Friday, April 5, 2024

 

Tờ lịch cuối tháng 12

 

Còn một tờ lịch mỏng vánh

Khung lịch hóa nhẹ bâng

Tháng 12 đã hết

Còn một tờ …hết trơn!

Để vậy… chờ lịch mới

Sợ gở hết… lịch trần

Trống không ngày tháng tới…

Cuộc đời còn thăng trằm

Biết bao giờ gở hết

Để ta phủi nợ trần

Ừ! Làm sao tróc tận

Khi ta còn sống nhăn…!

Thì cứ còn bốc mãi

Những tờ lịch cuối năm

Chúc nhau mừng năm mới

Chúc hoài…hơi cà lăm…!

 

 

 

 

Thời gian

 

Thời gian kéo ta đi

Thăng- trầm…ta quên phức

Cứ tưởng mình còn xuân

Hung hăng cơn cao ngạo

Mộng mị và hoang đàng

Khi bước đi lạng quạng

Lưng gối mõi...thở than!

Ủa! Sao mau quá há!

Gìa khú rồi…nghe ông!

 

 

 

Vô Minh

 

Lấn cấn đời ta trôi sủi bọt

Vén cỏ cây tìm dấu tích ven bờ

Trong quá khứ vướng bao nhiêu...vấn nạn!

Bạn bè ta nhiều đứa chết giật dờ

 

Trong lưu lạc…giao thân cho phận số

Còn sống nhăn …nhiều lúc cũng giật mình

Trang lứa cũ giờ đâu còn mấy đứa

Thiệt! Rủi-May…đời bạt gió vô minh 

 

 

Gở gạt

 

Ta ngồi đếm ngược đời ta

Bao nhiêu hệ lụy vây qua tới giờ?

Để lo xoay trở chửa lời

Vài câu gở gạt…phủi đời vá khâu.

 

Ngắm tranh chuốc rượu

 

Người nâng ly rượu...bổng ta say!

Trời đất thênh thang một gốc đầy

Tay suông chuốc rượu tràn mời gọi

Tóc gió cuộn dài khéo gợi mây

Vòng nguyệt ai vun tròn sóng sánh

Xiêm y lỡ vuột ánh trăng cày

Ta chưa nốc chén người nâng tữu

Ô hay! Túy lúy...mộng dang tay...!

 

 

 

TRĂNG VÀ EM MỘT NỬA

 

 

Trăng - Em đối bóng giữa màn đêm

Khen ai khéo dựng cảnh thần tiên

Trăng tựa nửa trên...nửa dưới nước

Ngực che nửa lộ...nửa trong rèm

Gíó nhẹ mơn man em dáng ngọc

Trời im sương phủ… trăng nằm yên

Trăng chửa làm say hồn vọng hướng

Dáng em thơ nhả khúc say men...

 

Bài ca Mùa Đông( dùng cho lời nhạc)

 

Ù…ú u u u. Ù  ... ú u u u….

Mùa đông! Mùa đông về…

Gió thổi vi vu

Ngàn thông xanh phủ tuyết

Trắng quanh đồi…vi vu…

Hạt tuyết rơi phủ kín

Mặt trời giờ ở đâu...?

 

Mùa đông! Mùa đông về

Tuyết lạnh rơi mau

Nhân gian buồn chia cách

Khóc thương đời... xa nhau...

Xứ lạ đời lưu lạc

Quê hương giờ xa xôi...!

 

Mùa đông! Mùa đông về

Thương cho bao kiếp người

Bơ vơ ngoài giá lạnh

Mùa đông! Mùa đông chơi vơi

 

Mùa đông! Mùa đông về...

Thiếu phụ ngồi trông ngống

Ngoài trời đông hắt hiu

Bóng người đi biền biệt?

Trắng đường xa khuất xa

Chàng ơi! Chàng ơi!

Ôm con ru tình cũ

Tình mùa đông cô đơn

 

 

 

Em Sài-Gòn tháng ba

 

Tháng ba trời mưa bay

Sương sương từng sợi rét

Trên phố chiều Cali

Một chút buồn gió tạt

 

Trời Cali tháng ba

Bao năm rồi vẫn lạ

Ta nhớ hoài tháng ba

Hồn Sài Gòn trăn trở

 

Em Sài Gòn tháng ba

Áo bay bay trong gió

Màu hoàng yến trang đài

Ru hồn ta mê say

 

Em Sài gòn tháng ba

Đi hết phố Bô Na

Dài qua đường Nguyễn Huệ

Dọc bên sông nắng lòa

 

Em Sài Gòn thuở ấy

Cùng ta yêu mê say

Môi thơm nồng lửa cháy

Trời tháng ba đậm đà

 

Bây giờ trời tháng ba

Nghiêng đầu nhìn qua cửa

Có một chút giọt sầu

Ngoài trời mưa đã tạnh

Trong hồn ta mưa lâu

 

 

Những nhánh sông về biển Mẹ

 

Con sông chảy chia dòng miền châu thổ

Nhánh phù pha bồi lấp cánh đồng thơm

Những dòng sông chảy mãi không ngừng

Con nước vổ gập ghềnh ra biển lớn

Vận nước nổi trôi bao lần luân chuyển

Mẹ kiên lòng ký gởi những đàn con

Tình yêu quê gắn chặt mãi trong lòng

Dù oan trái vết hằn qua trong- đục

Những đứa con yêu quê hương tổ quốc

Vẫn chia dòng hàn gắn vết thương đau

Cho dù nay mẹ bạc sóng mái đầu

Mẹ còn đó chờ nhánh thương khoắc khoải

Gió rì rào thổi qua mùa lúa nở

Cánh cò xưa bay trắng cánh đồng mơ

Đàn con muôn phương của mẹ quay về

Xuân tươi thắm mẹ ôm con từng đứa

Mùa đau thương rồi sẽ không còn nửa

Từng nhánh sông chảy vào biển hiền hòa

Biển mẹ…vòng tay mở rộng bao la

Trùng dương rộng- mùa yêu thương vỗ sóng

 

Hương tình…

 

Mai đây chân ngựa phong trần

Đạp trên sỏi đá dấu hằn mờ phai

Mai đây trời rộng mây bay

Cánh chim bạt gió cũng theo cuối trời

Một mai-một mai –thôi!

Tình nhạt ngậm ngùi

Cố khêu ngọn bấc đẩy lùi bóng đêm

Khoả tay như bắt gặp em

Hình như hơi thở còn men hương tình

 

 

Một thuở Biên Hòa

            Nhớ môt thơì….

Đi xe lô chạy trên xa lộ

Về Biên Hòa xứ bưởi ngàn thương

Dòng Đồng Nai nước còn chảy xiết

Dề lục bình tất tả ngược xuôi

Qua cầu nhìn ngọn nước trôi

Phù sa đỏ rực bãi bồi đất quê

Rừng cao su bạt ngàn nghiêng bóng

Vườn bưởi xanh nhả nhẹ hương thơm

Lên Bửu Long nghe chuông chùa đổ

Khách trằm tư trong đục đời người

Qua Châu Thới đường chông chênh dốc

Nhớ ngày qua chừng như lạc bóng chiều…

Tân Uyên em gái đẹp mỹ miều

Có anh lẻo đẻo ra chiều ngó lơ

Đi theo mà cứ vả vờ

Hỏi đường hỏi chổ mua quà bưởi xanh

Bưởi nhà em mẹ để dành

Hay là anh đến chúng mình cùng ăn

Chút xíu mà đã nên duyên

Nhưng thời chinh chiến làm tên lính rừng

Mấy năm lửa rực non sông

Người em xứ bưởi lấy chồng bỏ tôi

Đi xe lô* một đổi thôi

Biên Hòa xa lắm từ hồi em đi

Bây giờ mờ mắt chim di

Đường xưa lối cũ còn gì dấu xưa!!!

 

Ghi chú: hồi đó đi Biên Hoà có những chuyến xe nhỏ loại pegeot 203

                           người t gọi là xe lô, tôi nghĩ không biết do chử location không?

 

 

 

 

Anh còn nợ …

 

Nợ em một gánh giang sơn

Anh chưa trả được? nợ em xóm làng

Cây xanh em bón gốc vườn

Anh chưa tưới hết mấy dòng khoai môn

Nợ em cây khế đơm bông

Anh chưa hái trái cành không gió lùa

Nợ em liếp cãi sau hè

Bón phân chưa tới vàng hoe héo tàn

Nợ em mâm quả trầu sang

Nợ chưa hỏi cưới, nợ em… mong chờ!

Bỏ quê, bỏ xứ…Bơ vơ

Xứ người cơm áo -cầu cưa- mộng tàn

Theo bao nhiêu nỗi gian nan

Anh còn nợ …lời thề nguyền nước non!

 

 

 

           

Tháng Bảy bên nầy

 

Tháng 7 Cali chẳng thấy mưa

                                                  Vài ngày nắng gắt rát da trưa

Nắng làm nhựa bốc lên mùi khét

Nắng hắt ngoài hiên ngọn gió lùa

 

Nhiều lúc bão giông dầy cơn mưa

Lốc xoấy bất ngờ đến đầu mùa

Mấy ngày lành lạnh trời mây mịt

Tháng 7 trời chợt nắng-chợt mưa

 

Tháng bảy bên nhà chắc nhiều mưa

Mưa ngâu mù mịt gió giao mùa

Mưa ướt áo em ngoài đường phố

Mưa ướt mẹ già giữa chợ trưa

 

Em bé đôi môi đánh bồ cạp

Co ro dưới hiên phố đục mưa

Cập vé số bán chưa đầy nửa

Chắc chiều nay...cơm chẵng đủ no

 

Bà mẹ già đầu che vãi mũ

Mưa tạt lùa ướt áo vá quàng

Miếng trầu nhai lạt môi thấm nước

Mớ rau còn…mẹ hắt hơi khan

 

Mưa tháng Bảy ướt dầm cơm áo

Mưa quê nhà mưa tạt-mưa ngang

Mưa nhà nghèo-mưa đời trơn trợt

Đến bao giờ gom đủ chén cơm

 

Tháng Bảy bên nầy-nhớ bên đó

Chia lòng hai-đứt ruột xót thương

Góp chút tình quê vài trăm bạc

Làm sao vá hết…nỗi đoạn trường

 

Miếng đói dẫu sao còn sang xẻ

Miếng Tự Do-Dân Chủ-Nhân Quyền

 Muốn chia xớt làm sao gởi tới

Bởi rào quyền dầy đặc quê hương

 

 

 

ÁO MÙA XUÂN

 

Mùa Xuân hoa nở nụ Xuân

Lá lên xanh biếc trên cành

Cô em tôi vui trở lại

Trong chiếc áo dài trắng xinh

Em nâng cánh hoa tươi thắm

Trời Xuân ửng đỏ hồng nhan

Em bỏ ngày Đông chiếc lá

Nằm co ro trong trại giam

Em cố quên ngày buồn bã

Chốn lưu đày đầy gian nang

Nơi lao tù- đo sức mạnh

Của tuổi trẻ nước Việt Nam

Không bao giờ chịu khuất phục

Trước tàn ác của bạo quyền

Em như cơn gió thời đại

                                                       Đòi Công lý và Công bằng

Thổi bay đi nỗi sợ hải

Em đang khoát áo mùa Xuân

Hoa Tự Do-Nhân quyền sẽ nở

Vinh danh…em gái Phương Uyên!

 

 

 

Tôn nữ vô Nam

 

Ai xui Tôn Nữ vô Nam

Cho trai xứ nắng đem lòng tơ vương

Ai xui Tôn nữ dể thương

Tóc vai một nữa nghiêng dường xoắn anh

Dạ thưa cái miệng trái xoan

Anh nầy… lạ rứa…mần răng…dị òm…

 Em đem cả một dòng Hương

Rót câu máy đẩy…chẻ đường tình si

Em về ngoài nớ …có khi

Trở vô xứ nắng…tôi ghì ở luôn

 

Ai xui Tôn Nữ tơ vương

Một lần trăng tỏ dìu đường ái ân

Trớ trêu ông bướm nhụy dâng

Tình ơi! Ngang trái cam đành sầu tuôn

Lở chi đò khuấy dòng Hương

Trăng tàn núi Ngự mây vương đỉnh sầu

Tôn Nữ ơi! Dốc Nam Giao

Ngậm ngùi hạt nắng gieo sầu-rẻ đôi

Vô Nam chỉ một…lần thôi…!

Ngàn năm nhỏ lệ khóc đời truân chuyên

 

Tôn Nữ ơi! Mối sầu riêng

Bên lòng se sắt đành câm nín hoài

Tình kia gieo khổ cho ai

Cung đàn lổi nhịp mưa dài phương Nam

Hạt rơi nỗi nhớ phương Ngoài

Hạt ăn năn đọng buồn lay lắc hồn

Bao năm tóc đã màu sương

Nhớ nàngTôn Nữ dậm trường sầu tuôn

Đời xuôi theo tháng năm mòn

Còn nghe tiếng đọng trong hồn thương em

 

 

Buồn ơi! Chở dọc sông buồn

Thuyền qua mấy khúc đoạn trường

 

Ngụm Nhớ

 

Xẻo miếng đoạn trường chia nhau cắn

Tháng Tư rơi rớt những bội phần

Bụm miệng…cấn đau…ngồi trợn mắt

Ba chín năm nhồi những tang thương

 

Quanh quẩn bạn bè còn mấy đứa

Chắc vài năm nữa cũng đi đong

Một lứa ngang tàn thời chinh chiến

Bây giờ gầy guộc sắp lâm chung

 

Chí lớn hồn như đinh đống cột…

Con tim hào khí vẫn chưa cùn…

Tháng Tư chợt tỉnh…cơn huyển mộng

Ba chìm bảy nổi phận lưu vong

 

Thơ năm ba chữ làm bằng chứng

 Có đâu phủ được món nợ nần…!

Món nợ giang sơn sao kể xiết

Kể từ ngả ngựa gảy súng gươm

 

 

 

 

Em-Tục Mê

 

Người trong tục lụy thong dong

Tuổi thanh xuân-khép- hở.Hong

Sợi tóc trên bờ lưng ong mượt mà.

Chổ em thơm mật hương hoa.

Tôi nào chạy thoát sa đà yêu say.

Mộng du.Thoát kén thân ngài

Bay ngang cõi tục tỏ bày yêu mê

 

 

MÀI
 

Tôi ngồi mài chiếc gươm cùn

 Đã lâu…. sắt thép thêm mòn cọ thân

Tôi ngồi mài nỗi sắt son

Cõi sương khói đã nhạt trơn dốc đời

Tôi ngồi buồn hắt- buồn hơi

Mài thân cọ nỗi sầu nơi xứ người

Tuổi đời mài xác đuối hơi

Mài cơn thịnh nộ …đến hồi xuôi tay…

 

Chiều nay có một ông già

Về con phố cũ… người qua hửng hờ

Mắt buồn nhìn con phố xưa

Xa lạ. Hàng cây cũng trơ tuổi đời

 

 

 

 

 

Chiều buồn mênh mông

Có tiếng thở dải

Của một ông già ngồi

Nhìn trời mây xa xôi

Nhớ một thời dỉ vảng

 

 

 

Một thời muối quẹt, mắm kho

 

Một thời muối quẹt, mắm kho

Lửa rơm hơ tiếng ầu ơ dí dầu

Một thời xa mút cần câu

Quẩy đuôi cá lội biết đâu mà dò

Một thời bên mẹ tròn vo

Vòng tay, hương tóc mùi tro phả hồn

Vuột đi…Một cõi thăng trằm

Xa lơ xa lắc vói tầm mẹ mong

Bây giờ ngồi gậm mông lung

Muối tiêu rắc rát trên lưng vở đời

Đôi khi kêu tiếng Mẹ Ơi!

Khỏ đôi đủa dội những lời ca dao

Đói lòng tay quẹt, mắt lau

Mẹ Ơi! Con sắp qua cầu tử sinh

Vẫn còn nhớ mẹ như in

Mắm kho, muối quẹt mà tình…Mẹ Ơi!

 

 

 

Tháng Bảy

 

Tháng Bảy Cali chẳng mưa Ngâu

Dầm đề u ẩn những giọt sầu

Hồn trãi mây bay về xa thẩm

Mộng vỡ hoang tàn cuộc bể dâu

Ngồi tiếc tuổi xuân còn vọng động

Vá víu niềm vui…bạc mái đầu

Lăn thân về hướng mặt trời lặn

Hạt bụi trần gian sắp phai màu

Buồn ném câu thơ vào vô tận

Mang cuộc tàn phai xuống biển sâu

Sóng vỗ ngàn năm lời vang vọng

Điệp khúc muôn đời cuộc bể dâu!

 

 

 

 

GIÓ

 

Gió…Gió đi về đâu?

Mang nỗi niềm nhân thế

Gió…Gió đi về đâu?

Mang bao niềm trăn trở

Gió âm thầm cứ mãi cuốn đi

Gió lay mái tóc

Gió quấn quit bờ vai

Mái tóc em thả dài

Gió gieo hồn mê say

 

 

Làm sao tôi ngăn được tim tôi

Khi nhìn thấy em mái tóc buông lơi

Gió miên man những sợi tơ trời

Quấn hồn tôi bổng chốc chơi vơi

 

Làm sao tôi ngăn được tim tôi

Khi nhìn dáng em thấp thoáng lả lơi

Đồi núi cỏ xanh… xanh ngát bên trời

Tôi theo cánh chim vổ cánh bồi hồi

 

 

 

 

 

Đổi Đời

 

1-Tôi ngồi giủ áo phong sương

Rách bươm lưng vãi…sức mòn nút khuy

Tôi ngồi nhớ chuyện thịnh suy

Hát nghêu ngao… Vở mộng …Xiêu dốc đời

 

2-Tôi về giòng cũ sông trôi

Lấy thơ đấp vá chổ vơi ngọt bùi

Khuấy dầm nước xoấy vịnh voi

Nhớ người châu thổ một thời đầu vun

Bây giờ nhiều khúc cạn cùn

Lơ ngơ cứ tưởng đi lầm nước non

 

 

 

Nhớ

Tháng 11 cơn mưa rớt vội

Sợ mùa đông… mây lãng lên trời

Chim trên cành co ro ướt cánh

Đôi mắt lim dim…buồn khơi khơi…

 

Như ta nhìn mưa lòng chanh chạnh

Ngọn sầu nào lãng đãng buâng quơ…

Ngó cơn mưa từ nguồn xiêu đổ

Có gì đâu…mà nhớ …thẩn thờ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Vú ơi!

 

Vú ơi! Múp nụ trang đài

Núp trong ngực áo những ngày thơ ngây

Che! Sợ thiên hạ sâm soi

Hở trong tay tựa…những ngày yêu đương

Nở căng vòm sữa nuôi con

Truyền dòng cảm xúc đời non lớn người

Vú ơi! Nguồn sữa héo vơi

Cháu măn vú móm…Bà cười …Ngân nga

Điệu ru bà vẫn thiệt thà

Xứ người…Cháu lớn nhớ ra câu gì?

Một hôm ngực nhói… siêu vi!

Cắt bờ ngực…Tẻ mất đi vòm hồng

Cơn biến động… ảnh hưởng mòn

Héo đời thiếu phụ vuông tròn cháu con

Mình ơi! Chua, ngọt gánh chung

Cơn đau mình chịu…tôi…lòng xót xa

Vú ơi! Tẻ nhánh thịt da

Thương mình héo hắc… Buồn da diết! Buồn!

 

CÁM ƠN

 

Cám ơn đất nước tạm dung

Mở lòng nhân ái đón dòng người tuôn..

Cõi người vượt sóng…lênh đênh

Cõi người địa ngục…xa tầm xiềng gông

Cám ơn…! Ta sống một lần

Qua cơn Hồng thủy biết nhân cách người

 

 

NHỚ NGHÈO

Nhánh củi đưa ngọn lửa nung

Cái ơ nồi đất thơm lừng cá kho

Chiếc đủa xoây trở trong ơ

Mùi thơm hành tỏi trộn vừa mùi quê

Có hương tóc mẹ gội tro

Sau lưng áo ướt …tuổi thơ quấn hồn

Cái thời mùi mẩn nghèo trơn

Chan canh một…lùa miếng cơm mặn mòi

Bên nây ngồi nhớ một thời

Buồn so đôi đủa…buồn ơi! Nhớ nghèo…!

 

 

BỜ CÁT LỠ

Tặng Chính, em Ánh và Cúc

 

Biển ơi! Biển ngàn năm sóng vỗ

Bờ cát buồn…mất dấu bước chân qua

Con dã tràng bới tìm hoài công mãi

Xót xa tan bọt vướng bóng chiều tà

Hoài cố..!  Người xưa tìm dĩ vãng

Mắt xa xăm… hình bóng cũ còn kia

Mà thiên thu nhòa lấp …những chia lìa

Người hóa vãng… người ngùi nghiêng tóc trắng

Biển ơi! Biển ngàn năm vẫn động

Có bao giờ dừng lại lớp sóng đưa

Cho ta tìm lại dấu vết ngày xưa

Ô! Ta… con dã tràng bồi cát lỡ…!

 

 

 

 

Nhớ bạn xưa

 

Người xưa đà khuất bóng

Lâu…!Chưa tạnh nhớ thương

Nhìn di ảnh bạn cũ

Ngùi nhớ mắt cay nồng

Hồn bây giờ ở đâu?

Bạch Dương! Hởi Bạch Dương!

 

 

 

ĐA TÌNH

 

 

Em độc địa rải nụ cười quyến rủ

Tôi đa tình mắt cứ ngó trân trân

Em trơn trợt …tôi dò chân té sấp

Lúc hoàn hồn...em biến dạng người dưng

 

Cơn mê hoặc cứ tuồng luôn dụ khị

Tôi còn khờ dù tóc đã hoa râm…!

Ba cái chuyện lăng nhăng lố nhố

Chọc quê hoài mà hỏng bỏ…để dành

 

Xâu một chuổi nợ duyên gì lảng nhách…!

Nhờ vậy tôi làm thơ tình thật mùi

Đâu khách sáo…Tôi rất giàu tưởng tượng

Nên cũng phê qua những phút rong chơi…

 

 

 

HOA MUỐNG BIỂN

 

 

Bên triền bờ cát nắng mưa

Bao năm gió đẩy gió đưa cát chày

Phận em bò bãi cát dài

Bám truông đất lỡ, đất bồi mong manh

đơn hoa nở bờ hoang

Muốn(g) đem tâm sự …nhả hương phơi lòng

Nắng lên tim tím bên đường

Có ai vọng động…? Người dường vô tâm!

Ngoài kia sóng biển thì thầm

Muống ơi! phận bạc bò quanh bờ chiều…!

Dã tràng ngó động cát xiêu

Thương hoa rủ nắng tàn theo đêm dài….

                                  

 

 

 

 

 

Quê hương còn nhớ mãi

 

Quê hương như sợi tơ tằm

Quấn quanh thân nhớ cuốn trăm lá tròn

Quê hương sợi nắng tươi non

Vướng con mắt ngó nắng vòm bên nây

Quê hương lá biếc bóng cây

Cam,chanh,bưởi,mướp che dầy liếp rau

Quê hương và miếng cơm nhai

Húp canh chua cá thơm mùi ngò om

Quê hương bầu luột, mắm nêm

Quê hương muối quẹt, nước cơm nóng vừa

Ngồi nhơi nhớ chuyện đời xưa

Quê hương một thuở tóc cua miểng dừa

Quê hương lội ruộng bắt cua

Quê hương chèo dọc con đò lưới thưa

Quê hương một thuở quê mùa

Nhớ Ba, nhớ Má -Gió lùa ca dao

Võng đưa cỗng nhớ dạt dào?

Mưa Ca-Li -Giọt đổ mau ngoài trời

Quê hương nhớ quá-Buồn ơi!

Hát câu vọng cỗ chơi vơi điệu sầu…!

                                            

Sóng Gợn Tim Rung

 

 

Anh đã biết tình em trong ánh mắt

Chạm tim anh trong khoảnh khắc ngập ngừng

Anh câm lặng giấu từng cơn rung động

Tháng ngày trôi còn lắng động hương thầm

 

Em cô phụ…qua tháng dài đi mãi

Bên người chồng kề tựa gối chăn chung

Anh không thoát những buộc ràng hệ lụy

Cứ mãi chờ nhau chẵng bước đi cùng

 

Thôi em nhé cứ giử tình như vậy

Giử tinh khôi hồn lắng động mê cung

Qua khung ảnh mơ màng cơn kích cảm

Xa nghìn trùng truyền gợn sóng tim rung!

 

 

LẠC ĐẠO CHIỀU NOEL

 

Chiều Noel uống rượu bồ đào

Nghe thăm thẳm hơi men nồng cháy đất

Tuổi gần tối nhá nhem buồn đối mặt

Nên hẹn về trong giấc ngủ hồng ân

 

Đi về ngủ thiếp trong sương tuyết

Xa tắp mùi hương ngự dáng trầm

Giáo đường chuông đổ sương khuya lạnh

Đêm mấy nghìn năm Chúa xuống trần

 

Tin chốn trần gian còn có Chúa

Như tin tánh Phật ngự trong tâm

Bác ái quên mình trên thánh giá

Từ bi buông xả hết châu thân

 

Chúa Phật không già theo phế tích

Vì Người hiện hữu bởi thương yêu

Đêm nay quỳ dưới chân Thiên Chúa

Nhưng sớm ngày mai lạc cũng nhiều

 

Lạc nẻo đường xưa huyền diệu quá

Ba Ngôi - Tam Bảo cõi Ta Bà

Thiên đường địa ngục con đường lạ

Lạy Chúa về đâu mây trắng qua

 

 

Kiêm Đoàn

Sacramento, Giáng sinh 2014

 

 

 

 

Hướng Hồn Lạc Đạo

 

 

 

Đêm Noel nhấp chén rượu hồng

Nghe vọng tưởng một trời ngây ngất

Nghiêng tóc trắng dốc đời tất bật

Đêm vô cùng Thánh nhạc nhả âm

 

Thâm thẩm tuyết rơi che nguyệt khuất

Động vành hương tỏa chốn hoang sơn

Chuông vang hồi đổ mừng Thiên Chúa

Đêm mấy nghìn năm Ngài Giáng trần

 

 

Đức tin nơi Đấng Thiên ngự trị

Ẩn mình như Phật ở trong tâm

Bác Ái xả mình trên Thánh Giá

Từ Bi cứu độ cõi u minh

 

Chúa- Phật trãi qua nhiều biến cuộc

Vẫn còn vang vọng mãi hồng ân

Đêm nay ngồi vọng mê Thánh tưởng

Sáng mai thức dậy chút lạc tâm

 

Nẻo đời sắc tướng vô vô ngã

Cõi tục u minh chốn ta bà

Thiên đường địa ngục đường lên xuống

Ta biết về đâu phận số ta…?

 

 

 

 

QUÁN LẠC PHÚC

 

 

Cứ xả đời theo hào quang nguyệt

Quên chân dẫm đất lối cỏ hoa

Ngan ngát hương bay loài dạ thảo

Hướng hồn thanh lặng tiển nguyệt tà

 

Buổi sáng hừng đông ngày mới tới

Ta còn hớp ngụm đắng cà phê

Chút ngọt của đường pha đầu lưởi

Vẫn còn phơi phới những thăng hoa

 

Tóc đã pha sương viền muối trắng

Nổi nhớ còn vun trán da nhăn

Cuộc thế vuông tròn trong với đục

Gạn  đục chắt trong vở lẻ ra…

 

Ngồi bên hiền nội tóc nhạt phai

Vịnh bờ vai héo ấm ấm tình dài

Con cháu sum xoe cùng chúc thọ

Quán lạc phúc đây…nở nụ cười

 

Cứ chạy lòng vòng tìm thú vui

Trong ta cùng với mỗi nụ cười

Đã là hạnh ngộ niềm hoan lạc

Chính trong tâm phúc… những lụa là

 

 

 

 

 

 

 

 

Hoa Nở Chiều Đông

 

Chiều Đông trời đất buồn chi lạ
Mưa phùn, gió bấc rét căm căm
Lạc lõng chiều đông hoa hé nở
Rưng rức buồn rơi chiều cuối năm

Bao nhiêu nỗi nhớ từ xa xăm
Ùa đến tim ta như sóng vỗ
Bao chuyện ngày xưa như thác đổ
Đìu hiu như ghềnh đá khô khan

Ngày ấy qua rồi cơn tao loạn
Cửa nhà, hình ảnh cũng tan hoang
Muốn về tìm lại nơi chốn cũ
Mà tiếc là như ... giấc mộng tàn

Cuối năm hoa nở chiều đông lạnh
Vẫn nhoẻn nụ hồng với gió sương
Ước sao được giống cành hoa nhỏ
Lặng lẽ đời trôi giấc mộng thường   

  Nguyên Nhung

 

Hoa Nở Chiều Đông

 

 

Chiều Đông đất khách buồn ngơ ngẩn

Gió rét căm căm …lạnh đất trời

Mai đỏ nụ Xuân… chồi non biếc

Lập mùa giao động bóng chiều soi

 

Vọng nhớ thời gian trôi qua vội

Lùa vào tìm gợn những giao thoa

Buồn –vui …lữ thứ loang loang vỡ

Bọt sóng va thân mộng tan nhòa

 

Thoảng qua đã bốn mươi năm chẳn

Quê nhà một thuở vở tan hoang

Lối về thâm thẫm…ngày mong ngóng

Vườn cũ, nhà xưa… vẫn xa xăm!

 

Cuối năm hoa nở-hoa xứ lạ

Ngồi đây nghiêng tóc tẻ pha sương

Hoa ơi! Hoa nở vô tư quá!

Ta muốn như hoa…nở mộng tàn…!

 

 

 

 

Ngón tay và tờ lịch mới

 

Ngón tay cũ xì

Xé tờ lịch mới

Thời gian trôi đi

Chẳng để lại gì

Ngoài vết nhăn đậm

Trên trừng ngón tay

Bấu víu vô vọng

 Với những tháng ngày

Qua từng kẽ hở

Bụm vớt xót lại

Úp mặt nhăn nheo

 

Một ngày bắt đầu

Của năm trên tay

Một ngày cạn dần

Của đời tàn phai

Và cứ như vậy

Ta bốc gỡ đời

Trôi qua vun vút

Sắp cặn hết rồi

Một đời trôi xuôi!

 

 

 

 

 

 

 

THÁNG CHẠP

Kỷ niệm ngày Tết năm xưa ở Vàm Kinh Bổn Xồ-Chợ Lách

 

 

Và tháng Chạp lại về trên xứ lạ

Ít nhiều nhớ tháng Chạp Vàm Kinh

Nắng hong hanh mùa Đông sắp hết

Nhánh cây khô vừa lú nụ đọt xanh

Bầu trời sương sương như chớm nhỏ giọt

Tháng Chạp nào quê cũ nhớ loanh quanh

Cơm nếp mới quết bánh phồng dẻo nhẹo

Miếng lá khô…tay chị gói bánh chưng

Màu lá dứa xanh trộn dừa thơm phức

Từng đòn bánh tét gói dây quanh

Đêm canh lửa che tay ngồi ngáp gió

Em tôi…tay quạt lửa rực than hồng

Buổi sáng gió la đà vườn xanh mướt

Miệt vườn ơi! Mùa hoa nở…Hết Đông…

Cậu tỉa lá cây mai ngoài sân trước

Má nhai trầu bõm bẽm tém môi hồng

Tháng Chạp về nhà nhà đang kháp rượu

Chờ ngày Xuân…từng ly cụng dòn rân

Nhìn tháng Chạp bên nầy …nhìn lạng quạng…

Tháng Chạp về…ngày nào cũng giống trân

Theo cơm áo túi bụi mòn gót đế

Ta ở đây nhớ tháng Chạp Vàm Kinh…!

 

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...