Biển khóc
Biển thì thầm gieo vào cơn sóng biếc
Gió ngàn năm đưa ngọn nước vào bờ
Như tình anh trong bọt nước sóng xô
Cứ vở nát dưới chân người khuất dấu
Cọng rong rêu thân chìm không bến đậu
Có bao giờ bám được bến bờ yêu
Chực trôi theo từng con nước thủy triều
Nên biển khóc muôn đời tình trôi dạt
Tìm…
Rì
rào sóng vổ bờ cát vắng
Dấu vết chân buồn nghe biển than
Tình mất như ngàn năm bọt nước
Trắng vào bờ xóa hạt cát lăn
Em ơi bao giờ cơn sóng lặng?
Cho bóng tình xưa rỏ màu trăng
Lóng lánh màu phai trên dấu cũ
Anh đi tìm mãi hạt cát lầm
Đã xế chiều rồi trên bờ cát
Biển còn mặn uớt vỗ bờ dai
Ta nghiêng đời xuống như ánh nắng
Còn níu chút sầu trên vạt mây
Ta tìm ta...và ta tìm em
Ở trong tiếng gió khắp thế gian
Còn nguyên những lời yêu dấu cũ
Rơi theo hạt cát biển xa ngàn
BIỂN VÀ CÁT
Sóng
luyến bờ sóng triền miên vổ
Gió lặng rồi trăng láp ló ngàn mây
Bờ lau xanh như ngủ dưới sương cày
Bờ cát lạnh nghe thầm thì nước lách
Và đêm nay tình yêu phơi ánh nguyệt
Chứng minh lòng biển cát có ngàn năm
SÓNG VÀ CÁT
Sóng
vào bờ cát vắng
Cuộn những đợt nước tràn
Đem theo tình biển rộng
Bờ cát nhiều dấu chân
Biển thì thầm réo gọi
Em còn mãi phân vân
Chưa theo cơn sóng vổ
Nước quay về mênh mông
Như tình anh cuốn quít
Mà
em thì vô tâm
Nên nhiều khi ngậm miệng
Chưa nói lời yêu em!!
QUA ĐỒI TĂNG NHƠN PHÚ
Viết theo tâm sự của một người
....
|
|
Qua dốc đồi xưa mùa hoa nở
Tím rừng hoang tím bóng chiều
Anh khoát chinh y vào quân trường
Thủ Đức những ngày mới vào lính
Tóc ngắn ba phân mới tám tuần
Em đến thăm anh chiều thứ Bảy
Hai đứa kề nhau dưới bóng sim
Mùa nầy hoa nở màu tim tím
Hương tóc em thơm hay hoa thơm?
Khe khẻ em ngâm bài thơ cũ
Màu tím hoa sim của Hữu Loan
“Chính chiến mấy người đi trở lại...”
Lời thơ ôi!..! sao quá đoạn trường!
“Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người em gái hậu phương”
Chinh chiến qua rồi mùa khánh tận
Bỏ súng lên rừng em xa anh
Mấy năm"cải tạo" nơi rừng thẫm
Nghe tin anh chết... xác vùi nông
Chưa được cùng nhau vui ngày cưới
Em đành chít vội chiếc khăn tang
Đã hứa cùng anh nên duyên nợ
Lỡ hẹn nhau rồi... em nợ anh
Mấy chục năm rồi em ở vậy
Cứ giử lòng em một kiếp nầy
Chưa lể hộp hôn mình chăn gối
Thì thôi..em đã..của anh thôi!
Chiều nay em đi qua Nhơn Phú
Vào mùa hoa nở trên đồi sim
Nhớ ơi! nhớ quá hình bóng cũ
Khe khe ngâm bài thơ Hữu Loan
Đồi xưa đả mấy mùa thay đổi
Mấy chục năm...Tăng Nhơn Phú ơi!
Ngắt hoa sim ngát mùi hương nhớ
Ôi ngày xưa cũ...đã mất rồi!
Tương tư
Đàn ơi! gieo tiếng ưu sầu
Lá rung theo gió đêm thâu sương mờ
Khơi chi khúc hát ngậm ngùi?
Trăng đêm nghiêng bóng...đàn ơi! rưng buồn
Theo trong tiếng nhạc tơ vương
Tương tư ai..? Nhớ...trăm đường sầu rơi!
Mùa thu Hà Nội
Mùa thu Hà Nội
có buồn không?
Gió qua đường phố nắng pha hồng
Có chút heo mai trời lành lạnh
Em qua lối nhỏ áo vàng thơm
Bước đi chưa vội vào lớp giảng
Em còn chờ ngắm áng mây hồng
Chiếc lá ửng vàng sương buổi sớm
Chừng như thoáng nhẹ ánh long lanh
Ca li buổi sáng mây xuống thấp
Gợn chút mưa sương ...rất đổi buồn!
Ngồi bên khung cửa nhìn dịu vợi
Hình như...có một chút tơ vương?
Mộng ước
Cái mộng nó ở trong hồn
Bao nhiêu cũng chở theo vầng trăng trôi
Thực tế chết đứng chết ngồi
Cho nên nhìn lại cái tôi dè chừng
Tuổi chiều xế bóng mõi lưng
Cỗng bao nhiêu nửa thêm tình dở dang???!!!
Thôi đành ngó xéo, ngó ngang
Bao con nhạn trắng bay ngang về trời
THU KHÔNG
Ước chi chiếc lá mùa thu
Cứ đong đưa trên cành
Đừng rơi vội
Như nỗi nhớ của ta
Cứ còn trong hồn
Như ly rượu lưng lưng
Nếu uống cạn
Ta sẽ không gì để uống
Thế nhưng
Trời không chìu ta
Chiếc lá cuối cùng
Rồi cũng rời nhánh cây
Nhẹ nhàng rớt xuống mặt đất
Cây đứng trơ trơ cành…
Ta chợt nâng ly
Uống đến giọt cuối cùng
Một chiều thu tróng trơn
Từ Hôm Đó...
Thay
lời thiếu nữ
Em cám ơn anh
Làm nhịp tim em đang bỡ ngỡ
Bổng rộn ràng dạn dĩ yêu thương
Em cám ơn anh
Làm bàn tay em bối rối
Bổng không ngại ngần ôm lấy anh
Em cám ơn anh
Cám ơn anh ngàn lần
Anh đã làm em bỏ đời con gái
Biết thế nào run rẩy giữa vòng tay
Biết từng giọt mê say
Hai hàng nước mắt ứa ra bất chợt
Cơ thể em đổi khác
Em thành đàn bà từ độ yêu anh….
Hoang sơ
Em nằm bờ đá ngắm trăng
Nguyệt mờ hư ảo bên hàng cây nghiêng
Em mơ sóng vỗ bờ thiền
Lênh đênh giác ngộ về miền hoang sơ
Phơi trong ánh nguyệt huyền mơ
Hoàng
ngân phả nhẹ nhiểu tơ dáng người
Xiêm
y vướng lệch vun đầy
Cõi
che khuất gắp, cõi ngoài mượt sương
Em, ngày xưa qua cầu
Em, người dưng lối xóm
Như nhánh bông bần
Tóc buông dài xỏa
Qua cầu gió bay
Em, người dưng khác họ
Như dề lục bình
Trôi ngang mỗi bửa
Làm rung động lòng anh
Em, người dưng qua ngỏ
Đo bóng hàng cau
Bước đi như vội
Thơm hương em thật lâu
Em, chiếc cầu mấy nhịp?
Nhịp nào vào tim
Anh huýt sáo khẻ
Bài
tình yêu không tên
Em, người mơ thuở ấy
Ngày cũ mờ tâm
Chuổi đời trôi mất
Theo tháng năm thăng trằm
Em, mình đâu nợ vì nhau
Nước chảy bồi hồi
Chiếc cầu mất nhịp
Lòng buồn, buồn xa xôi!
Xuân
họa thơ cụ Nhân
Xuân khứ, Xuân lai, lại đón Xuân
Ai đem khuê cát đến cùng gần
Dáng hoa cành liểu..ồ! du khách
Mày sắc, mi cong ..ấy! mỹ nhân!
Đã đến cùng ta sao bóng ảo
Sao không bậu bạn buổi giao hoan
Ta say hay tỉnh trời xuân mộng?
Ai rót thì thầm chuyện ái ân?
KHAI
BÚT ĐẦU NĂM
Tặng Trần Kiêm Đoàn
Đất khách đầu năm...đời viễn xứ
Cũng rượu cũng mừng đón Xuân lai
Nhìn trời mây bạc chen nắng ấm
Nâng chén quan hà uống rượu cay!
Bậu bạn dể gì cùng tương ngộ
Đâu phải quê mình Tết thảnh thơi
Cơm áo quẩn người lo tất bật
Nhớ nhau chỉ gởi cái Mail thôi
Tứ xứ quây quần bên chiếc máy
Gỏ chử đầu Xuân chúc tụng nhau
Vẫn những câu xưa như trái đất
Mà ấm lòng Xuân đón giao thừa
Cứ hẹn, hẹn hoài làm sao gặp!
Cứ nhắc, nhắc hoài những chuyện xưa
Tóc bạc đã già nghiêng bóng xế
Viễn xứ mịch mùng mây gió đưa
Anh bạn Việt Nam cùng lối xóm
Vẩy tay chúc Tết đêm giao thừa
Tiếng pháo nổ dòn…phong pháo ngắn
Chỉ có vậy thôi...lặng lẻ thôi!
Ly rượu một mình ta uống cạn
Tứ bề đêm vắng giá sương rơi!
NỖI
ĐAU THẦM
Biển bạt ngàn khơi biển sóng xô
Biết đâu là bến... ở đâu bờ?
Ta mơ hạt cát theo biển rộng
Về lắng thân tàn trên đất quê
Nỗi đau ngày tháng ta đọng lại
Thành bãi đất buồn thân cát khô
Cũng đành cam chịu…hơn còn phải
Một kiếp lưu đày nơi xứ xa
Chí cả cứ đeo hồn giục giã
Mà thân tàn tạ tháng ngày trôi
Nhìn quanh một đám người bôi mặt
Một lủ công hầu miệng đãi bôi
Vận nước bên trong tan nát rách
Bám đời canh bạc lấp đầy hong
Một bọn nô vong làm vua chúa
Dân oán ngập trời khắp núi sông
Cũng bọn quần thần sơ tán cũ
Bon chen hùng cứ chẵng nên công
Hám danh vỗ ngực làm Thiên tử
Rủng rỉnh rượu ngày đến rượu đêm
Buồn quá ta nhìn trời chưởi đỏng
Biết ai cùng...chia chát buồn nôn!
Ôi! Nỗi đau thầm đành gánh chịu
Bạn, tôi còn bao nỗi hoài mong?
NGƯỜI
Ở BIỂN
Xóm
biển vắng bên bờ lau xào xạc
Maí
lá nghiêng theo bóng nắng về chiều
Vách
kẻ hở lùa đầy hơi biển mặn
Cột
xiêu xiêu năm tháng đở gió lùa
Thuyền
ra khơi nên bờ im như ngủ
Con
dả tràng làm tổ sóng đu đưa
Theo
năm tháng cứ vun hoài tổ ấm
Nhưng
hoài công chờ đợi...! Cát nhòa!
Dân
xóm biển nắng soi da rỏ mật
Tắm
biển khơi chòi lá ướt quanh năm
Bập
bềnh sóng đèn chong chao bóng nhỏ
Biển
mênh mông trời rộng ánh sao đêm
Phăng
miệng lưới cá theo dòng nước chảy
Bập
bềnh phao mắc lưới cá lao xao
Đôi
tay rắn thâu đường dây gom lưới
Đổ đầy
khoang hơi đá lạnh co ro
Sáng
mai đây thuyền về nơi bến cũ
Bến
lao xao- bến gọi lái buôn về
Người
mặc cả, cân đo, tính toán
Manh
lưới hiền phơi sào cột chơ vơ
Sóng
vẫn vỗ chiếc thuyền neo không ngủ
Suốt
đời thuyền lảo đảo với biển đưa
Người
ở biển cũng lao đao biển gió
Suốt
bốn mùa cơm áo với âu lo!
Nói
với bức ảnh cô bé dể thương
Bé
ơi thổi nến bao lần?
Mà trông mắt biếc như tình... ngó ai
Bé nhìn con mắt kéo dài
Tay xoa má ửng tóc cày ngón đan
Môi son như mở nụ hôn
Bé ơi! Bé có ngại ngần vòng tay
Hồn tân theo mộng về ai?
Có
hay dối mẹ những giây phút buồn
Tuổi xuân con gái rộn ràng
Dấu quanh dấu quất trong hồn mộng mơ
Trái
tim vỗ ngực vu vơ
Mùa
yêu thương chắc còn chờ tình nhân?
Bước
phù trầm
Tặng bạn
thơ Huy Văn
Đời quanh quẩn tháng ngày lưu lạc
Cơm áo quay theo dòng chạy đua chen
Nhiều khi quên ta hình vóc cũ mèm
Hồn lãng đãng tìm vào thơ say mộng
Những cơn khát trầm sâu như trời rộng
Tim
cháy bùng thơ chữ mọc cánh bay
Ta nhớ ta hồi tưởng tháng năm dài
Một thời cũ bao nhiêu dòng trôi nổi
Chữ gieo neo tình yêu thời trai trẻ
Nét kiêu hùng một thời lính hiên ngang
Chén quan san bè bạn thuở cơ hàn
Mà chính khí như trời cao bể rộng
Như mới đây áo chiến bào xung trận
Mơ vun đầy sông núi một đường gươm
Ừ! Mới đây...! ngày bỏ súng, hàng quân..
Thấm thoát đã hơn ba mươi năm có lẻ
Mỗi bận soi gương, sợi tóc buồn trắng tẻ
Rớt kẻ tay...ta buông tiếng thở dài
Bao xót xa… bật dậy mắt cay cay
Nhìn trong đục nhân gian mờ hư ảo
Kiếp nhân sinh… Ôi! sao nhiều phiền não
Còn bao lâu...? Ráng bước hết phù trầm
Gió rét gào còn chưa tạnh mùa đông
Ai rót lạnh vào chén sầu lử thứ?
Ta uống say rung đảo đất trời nghiêng?
TÌNH
TỰ PHÙ SA
(Tặng hiền đệ Huy Văn)
Dòng phù sa vẫn đấp bồi bờ bãi
Dù dòng sông sạt lở những khúc quanh
Bao nhiểu dương cuộn xoấy đến khôn cùng
Những hạt lắng phù sa còn đọng mãi
Thời gian trôi với bao nhiêu oan trái
Cuộc thăng trầm phủ tuyết trắng màu xanh
Như
dòng sông bồi, lở những vết hằn
Soi bóng hạc viễn xứ buồn trăn trở
Những khi đứng nhìn ngoài xa biển rộng
Sóng lô nhô đi mãi đến phương ngàn
Hạt cát nào theo bọt nước mênh mang
Cùng hòa nhập chín dòng sông cố xứ
Nhánh Tiền Giang rẻ quanh cồn cây trái
Nhánh Hậu Giang chia đụn cát cù lao
Thuyền sẽ về bến cũ ...nhớ hôm nào
Ta cất bước lìa xa...giờ trở lại
Nhớ Mỹ Tho chuyến đò ngang Rạch Miểu
Nhớ Vỉnh Long Bắc Mỹ Thuận nối qua
Nhớ chiếc phà qua sông Hậu Cần Thơ
Mỗi nơi ghé : nghe mùi câu vọng cỗ
Người hành khất năm xưa giờ đâu vắng
Chiếc đàn thùng, cô bé mắt nai tơ
Những bài ca sóng vổ lắng bao giờ
Theo con nước trôi đi rồi quá khứ
Chiếc cầu treo mấy nhánh sông nối lại
Nghe buồn buồn qua mấy nhịp về xuôi
Dề lục bình đọng lại những hạt trôi
Phù sa lắng bến bờ hồn lưu lạc...!
MAI NẦY CÓ GẶP NHAU
Rồi mai nầy anh sẽ gặp em
Người em Hà Nội “dáng kiều thơm”*
Như nước Hồ Gươm xanh màu biếc
Em nhìn anh với đôi mắt long lanh
Như mây đỉnh núi chiều quanh quẩn
Tóc xỏa dài theo vạt áo lưng
Em gọi: Tiếng anh...chim buổi sáng
Reo hót trên cành mới hừng đông
Anh gọi: Tiếng em...nghe rất ấm
Chừng như lửa hực giửa đôi lòng.
Phố Hà Thành gió mùa Xuân còn đọng
Anh so đo nhìn ngực áo phập phòng
Có phải chất chứa bao điều muốn nói
Cuộc tao phùng vời vợi cách biển Đông
Trong khoảnh khắc ngại ngùng sôi nổi
Bắt tay em người em gái Hà Thành
Anh trân quí thời diễm xưa mơ ước
Một lần về thăm ba sáu phố phường
Nơi cô động ngàn năm văn vật
Bóng tiền nhân lần mở đất Tiên Rồng
Bọc Âu Cơ chia hai từ dạo đó
Cứ cách phân tình cốt nhục tương tàn!
Rồi mai nầy anh sẽ gặp em
Như bắt gặp một ngày trẩy hội
Giửa nhịp tim không khoảng cách ngăn
Trong nhịp đập là tình thương chân thật
Anh cùng em dạo phố rất bình yên
*Trong một bài thơ của Quang Dũng
Gởi em cô gái Bắc
Miền Bắc bây giờ đã lạnh chưa?
Bên nầy trời rét tuyết đêm rơi
Bên đó chắc gió Đông Hà nội
Lạnh qua chiếc áo ấm em tôi
Đi phố một mình co ro lạnh
Rét câm câmphủ ướt mưa phùn
Hà Nội phố mù mù mây gió
Em nghĩ gì trong nhịp bước run?
Những viên gạch xám ...xưa xưa lắm
Phố màu rêu cũ đã ngàn năm
Hoa Đào vẫn nở trong sương giá
Rón rén chân khua gái Hà thành
Anh mơ Hà Nội áng văn thơ
36 phố phường một thuở xưa
Hồ Gươm-Hoàng Kiếm thời dựng nước
Lập quốc an dân mấy triều vua
Chưa đến một lần lòng thầm ước
Một ngày dạo phố nhớ liệt oanh
Từng viên gạch nhỏ quanh đường phố
Chắc còn lưu dấu bóng tiền nhân?
Trời Cali mới vừa qua cơn bão
Mù sương mờ mịt một giãi trời
Nhớ quê thâm thẫm về một phía
Bên ấy vào Đông lạnh lắm rồi!
Em mặc áo len quàng khăn cổ
Đôi nón che dù khỏi ướt thân
Đôi tất kéo cao, mang đôi ủng
Cho mỗi bước đi khỏi lạnh lùng
Lục bát trần tình
Tặng VTT nhân chuyến đi Quận Cam
4/03/2011
Giọt nhớ
Cà phê nhỏ giọt cầm chừng
Đưa môi uống đắng mà lòng mê ngây
Nhớ em mật ướt bờ môi…?
Một lần anh hớp cả đời không quên!
Một chút hương
Vô tình hai nửa vầng
trăng
Nép sau nếp áo phập phồng nhịp run
Hương hoa sau vườn nhà em
Hình như gió nhẹ đi len vào phòng
Hương nào tóc quyện tay
vòng
Làm anh nín thở...hương
tình anh say
Nghiêng về…
Khẻ đưa cái nhẹ nắm tay
Dìu anh qua nhánh bưởi khai mùa về
Trái say nghiêng nhánh đê mê
Nhánh nào em khẻ nghiêng về bên anh?
Giữa mù trăng
Trăng hởi mờ chi giửa ngàn sương
Ta mãi tìm trăng mịt lối đường
Hứng lạnh đêm nay vai áo ướt
Và hồn tan tác ngất qua truông
Cây trơ bóng đứng trời đông lạnh
Chiếc lá sắp rời vẩy gọi em
Dường như cánh hạc xa xa lắm
Chớp mắt đâu đây bóng em trầm
Vô hướng mù mù trăng mờ ảo
Tan trong huyển hoặc cõi vô thường
Em vẫn chìm trong trời hiu quạnh
Bao giờ hứng được ánh trăng tuôn
Cho ta hấp hối cơn say đấm
Rời cõi mê hoang ấp mộng hằng
Dù chút cạn cùng yêu nói được
Bên em một phút để lâm chung
Ngại
ngùng
Muốn
theo em...cái ngoắt tay...
Cỡi
lưng hạc trắng tình bay mây ngàn
Cõi
dung tục cõi thế gian
Trái
tim bật dậy rộn ràng lòng say
Mùa
xuân đồng cỏ xanh tươi
Em
con ngựa cái quảy đuôi dựng bườm
Anh
tên nài dại lừng khừng
Lơ
ngơ chưa dám đến gần giật cương
Chờ
trăng
Đã nát lòng anh buổi chia xa
Dẩu biết tình em có mặn mà
Dẩu biết yêu em là oan trái
Sao vắng em rồi anh ngẩn ngơ
Chỉ trách hờn em mù hư ảo
Cho anh đờ đẩn những giấc mơ
Vương vấn tìm em theo ngày tháng
Trăng
ơi! Soi ánh nguyệt anh chờ!
Hảy nói lời ly biệt
Đày đọa
chi anh!
Làm đời
em tàn úa
Đày đọa
chi anh!
Cho đời
em hấp hối
Để em
mong chờ
Theo năm
tháng cứ dần qua
Ôi xót
xa! kỷ niệm nào dấu kín
Mối tình
đầu còn giử mãi trong tim
Tội
tình chi?
Em
..có tội tình chi?
Mà
anh đọa đày bằng lời yêu mật ngọt
Em
đau buồn số kiếp chờ mong!
Đày
đọa chi anh!
Cơn
buồn nhức nhối
Đày
đọa chi anh!
Hảy
nói lời ly biệt
Cho
em biết rằng
Mình
mãi mãi cách xa nhau
Nếu một mai
Cũng có thể ngày kia tôi chết
Là chuyện bình thường của tử sinh
Chẵng có gì bận lo
Cái chết như một hành trình
Có bắt đầu
Và kết thúc dòng sinh mệnh của mỗi người
Nhưng anh luôn hối tiếc
Vì chưa lần gặp em!
Thân xác anh im lìm
Nhưng linh hồn anh bận bịu
Còn mơ màng vướng víu tình em
Nếu vô tình hay được
Chắc gì em buồn….?
Nhưng anh biết
Em sẽ làm thơ
Post lên diển đàn
Bài thơ khóc tình bi lụy
Nhiều người đọc
Hòa lòng cãm thương
Và anh nhạc sĩ phổ nhạc
Hát khản tiếng
Đưa hồn anh về cõi vô biên!
Cây
vú sửa nhà ngoại
Hồi
đó mỗi năm còn rất nhỏ
Cứ mỗi
lần được mẹ dẩn về thăm
Quê
ngoại miệt Cầu Ngang
Đi
xe đò hai chuyến
Dừng
lại xóm ven đường
Mái
nhà tranh vách lá
Ẩn
trong màu cây xanh
Đi
qua vùng cát bỏng
Gió
đầy bụi rát chân
Xóm
rẩy vẫn còn nghèo
Bầy
ve sầu kêu vang.
Đây
rồi căn nhà ngoại
Trước
sân nhà cây vú sữa đang trổ bông
Cơn
gió thoảng
Đưa
mùi hương thơm nồng.
Hồi
mới trồng, cây ngang tầm mắt
Đến
bây giờ cây vượt nóc nhà tranh
Mỗi
mùa cây trổ bông
Ngoại
tôi già thêm tuổi
Trái
vú sữa căng tròn
Màu
hồng tươi ngọt mát
Bao
mùa rồi xa xăm
Ngoại
tôi giờ khuất bóng
Bóng
cây tàn che sân
Cây
vẫn oằn say trái
Con
ve sầu kêu vang
Màu
sữa trắng tươm đầy
Miếng ngọt thơm hương cũ
Ngoại
tôi giờ mộ sâu
HƯƠNG
NHỚ
Kính dâng hương hồn má.
Thưở
nhỏ hay nép mình bên má
Mỗi
lần ba la mắng con hư
Vòng
tay má đón con che chở
Những
làn roi nhè nhẹ đánh nư
Hương
tóc má thơm mùi bồ kết
Vừa
mới gội còn thấm áo vai
Con
khẻ liếc nhìn lên tóc má
Một
vừng đen thẫm rẻ đường ngôi
Tóc
má tháng ngày soi ánh nắng
Cơ cực
nuôi con tóc úa màu
Những
sợi hoe vàng đầu chót tóc
Từng
mấy gian nan má gánh vào
Ba
năm thêm đứa con nối gót
Chín
đứa bòn hơi sức má gầy
Hương
tóc một mùi thơm bồ kết
Thấm
hồn mỗi đứa một bầu thương
Con
lớn vào đời làm lính trận
Xa
má những năm tháng phiêu bồng
Mỗi
bận có về thăm làng xóm
Con
ghiền hương tóc má gần con
Rồi
cuộc thăng trầm đau vận nước
Tù tội
con đành gảy súng gươm!
Lưu
đày rừng lạnh U Minh vắng
Lặn
lội đường xa má đến thăm
Nhìn
tóc mẹ giờ đầy đớm bạc
Đôi
mắt má buồn thương nhớ con
Áp
vào hương tóc con hỏi má
Má
ơi! Hương tóc cũ không còn
Những
giọt mồ hôi đường xa đến
Hương
nào xót mặn má tìm con
Vạt
áo ướt đầy mồ hôi chảy
Hương
bay chắc má lắm mõi mòn
Má
ơi! Giờ cách xa viễn xứ
Má về
thiên cổ bóng hạc xa
Mộ lạnh
bên kia bờ quê cũ
Bồi
hồi con nhớ tóc hương xưa
(Ngày mẹ năm 2011)
PHƯỢNG NHỚ
Phượng nở hai màu khoe sắc hương
Mùa hè nghiêng bóng trước sân trường
Tuổi nhỏ một thời vương nỗi nhớ
Hai màu hồng,tím một trời thương
Mỗi cánh phượng hồng trang thơ ép
Từng dòng thơ nhớ gởi trao thương
Lưu bút ngày xanh dòng mực tím
Gởi nhớ, gởi thương tuổi học đường
Ngắt cành phượng tím trao em đó
Hảy nhớ tình nhau vạn nẻo đường
Lớn lên mỗi đứa đi mỗi ngã
Thời gian trôi vuột những yêu thương
Kỷ vật qua bao cơn biến loạn
Mất rồi những dòng chữ thân thương
Hoa phượng mùa hè, hoa vẫn nở
Hồng, tím còn đây trước sân trường
Người xưa biền biệt ...người xưa đứng
Buồn nhìn mái ngói đã rêu phong
Em của thời xưa giờ tóc trắng
Ta của thời xưa tóc điễm sương
Phượng ơi! màu nhớ lòng lưu luyến
Ta hát bài ca "Phượng nhớ" buồn
Thiếu phụ bên đường dừng chân lại
Có phải người xưa cũng đoạn trường?
MƯA
TÌNH DỞ DANG
Mưa tình ướt đẫm môi em
Giọt yêu ngọt xớt vào thân lửa hồng
Vòng tay anh chẵng ngại ngần
Trút cơn mưa xuống trên làn da em
Giọt nào buông hết qua thân
Giọt oan nghiệt đã nối hòn máu anh
Cơn mưa tình ái dở dang
Trăm năm em gánh lỡ làng phận em
Uống
ly rượu bọt tình nhân
Cõi trần nhiều lắm gian truân
Gặp em trong buổi anh gần ngất ngư
Em mời chẵng lẻ chối từ
Mím môi nóc cạn ly đầy vô minh
Rót thêm ly bọt tình nhân
Tróng trơn…anh hớp hư không lạnh hồn!
Như
hạt mưa
Thà
như hạt mưa
Nằm
trên chiếc lá
Nắng
chiếu muôn màu
Gió
chiều đu đưa
Thà
như hạt mưa
Chảy
dài trên má
Em
tôi thẩn thờ
Đường
tình bơ vơ
Thà
như hạt mưa
Rơi
trên đất nẻ
Ngọn
cỏ gió lùa
Bao
mùa nắng khô
Thà
như hạt mưa
Lẩn
trong nước mắt
Em
tôi ngóng chờ
Người
tình xa xưa
Thà
như hạt mưa
Trăm
điều muốn nói
Lẩn
trong nỗi sầu
Len
vào biển khơi!
Hạt
mưa! Hạt mưa
Nằm
trên tay người
Nát
đời con gái
Lầm
lỡ yêu rồi
Đau
khổ cả đời!
Nếu
mai tôi về
Nếu
mai đây tôi về
Con
đường xưa chắc khác
Bởi
thời gian quá đỗi rất lâu
Mấy
chục năm viễn xứ
Giờ
tôi bạc mái đầu
Bước
lưu vong trở lại
Miền
đất cũ quê xưa
Nhưng
tôi biết chắc
Cánh
đồng lúa vẫn xanh
Gió
thơm hương mạ mới
Người
dân quê vẫn đượm tình
Đón
người xưa trở lại
Cho
dù có chút buồn
Qua
bao thay đổi
Một
thời gian điêu linh
Người
còn, kẻ mất
Ngấn
lệ buồn khó ngăn....
Dòng
sông xưa vẫn còn lượn khúc
Những
nhánh bần xanh
Con
bìm bịp kêu nước lớn
Dề lục
bình tim tím nở bông
Nhưng
con đò xưa vắng bóng
Chiếc
cầu cao đã bắt ngang sông
Cô
gái năm xưa đưa đoàn quân qua bến
Chắc
bây giờ tóc cũng điễm sương
Thuyền
em chóng sào không đợi khách
Váng
rong rêu như rả mục tháng năm
Nếu
mai tôi trở lại
Chắc
gì tôi gặp lại em....!
Tình
yêu bóng mây
Em cứ
mãi là người tình trong mộng
Để
anh thèm thuồng trong những giấc mơ
Em cứ
mãi là người tình chưa đến
Để
anh chờ háo hức một vòng tay
Em cứ hẹn cho dù em nói dối
Để anh chờ trong hồi hộp mê say
Anh lặng lẻ với mối tình ngây dại
Cho dù đời anh tóc ngã màu mây
Trái tim và hồn anh như tơ mỏng
Cứ vổ
đầy mộng ước của chàng trai
Đời lá
mùa thu
Sao
cứ mùa thu lá lại vàng?
Phải
chăng đời lá cũng sang tuổi đời
Trở
màu từng cánh lá rơi
Trong
ta có lẻ cũng vơi cuộc đời
Bao
nhiêu lá đổ hồn tơi
Ta
trong tỉnh lặng…ngồi khơi đợi ngày
Kiếp
về như lá thu phai
Vào
nơi mù dấu hình hài thế gian
Phút
cuối đời ba
Mấy
chục năm ba gánh gồng cơm áo
Nuôi
đàn con khờ dại... bã đôi vai!
Chín
đứa đeo gánh nặng tháng năm dài
Ba vẫn
vững bàn chân ba bước tới
Từng
bước gian nan cuộc đời trôi nổi
Ba vửng
tay chèo chống thoát gian nan
Cuộc
đời ba luôn ân nghĩa vẹn toàn
Nên
phút cuối yên bình như gió lặn
Thoáng
buồn buồn nằm trên giường bệnh
Nhìn
đàn con, đàn cháu đứng vây quanh
Có lẻ
ba còn luyến tiếc ân cần
Sợi
tình cảm chưa muốn đành đứt đoạn
Lời
cuối cùng ân cần ba căn dặn
Ráng
giử tình gia huyến nghĩa anh em
Ráng
sống với đời sống cho thật hiền
Đem
ân đức hòa mình cùng nhân thế
Ba
khép mắt thật bình yên lặng lẻ
Tiếng
buồn con cháu òa khóc quanh ba
Cả đời
ba cho...ba cả đời chưa nhận
Ba
đi rồi...nhẹ thoát cuộc đời xa
Trái
tim bao dung giờ đây ngưng đập
Đôi
mắt nhân từ khép kín hàng mi
Thân
xác lạnh toát hơi xa biệt tịnh
Hồn
thiên di phù thế biệt từ đây
Mới
phút giây gần...giờ xa miên viễn!
Hồn
lên mây...xác cứng lạnh buông xuôi
Hai
cõi sống, chết liền nhau chấp chới
Mà
nghìn trùng chẵng nối được tâm hơi!
Xin
khấn vái hương hồn ba siêu thoát
Xác
thân ba tro bụi gói hương linh
Xa
quê hương ...ba sẽ trở lại gần
Mảnh
đất cũ bên mộ phần gia tộc
Vết
Hằn
Hồn mở toạc những nỗi niềm ẩn khuất
Nhóm chữ buồn loang chảy mấy vần thơ
Như sâu thẫm lòng đại dương bật dậy
Những cuồng sôi làm động sóng xô bờ
Bờ hoang dã gió dựng mùa quay quắc
Vết chân xưa bờ cát đã tan mờ
Con dã tràng chạy vòng cào hang lở
Đưa ngoe càng hứng lớp sóng đẩy xô
Ta ngửa mặt nhìn khoảng đời khuất dạng
Bao cơn đau động não đến điên khờ
Chợt thấy ta trống không tình chẳng có!
Chỉ quay cuồng trong nhục thể vu vơ
Bởi ta trót lỡ sinh lầm thế kỷ
Chiến tranh bầm hồn phách thuở còn xanh
Khi tuổi lớn quay trong vòng chiến trận
Sống thác nhờ may rủi chốn lửa binh
Im tiếng súng con ngựa buồn rủ bóng
Phó cuộc đời tù ngục hận thâm sâu!
Biệt cố xứ rong tháng ngày khất thực
Ngồi vọng sầu ngầy ngật những vết đau
Dạ
Nguyệt
Đã tắt hồi chuông tỉnh mịch buồn
Trăng lên ngỏ trúc bóng nguyệt run
Lá xoè mờ ảo cơn gió động
Gợn sóng lao xao tiếng dạ cầm
Ai khóc? Ơ hờ... nước giao thoa
Trăm năm còn đợi cuộc tình cờ
Dạo khúc nguyệt cầm xưa bỏ lỡ
Hồn buồn quấn lại mộng ban sơ
Ngơ ngác người nhìn trăng xế bóng
Mà chưa tỉnh mộng giấc miên mang
Bao giờ người đến cho ta gặp?
Để giải oan ta một khối buồn?
Dung
nhan người thơ
Em còn cõi tục
Nét mặt nhân từ
Lòng thanh thoát thiện tâm
Câu thơ buồn huyển hoặc
Lần chuổi hạt đời
Mơ màng thoát tục đến siêu nhiên
Thơ cùng người du mộng
Vào hiện thực những vết bầm
Rung chuông hoà tiếng vọng
Ta lần tìm dấu em.
No comments:
Post a Comment