng vo nắng ấm

Đôi chân thon gió vờn vóc trang đài

Em hớp hồn tôi cơn say vô lượng

Quên tuổi đời tà khép cuộc trần ai

Gió lành lạnh vào mùa Xuân trẩy hội

Tôi nhốt em trong ánh mắt mây trời

Rất lặng lẻ thôi…chỉ xin là vậy…!

Một chút hồn ngây nhớ tuổi xuân thời

Nơi xứ lạ quẩn quanh theo cơm áo

Ngày tháng trôi như dấu hạc lưng trời

Đâu dể gì tìm…trong ngày thường nhật

Chiếc áo dài ôm khép những đường ngôi

Hởi em…! Dáng mảnh mai diễm tuyệt

Rất hồn nhiên trong chiếc áo hoa khôi…!

Gió lồng lộng phơi sắc màu muôn thuở

Đôi tà bay …hình dáng gái Việt ơi!

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...