Friday, April 5, 2024

 

TƯỢNG ĐÁ KHÔNG CÓ PHẬT

TÂM TƯỞNG……. GẶP PHẬT

 

           Ngày xưa …sống rất hồn nhiên

Mỗi ngày chỉ biết kiếm tiền nuôi thân

CỘI MAI GIÀ

Như cội mai già…thôi trổ bông

Mùa Xuân đã đến chẵng chờ mong

Người đã chiều tàn nên chẵng vọng

Đời trăm năm đi chỉ một vòng

 

Ta cử rượu…vắng…!  không bè bạn

Hết những cơn say ói mật tươi

Không còn đến những nơi vui nhộn

Ngồi ở nhà quanh quẩn

 

Ngồi buồn ghép chữ mà chơi

Giải vây sầu quẩn…quanh đời nhạt phai


Thấy đời vân hạc mây bay

Vô thường một kiếp trần ai…giật mình!!!!

Cõi sinh cõi sống vô minh

Tỉnh ra chợt nhận…có-không…cuộc đời

 

Cám ơn…cám ơn tình em

Cho tim anh đập rộn êm tình nồng

 

 

                                                TÌNH GIÀ

 

           Lâm và Nhã quen nhau trên văn đàn qua các trang Net….nói lâu thì không biết bao lâu, trao đổi…chợt có, chợt vắng…Thật ra với Lâm thì lúc đó cũng không quan tâm gì…ngoài cách xữ với nhau…Lâm biết nàng là một sinh viên văn khoa nổi tiếng với những baì thơ từ dạo đó…..

 

        Sau 75 nàng thôi học và bươn chảy vào cuộc sống sinh nhai. Nàng có cuộc sống thật vất vã sau khi bà mẹ qua đời. Mẹ nàng là một cô giáo rất tân tụy với nghề nghiệp vì câm giận với bọn tà quyền sau 1975, bà đã quyên sinh. Một nỗi hụt hẫn lớn khi cô gái trẻ mất đi người mẹ kính yêu và đi vào đời trong khốn khó của thời cuộc. Rồi nàng ưng một người tù cãi tạo về bị vợ bõ và sang Mỹ theo diện H.O.Tưởng cuộc đời từ đây sẽ tốt đẹp nơi đất hứa, nhưng rồi phong ba lại tới khi va chạm của nàng với con riêng của chồng càng lúc càng mảnh liệt khó hàn gắn. Nàng dứt khoát rời bỏ chồng để ra ngòai sống với hai bàn tay trắng….Hình như tính khí dứt khoát của nàng giống mẹ, bà đã quyên sinh mà chẵng ai ngờ sau khi bà nói ra điều ấy….

            Với một thân nơi đất khách nàng lao hết mọi việc để mưu sinh, ngày tháng trôi qua với bao nhiêu tủi buồn đơn lẽ, nàng mạnh mẻ bước đi…cho tới giờ…tuổi đã luống chiều, nàng chưa bao giờ nghĩ tới tình yêu….

 

           Từ ngày vợ mất, Lâm buồn thương vô hạng….Lâm kể cho nàng nghe nỗi trống vắng buồn đau trong cô đơn. Chàng nói chuyện với nàng thường hơn …Và có hôm Lâm nói với nàng: “ Mình hảy đến với nhau chia nỗi cô đơn của tuổi xế chiều”…ban đâu còn do dự, sau đó nàng đồng ý…Rồi ngày tháng kế theo hai bóng xế quyện vào nhau trong một tình cảm đặc biệt, cho dù xa xôi nhưng mà gần, như  mây cuốn quyện trong bóng hoàng hôn …rồi chàng và nàng yêu nhau qua những tin nhắn. Cuối cùng hai người găp nhau, cùng có những buổi giao tình đầm ấm, mặn nồng. Hai người hẹn sẽ về với nhau trong một ngày thuận lợi để dựa vào nhau sống hết cuộc đời còn lại ….   

          

TÌNH XA

 

Mỗi sáng thức…uống tình em ngọt

Những lời tình êm nhẹ nhắn nhau

Anh chòang tỉnh…vừa nghe em gọi

Nỗi hân hoan…buổi sáng bắt đầu…

 

Em xa lắm…mà rất gần thương nhớ

Xoắn đời nhau trong những ước mơ

Hương mật ngọt trong lòng ấp ủ

Chạy quanh thân rạo rực mong chờ

 

Môi em nở trong ngày hạnh ngộ

Như đóa quỳnh hương anh ngất ngây

Vòng tay hân hoan vừa khép lại

Dường như rất nhẹ tựa khói bay

 

Em từ trong ảo về rất thực

Chạm vào nhau cứ ngỡ chiêm bao

Có phải tình xa từ kiếp trước

Để có phút nầy ta gặp nhau

 

 

HUỲNH TÂM HOÀI

THÁNG 20/ 2/2020

 

 

GHẸO NHÀ THƠ

 

Mấy lão nhà thơ khéo nghĩ ra

Cợt mây đùa gió ghẹo Hằng Nga

Uống trăng đáy cốc làm sao xỉn.

Tìm bóng trong gương rõ thật là…

Chữ nghĩa đặt bày thi với phú.

Rượu chè rắm rối nhạc rồi ca.

Bỏ trà thôi tửu còn tin được.

Đố các người cai cái thứ ba…

 

 

HV

 

Đố các người cai cái thứ ba

Thật tình mà nói các lão ta

Còn sức còn leo trèo dóc mụ

Còm lưng chóng gậy đẩy bà ra

Quẹo đeo cáng cuốc ham gì nỗi

Mắt ngó trân trân cái nập nà

Thế là bỏ hết …còn gì nữa

Chọc ghẹo làm chi …tội lắm mà!

 

TH

 

Khi vui ca hát, mĩm cuời

Khi buồn than thở để vơi nỗi buồn

 

BẠN ĐỜI LỚP TRƯỚC CÒN MẤY ĐỨA

ĐƯA ĐÃ CHẦU TRỜI, ĐỨA GÌA NUA

MUỐN THĂM BẠN CŨNG KHÔNG TỚI ĐƯỢC

ĐỒNG KHỔ NHƯ NHAU TUỔI CUỐI MÙA

 

 

THÔI THÌ ĐÀNH CHỊU …KÊU CŨNG CHẴNG

TỚI ĐƯỢC CÙNG NHAU UỐNG NHƯ XƯA

RƯỢU CÒN TRONG TỦ, LY TRONG TỦ

CỮ KIÊNG BÁC SĨ…BÃO NÊN CHỪA….

 

Mèo thích ăn cá nhưng không biết bơi.
Cá thích ăn kiến nhưng không thể lên bờ.
Cuộc sống không có từ hoàn hảo nên cứ cố gắng hết mình.

 

Sợ Cô (Corona)

 

Bây giờ không biết chạy đâu

Corona khắp năm châu

Nó từ Vủ Hán sang bắc Mỹ

Nó đến Châu Âu ghé Ý rồi

Nó lan nước Pháp nhập Anh quốc

Á Rập  …Iran…chết quá trời

Xứ Mỹ cô về chi cô hởi

Bàn dân thiên hạ rủ xếp hàng

Vô chợ costco mua thực phẫm

Walmart…walgreen…hết sạch trơn

Món mask…kệ không ai gom hết

Chloroc chùi tay cũng sạch luôn

Thiên hạ sợ cô rồi cô hởi

Cầu Trời có thuốc …chết cô ngay

Biết chạy đi đâu …đành chịu vậy

Đi đâu cũng ngán sợ cô lây

 

 

 

Yêu nhau mấy núi cũng qua

Bị con mắc dịch corona….anh hỏng dám trèo

Chuồng chuồng cánh mõng bay vèo

Đẻ em ngày tháng như bèo ao khô….

 

Đời ta buồn dốc tận cùng

Em đưa tay bắt …anh lần mò lên

 

 

Em đi em bỏ cuộc đời

Anh còn ở lại

 

Ta giờ …dù tóc bạc phơ

Mà chưa biết hết nhịp khờ tim rung

 

Những ngày còn lại

 

Tôi nằm kéo sợi nhớ xưa

Mấy chục năm tuổi….gió lùa bóng mây

Tôi ngồi nhớ chuyện mới đây…

Thế mà mấy chục năm đầy rủi may

Xin cho còn lại tháng ngày

Bình an bước hết cuộc đời nhân gian.

 

 

CÔ Vi VỦ HÁN

 

VỦ HÁN…VỦ HÁN ….khởi Co Vi

Ôi! bọn Tàu cộng thật man ri

Lấy dân nhiễm bịnh làm vũ khí

Tàn ác vô cùng chúng gởi đi

Năm Châu ngã chết như rơm rạ

Thế giới tràn lan khóc chia ly

Tội nầy, tội ác kịnh Thiên Địa

Tập Cẫm Bình ơi….trả lời đi

 

Rồi ngày mai

 

Thời gian trôi mãi

Người sẽ già thôi

Đời như cơn gió

Qua đi mất rồi…

 

Còn trong nỗi nhớ

Chỗ ngồi quạnh hiu

Bao nhiêu chìm nổi

Như áng mây chiều

 

Còn lại gì đây

Bao nhiêu ngậm ngùi

Tiếc thương cũng vậy

Thôi đành buông 

Xưa đời lính hiễm nguy chiến trận

Ta chẵng chùn chân dấn bước đi

 

Thời gian

 

Một thời tuổi trẻ hào hoa

Thời gian hằn nét hóa ra điêu tàn

Liêu xiêu bóng ngã hồng quang

Nắng chiều đã nhạt sắp tàn vực đêm

 

 

 

Sinh Nhật thời covis

 

Hôm nay sinh nhật thời covis

Con cháu gọi thăm sức khỏe già

Một chút quà tươi mừng tuổi thọ

Người giao hàng cũng đứng cách xa

Đeo khẫu trang bước ra cũng sợ

Gói đồ mang tới dính con ma

Cái loài covis loài quỉ ác

Ẩn hiện vô hình ám ảnh ta

                                                   TIN BUỒN

 

           Hôm qua (6/7/2020) nghe tin nhạc sĩ Trần Quang Lộc ra đi ở Việt Nam…sau thời gian chống chọi với căn bịnh ung thư gan…một cái chết được báo trước. Hôm nay (6/8/2020) lại nghe tin nhà văn, nhà báo Nhật Thịnh ra đi (tin từ nhà văn Trần Kiêm Đoàn) ở Thủ Phủ Sacramento, một cái chết thật bất ngờ…chỉ vì ăn miếng bánh chưng mắc nghẹn, vô bịnh viện cấp cứu…nhưng không qua khỏi…anh thanh thản ra đi….Cho dù báo trước hay không báo trước…Ra đi là vỉnh viễn mất trên cõi thế gian nầy….

                                      Thân qua một buổi chợ đời

                                  Rồi ra cát bụi xa nơi tụ hình

                 Thành kính phân ưu cùng gia đình người quá cố

                 

 

        Vài dòng tâm tình về nhạc sĩ Trần Quang Lộc

 

                      Thực ra trước đây tôi chỉ biết nhạc sĩ Trần Quang Lộc qua những dòng nhạc sáng tác của anh…như bản”Về Đây Nghe Em”, sau nầy tôi bắt nhịp quen anh qua Nhã My. Nhã My đọc bài thơ“Hội An Qua đó Một Lần” và có ý đinh gởi đến anh và nhờ anh phổ nhạc và hòa âm. Ban đầu tôi ái ngại, vì bài nầy đã được nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ rồi…Nhã My nói không gì đâu…bài thơ được nhiều nhạc sĩ phổ thì có thêm nhiều sắc thái… Thế là tôi đồng ý. …..

                       Mặc dù trong lúc nầy anh bị ung thư bàng quang, mỗ lần thứ 4 và di căn qua phổi còn yếu…nhưng với lòng say mê sáng tác và tình cãm bạn bè, anh đã cầm đàn phổ bài thơ và cất tiếng hát qua dòng nhạc của anh vừa phổ. Anh đã chuyễn cho tôi. Ôi! thật hết sức cảm động với lòng nhiệt tình của anh. Mặc dù chưa lần găp nhau nhưng dường như rất thân quen.

                       Trong dịp Tết vừa qua, tôi và Nhã My hẹn nhau nếu có về Việt Nam thì đến viếng thăm anh. Nhã My ở Washington state về trước…nhưng gặp vụ dịch Corona nên phải quay về lại Mỹ chỉ sau mấy ngày đặt chân đến Sài gòn, còn tôi thì phải hủy vé…thế là cơ hội găp anh Lộc không còn…..Sau nầy biết bịnh anh càng suy yếu…chúng tôi chỉ biết nguyện cầu và động viên anh vượt qua cơn hiễm nghèo …Nhưng hởi ơi! Sáng ngày 7 tháng 6 thì được tin anh ra đi vỉnh viển…chúng tôi nghẹn ngào cho tin nhau biết…Thôi hết rồi…Vỉnh biệt một nhạc sĩ đã cống hiến đời mình cho âm nhạc…lúc sức yếu rồi mà vẫn ngân nga với giọng hát tiếng đàn của  mình. Anh mất đi nhưng anh còn sống mãi với cõi đời nầy qua những bài nhạc và giọng hát tiếng đàn …Nguyện cầu cho hương hồn anh sớm về cõi lạc không còn vướng ưu phiền trần thế…

              VỈNH BIỆT ANH.  

 

 

Thì thôi một thuở đời trai

Đã qua đi những tháng ngày gian tru 

Mộ khúc

 

Người chết bao năm thân xác mục

Bia đá trơ trơ …ngọn cỏ vàng

Người đi… đi mãi….không về nữa

Khói hương buồn vói bóng mây tan

Cho đến ngàn năm…đến ngàn năm

Chen nhau đá dựng xếp hàng hàng

Từng lớp người đi vào cõi mộ

Có bao giờ trở lại thế gian

Như bao sinh vật trong trần thế……

Chết đi… thôi hết cốt xương tàn           

Cõi nào…ai biết vùng mây khói

Chuông mõ ngàn đời vẫn còn vang

Mộ khúc rêu xanh từ độ

Trang kinh …tụng đọc thuở hồng hoang

 

HUYỄN THÂN

(Thân kính tặng Hai Huynh: Huỳnh Tâm Hoài và Nguyễn Hữu Tân)

 

(Thơ Họa bài Mộ khúc)

 

 

Về hỏi rừng hoang- ngàn lá mục

Làm sao xanh lại ngọn thông vàng

Nhục thân rồi mất - thân này… nữa

Hồn phách còn đây, mộng cũng tan

Trời đất viễn trường chẳng tháng, năm

Mây tụ rồi tan… hàng tiếp hàng

Sao hồn nguyên thủy vùi huyệt mộ

Theo dấu vọng trần lạc thế gian

Linh cách về đây nương cõi thế

Tạo tác - lơ ngơ để mộng tàn

Đến đi còn lại vòng hương khói

Chẳng giữ cho đời một tiếng vang

“Mộ khúc”- hồn rêu xanh cỏ dại

Mõ chuông thao thức dõi thềm hoang !...

 

Lần giở Trang Kinh - hồn giấy mục

Thao thức năm canh mộng úa vàng

Làm sao sống lại thêm lần nữa

Giấc “Hồ điệp mộng”… tụ rồi tan !

Ơi hồn xưa cũ, cõi ngàn năm

Mộng đáo nhân sanh- hàng nối hàng

“Da ngựa bọc thây” vùi huyệt mộ

Còn chút danh gì nơi thế gian ?

Áo mão công hầu khoe cuộc thế

“Thành Trụ Hoại Vong” - mộng cảnh tàn

Chiếu thiền âm vọng lời hương khói

Chuông mõ im chờ một tiếng vang

“Sắc - Không” xin khép hồn cỏ dại

Nhục thể thì buông cõi mộ hoang !

 

24 / 06 / 2020

(Tịnh Vân- Kỉnh Họa)

 

CẢM  HỌA

Nguyên sơ tạo tác hình hài.

Cõi sinh cát bụi nên người thế gian.


Lặng lẽ

 

Lặng lẽ ngồi, lặng lẽ đi

Lặng lẽ đứng …lặng lẽ khi mĩm cười

Từ em đã mất đi rồi.

Anh như viên đá… lăn đời quạnh hiu

 

 

 

Bởi còn háo hức tình nhân

Ôm em thật chặt …cho gần thịt da

Hôn môi hôn miếng mặn mà

Bơi trong sóng dậy phong ba đời trần

Chia nhau cảm giác xác thân

Còn bao nhiêu sức tan dần biển mê

 

 

Điều giả dụ

 

Ngồi buồn giả dụ mà chơi

Giả vui để miệng mĩm cười nở môi

Giả dụ chẵng bận chuyện đời

Ra ngồi ngắm cảnh mây trôi trên ngàn

 

QUÊ TÔI

 

 

Về Trà Vinh nghe điệu nhạc Lâm thôn

Nhìn bước em ….theo nhịp múa, bước dồn

“Dzớ”…Mèn ơi! vui là vui quá hén!

Mùa hội trăng..”xi nuụm choốc” quanh năm (ăn bún mấm )

Về quê tôi có hai mùa mưa nắng

Ba sắc dân….Khờme trộn Việt&Hoa

Trẻ gái trai kết hợp rất chan hòa

Lâu đời cháu con “đầu gà đít vịt”

Pum, sóc, xóm làng , ruộng đồng sâu rộng

Nuôi dân nghèo qua năm tháng “mần ăn”

Mùa dâng bông…đến chùa vui lể Phật

Tết chia nhau bánh tét, bánh chưng xanh

Chùa Ông Bổn mùa cúng rầm tháng Tám

Trẻ con vui tìm quà thí tranh diành

Buổi cơm “mò ót” “phông tẹ” chiên cũ cãi

Xì dầu dầm ớt, cá kho tộ, bánh canh

Cô gái lai khờme hò ca vọng cỗ

Mẹ Tiều Châu đưa võng hát ầu ơ

Xa quê tôi, tôi nhớ mùi: “bò hóc”

Cánh ruộng chiều lồng lộng cánh diều bay

Trà Vinh ơi! xin gởi hồn tôi nhớ

Theo mây bay về cố xứ yêu thương

Đất Phật ngàn năm hàng cổ thụ

Đã che tôi suốt thơ ấu đến trường.

 

 

NIỀM VUI CÔ ĐƠN

 

Một mình …nghĩ cũng thảnh thơi

Một mình muốn đứng, muốn ngồi tự do

Đôi khi nằm ngữa, nằm co.

Ngoáy tai, vuốt mũi, giả đò cười chơi

Quanh ta …chỗ vắng tiếng người

Chẵng nghe những chuyện rối đời khen, chê.

 

 

 

Phút cuối đời em

(ngày đưa quan tài vợ vào lò hỏa thiêu)

 

Tận chén thương đau …đứng vô hồn.

Ai đem lạnh giá…kéo mây tuôn

Phủ xuống đời ta hồn tan tác.

Chuông mõ khua vang khúc đoạn trường

Em ơi phút cuối giờ ly biệt.

Cánh cửa khép rồi…xa ngàn phương

Thân em rồi hóa thành tro bụi

Nhân thể còn đâu dưới ánh dương

Em bỏ trần gian đời hủy tận

Bỏ hết bao năm bước chung đường

Muốn nát cùng em …vào lối tận

Cho trọn đời nhau nghĩa thủy chung

Trời ơi! hương khói mù bao phủ

Ta đứng trơ trơ như đá tròng.

 

     HTH

(  24/10/2018 )


Tôi xin làm người tình.

Nhốt bóng em ảo ảnh

Mỗi đêm nằm mơ ước

 

 

Chỉ là người tình.

Cột gi nhau bận bịu

Cứ như là ánh trăng

Nép vào mây trên ngàn

Vai tựa kề vai bước

Còn hơn cô lẻ giữa thu phong

 

 

VỘI VÃ

 

                  Phải nói…một thời trẻ của của tôi cũng như bao người trẻ thời chinh chiến…Chiến tranh như là một vực thẫm hiễm nguy trước lằn tên mũi đạn…họ sống rất vội vã …Vội vã khi xong vào trận chiến, vội vã trong những ngày phép, vội vã trong những buổi gặp bạn bè, vội vã trong những cơn say và vội vã cả trong những vòng tay chếch choáng …Tôi xin chuyển gửi một bài thơ trong những ngày XƯA ấy…kèm theo bức ảnh cũ úa vàng loang  lỡ bởi thời gian…..

 

VỘI VÃ

 

Buổi hồi đó vào thời chinh chiến

Tình yêu tôi rất vội tháng ngày.

Cuộc sống luôn gần kề cái chết

Nên vùi bừa những buổi mượn vay.

Nói thật ra chẳng yêu gì cả

Như bạn bè những buổi cùng say.

Em vội hóa thân thành men ngọt.

Ta hân hoan uống đến ngất ngây.

Quên ngày tháng …chợt đi, chợt đến

Mình bên nhau đâu kể ngày mai….

Chắc có lẽ trong cơn lửa rực

Làm điêu tàn xóa mất thơ ngây

Sợ …có khi không còn gặp nữa

Vội vàng đêm cuồng sóng lấp đầy..

 

 

 

Bút lá tre

 

Nhớ thời chấm mực tuổi thơ

Những trang mực tím ngây thơ học trò

Có khi nắn nót hằng giờ

Tập viết từng chữ i tờ ô vuông

 

Ngày trôi…cuộc đời đã vơi.

Chiều về …chiều tắt nắng

Đời chiều….đời 

 

Không ai giữ được thời gian                   

Không ai giữ được hơi tàn lâm chung

 

 

 

CÁI NẤM CỬA

 

THÂN EM VỪA LÁNG LẠI VỪA TRÒN

BAO NĂM NẤM BÓP VẪN CHƯA MÒN

ĐÓNG LẠI KÉO RA KÊU RÓC RÁCH

VẶN LUI VẶN TỚI VẪN CÒN SON

CHÌA ĐÚNG ĐÚT VÀO THÌ MỞ ĐƯỢC

CỬA MỞ TOANG RA LÚC BƯỚC VÀO

 

 

 

 

Ngn ngang tơ lòng

      Cơn đại dịch Corona thật nguy hiễm…khiến tôi quá lo sợ….mà càng lo thì càng tìm hiểu nó…thấy mỗi ngày người chết cả ngàn, người bị nhiễm mấy chục ngàn người…đâm hoảng sợ nhiều hơn . Chuyện tin tức nầy đem ra than thở với thằng con…Nó nói:” ba ơi đừng coi tin nhiều, bọn  phe cánh chánh trị nó đưa nhiều tin tức lệch lạc để tranh giành ghế Tổng Thống ba coi riết rồi điên luôn”.Thiệt tình mà nói cũng không biết đâu mà rờ….Nhưng vụ dịch nầy toàn thế giới mà đâu phải chỉ ở Mỹ…Tôi bèn cải lại “chuyên nầy toàn thế giới nha con”.Tôi muốn nói như vậy để nó lo đề  phòng, lo cho nó thì cũng như lo cho mình luôn vì cha con ở chung nhà…Nó tỏ vẻ không nghe…Thế là tôi không nói chuyện nầy với thằng con nữa. Ở nhà một minh, không ai tâm sự, cộng với cơn đại dịch không dám đi đâu..Tôi lên Net và Face book để lướt cho qua ngày…Lướt khơi khơi thì đâu có chuyện mà nói với các bạn cho qua buổi, cho dù chữ like hay một ít comment cũng vui….Thế là tôi kiếm mọi cách để có gì đó trên Fb như vài câu thơ hay vài câu chuyện, vài bức ảnh  dán lên FB cho có bạn bè ảo nói chuyện với mình. Riết rồi cũng cạn đề tài….cả tuần, cả tháng, chỉ lướt khơi khơi…F.B giờ có nhiều tin nhãm thiệt….?

       Có người nói “Chỗ dựa vững chắc nhất là mình”…Đúng lắm…chỉ có mình thôi…Tôi quay ra kiếm chuyện để làm… chuyện lặt vặt trong nhà, tưới nước vườn rau, cây trái ….chộp vài bức ảnh, nghía vài đóa hoa, ngắm mây chiều tà, còn thời giờ thì coi phim,thực hiện  utube cho anh ban nhạc sĩ…. tối đi ngủ….kể ra cũng được qua buổi…TUỔI CHIỀU LÀ VẬY…!!!

TỬ SINH

 

Vỉnh hằng là chốn hư vô

Hư vô… ai biết bến bờ là đâu..?

Lơ ngơ nằm nghĩ đêm thâu

Cuộc đời dù lắm bể dâu cũng đành.

Một vòng sinh tử-tử sanh

Trùng trùng, kiếp kiếp bao năm cuộc đời

Mai kia thân xác mất rồi.

Cũng như số phận muôn loài mà thôi

 

 

 

  

Bầy muổi vo ve không ngủ được.

Đêm u minh nghe gió rừng tràm.

Anh bạn kế bên nằm ngủ ngái

Láng ni long 10 đứa hàng ngang

Con cá đớp mồi bên mương nước.

Cơn mưa rỉ rả suốt đêm tàn

 

 

Quê nhà một thuở còn xanh tóc

Ngoáy nhìn một thoáng, tóc sương phai.

 

Đi cho hết cuộc đời nầy

Buồn vui là chuyện đỗi thay vô thường.


  MẸ-

 

Ba năm mẹ ẫm, mẹ bồng.

Hớp từng giọt sữa lớn hồng thịt da.

Mẹ ru giấc ngủ thật thà.

Nuôi hồn con lớn bao la tình người

 

CHA

Mồ hôi cha đổ nắng đời.

Cho con rộn rả rong vui tuổi hồng.

Gánh đời cơm áo tảo tần.

Con ngồi đèn sách…cha dầm gió mưa

 

 

 

Nắng hoàng hôn

 

Chiều ơi nắng xuống đừng tắt vội.

Xin chút hoàng hôn ửng non ngàn.

Một ngày qua đi …rồi nắng tắt.

Đi vào đáy vực …bóng mây tan

 

Dòng lục bát nhớ

 

Bờ vắng con đò

 

Sông xưa đã vắng con đò

Nước đi đi mãi… chảy mùa cạn khô.

Từ thuyền theo ngọn gió đưa.

Mút ra biển lặng bến bờ tử sinh.

Đò em mất dấu biệt tâm.

Anh ngồi bờ vắng gọi thầm đò ơi!

 

Nhìn Di Ảnh Hiền Thê

(Nhân ngày giỗ thứ 4)

 

Khói lên… khói tỏa hương huyền

Tâm thương, hồn nhớ bóng hiền thê xưa.

Dung nhang còn đó hửng hờ.

Nụ cười để lại khung mờ khói nhang.

 

 

Chiêm Bao

 

Biết rằng nhớ chỉ chuốt sầu…

Em đi đi mãi…còn đâu mà ngờ.

Bao nhiêu kỹ niệm chưa mờ.

Khêu chi hình bóng …giấc mơ thấy ngư


Thời gian

 

Sóng bạc đầu ngàn năm vổ mãi.

Đá rêu xanh đá đứng ven bờ.

Rêu phủ kín nỗi niềm đá dựng.

Thời gian thì lặng lẻ trôi qua

 

 

Canh không nêm muối lạt phèo.

Tình không âu yếm …tình teo héo tình.

 

 

 

                                           TỰ NHỦ THẦM

 

Nghĩ cho cùng…Rồi ai ai cũng già, cũng chết. Chết là chấm dứt đời sống, đó là quy luật bất biến… Còn sống, có buồn, có chán thì thời gian vẫn trôi….Cái già nó đến mỗi giây phút….Cho nên còn sống thì luôn luôn tự vấn để thoát ra những cảm lụy thường ngày. …Cuộc đời là sinh, lão, bịnh, chết…muốn khác đi cũng không thể được…thế nên hảy ngẩng đầu lên nhìn ánh sáng cuộc đời mà đi khi còn có thể…chừng nào ngã quỵ thì thôi….

                                           Ráng tìm vui lẽ mỗi ngày.

                                           Buồn chi khổ luỵ đọa đày tấm thân.

 


Trà Cú quê tôi

 

Trà Cú yêu ơi…

Một thuở bên đời.

Giồng cong lưỡi sóng

Một dãy đất bồi

Một thời rong chơi…

Nắng đỗ mồ hôi.

Qua đồng lúa mới.

Chim rợp trên trời.

Tiếng tu hú gọi.

Ngoài kia biển khơi.

Trà Cú yêu ơi…

Qua sóc Xoài Xiêm.

Đường cong xanh mát.

Có ai đang hát

Theo điệu lâm thôn.

Bước chân em gái.

Bộ váy xà rong.

Theo anh bước nhảy.

Tiếng nhạc ngủ âm.

Trăng sáng, đêm rầm.

Mùa vui trẩy hội.

Mùa mới vào năm(chrô nam).

Dâng bông cúng Phật.

Chùa vàng mái cong.

Mấy chục năm xa xứ.

Bao giờ trở lại

Quê người vấn vương

 

 

Tô bún mắn bò hốc.

Ngồi chồm hổm ăn ngon

Ót hiễm cay xé miệng

Đất giồng ơi…

Biển lấp biển bồi…

Qua bao thế kỹ..

Dãi xanh xanh trời..

Nhánh bần che bóng.

Cây con nẩy lên chồi.

Anh từ Tiền Giang nước ngọt.

Găp em gái mặn mòi.

Da nâu màu phù sa đục.

Mái tóc dài lã lơi.

Giồng Trôm, Giồng Lức

 

 

Bến nước Mỹ Long.

Biển xôn xao gió.

Triền cát chay dài.

Rau muống biển bò.

Xanh một bờ xanh.

 

Về miệt Cầu Ngang.

Chạy qua đất rẩy.

Quê ngoại gió lồng.

Nhánh tre kẻ kẹt

Ve sầu kên vang

Mùa hè cát bỏng.

Chân non nóng ran.

 

Gió biển ngàn khơi.

Tụ lên đồi cát

Ba Động đất bồi.

Lấn ra thêm đất.

Dũng khí một thời

Anh hùng Láng thé.

Nghĩa khí Cồn Cù.

Ngàn năm nối lại

Đất người thắm tươi.

 

Về LángĐôn Xuân

Nghe hơi mấm ruốc.

Chùa cò Trà kha.

Trắng một góc trời.

 

Trà Vinh yêu ơi.

Bao nhiêu đỗi dời.

Lòng còn nhớ mãi.

Một thời rong vui


Vọng tưởng vào cõi chiêm bao

Thế gian người mất còn đâu hình hài.

Bao nhiêu kỹ niệm còn đầy

Chiêm bao cũng chỉ xum vầy.

 


Bóng hạc hoàng hôn

 

Chiều sắp tắt…gió bên đời hiu hắt

Hoang hạc bay gần khuất bóng hoàng hôn

 

Mùa Thu tới

 

Thu về… con mắt sáng ra

Ngó ai (mà) không biết cành hoa dật dờ

Trời xanh… xanh biếc nheo chờ

Nắng mai (mà) choi chói bên bờ cây nghiêng

Chim vui tụ nhánh chim chuyền.

Líu lo (mà) mà lo líu hàn huyên chan hòa.

Trái chưa chín rụng theo hoa.

Lá vàng cũng rớt… la đà hừng đông

Gió nghe mát rượi trong lòng.

Đẩy xa mấy bửa nực nồng hè đi.

Lâu lâu mới thấy xanh rì

Trong con mắt biết thu ghì lấy ta.

MùaThu tới nhẹ sau nhà.

Xõa mây tóc nhẹ bay qua bầu trời

 

 

Hoa còn hương phấn trong hoa

Bao nhiêu bướm lượn bay qua cánh hồng.

Tóc ai gió thổi bềnh bồng

Bao nhiêu con mắt liếc vòng ngó theo.

 

 

 

Nước cuốn em đi xa mù tận

Bóng còn rờn rợn mặt nước khua.

Anh đứng lặng bên bờ thương nhớ.

Nhớ thương em biết mấy cho vừa

 

THINH KHÔNG

 

 

Ngày qua nhanh…hoàng hôn xuống vội.

Nổi nhớ em còn mãi trong hồn

Ngày qua ngày bóng chưa khuất bóng

Dù hình hài đã hóa tro than.

Kỹ niệm còn nguyên bao kỹ vật.

Dấp nỗi niềm gom nhặt nhớ thương

Vẵng đâu đây tiếng em khẻ gọi.

Chợt thinh không vắng lặng đêm trường.  

 

Ngẩu nhiên

 

Ngẩu nhiên vui đến tình cờ.

Vui đâu không biết nghe thơ thới lòng.

Ngẩu nhiên buồn đến khi không

Kéo ta ủ dột bên dòng nhớ xưa

Tuổi chiều như nắng…chợt mưa

Một mình quanh quẩn chợt mưa nắng hoài

 

 

Một lứa già

 

Bọn mình một lứa qua thất thập.

Có đứa tròm trèm đến tám mươi.

Đứa ở quê nhà, đứa xa xứ..

Già hết rồi cũng giống nhau thôi.

Được khỏe phút nào hay phút đó.

Ráng vui khi tìm được niềm vui

Bỏ hết sự đời thôi hỉ nộ…?

Bạn chín cộng thêm để thành mười.

                               

 

                                             Có người nói Quỳnh hoa rất linh hiển….không biết có đúng như vậy không?.Tôi xin chia sẻ sự kiện nầy với bằng hữu, anh em. Hôm nay đúng 2 năm kể từ ngày hiền thê ra đi.Hoa nở một bông trong đêm trước. Đêm nay số còn lai cùng nở rộ …Đây là lần thứ 5 hoa Quỳnh nở đúng đêm ngồi bên xác vợ vừa qua đời…. “Hôm nay có phải em về với anh theo cánh hoa….?

 

 

 

 

ĐÊM VỚI QUỲNH HƯƠNG NỞ

(Nghĩ như người về)

 

Có phải em về theo cánh hoa.

Từ em lìa mất cõi ta bà.

Quỳnh hương nhiều độ ra hoa nụ

Về với anh thơm ngát đêm tà

Từ độ em đi vào cõi tịnh.

Chắc còn luyến nhớ mảnh vườn nhà

Ngày xưa hai đứa cùng nhau ngắm

Hương bay giờ nhớ bóng em xa

Hoa ơi! có phải hồn em đó.

Bóng đêm toả nở những dáng hoa

Đêm vắng …lòng ơi… chừng nghe lạnh.

Hương thơm càng nghe chạnh lòng ta.

Anh vẫn biết …chỉ là hư ảo.

Dựng hồn mơ dòng nhớ chan hòa

Tha thiết quá …nên lòng vọng tưởng

Đêm vô cùng ngồi với Quỳnh hoa

 

 

 

XIN NGƯỜI GHÉ LẠI NGƯỜI

 

Khi cõi người hết.

Người về thiên thu.

Mộ bia đá dựng.

Ngàn năm sương mù.

 

Những lời chúc tụng

Bay theo mây ngàn.

Hư vô ai biết.

Câu kinh khói tàn

 

Từ nay mãi mãi.

Xa ánh mặt trời.

Từ nay mãi mãi

Xa rời cuộc vui.

 

Buổi sáng trời mọc.

Buổi tối trăng lên.

Người sâu đáy mộ.

Rả rời tối tâm…

 

Cõ vàng mấy lượt.

Đã mấy mùa sang.

Biết còn ai nhớ.

Xác người dần tan.

Còn đây một cõi nhân gian.

Xin người ghé lại kẻo tàn kiếp nha


Khói sương đời chơi vơi

Ngồi nghe đời lăn nhẹ.

Như chim cánh lưng trời.

Mây ngàn xa bay mãi

Ngọn tóc nào rơi rơi

Bàn tay nào chấp chới.

Tóc xanh đã bạc rồi.

Cuộc đời qua dâu bể

Mộng vói ngày một vơi

Còn bao nhiêu năm nữa

Nghe đồng vọng biển trời

Hư vô miền biên giới.

Khói sương đời chơi vơi

 

 

Từ Lúc Xa Em

 

Kể từ nhà vắng em rồi

Một bên ghế trống anh ngồi cô đơn

Mỗi ngày ngồi chỗ bàn ăn

Nhìn sang bên đó không ngăn nỗi buồn

Lùa mau cho hết chén cơm.

Vô phòng…phòng vắng …ra sân không người.

Ngồi lên chỗ em hay ngồi.

Ngày xưa hai đứa …giờ thời vắng em

Nhìn theo khuất dạng cánh chim

Cụm mây theo gió biết tìm em đâu.

Đêm đêm nghiêng phía gối đầu.

Lăn qua chỗ trống mà sầu nhớ em.

Vợ chồng đã mấy chục năm.

Bày chi chồng vợ cách ngăn như vầy

Để người ở lại buồn vây.

Chỗ nào cũng đụng những ngày bên nhau.

 

Ngày nay là ngày mai của hôm qua.

Hôm qua là quá khứ đã xa một ngày.

Tìm vui trong mỗi phút giây…

Cái buồn buông bỏ… sống ngày hôm nay

Bữa em chợt ghé thăm anh.

Bỏ quên một chút hơi quanh chỗ nằm.

Làm rớt vài cọng tóc xanh.

Em về bỏ lại mình anh nhớ hoài.

 

 

LẠI NHỦ LÒNG

 

Thấy buồn cũng vậy mà thôi

Cớ sao…lòng cứ bồi hồi vu vơ.

Ngồi buồn ta lại làm thơ.

Dòng thơ sao cứ thẩn thờ buồn than

Biết rằng…ngày tháng thì lăn

Buồn chi để lại vết nhăn nhói lòng.

Ráng vui  mà tự  nhủ với lòng

Ráng đi cho hết một vòng trần ai.

 

 


NHỚ LỜI MẸ RU

 

(HAI CÂU ĐẦU NGÂM)

 

“Con đi gần hết cuộc đời

Mà chưa qua hết những lời mẹ ru”

 

BẮT ĐẦU NHẠC

 

Con ngồi nhặt lá mùa thu

Không sao đếm được nhân từ mẹ ban

Đưa đời con khắp thế gian

Làm người nhân nghĩa không mang hận thù

Mẹ ơi nhớ tiếng mẹ ru.

Nghe trong tiếng gió vi vu ngoài trời

Như nghe tiếng mẹ ru hời.

Dỗ con qua mấy chặng đời trần ai

Giờ con cạn đuối tháng ngày

Nhớ lời ru mẹ ngọt bùi như xưa

Dù đời tóc trắng bạc phơ

Con như đứa trẻ đợi chờ tiếng ru


Mong Đợi

 

Còn tia nắng

Mùa đông loe lói.

Còn chút tình

Lây lất thế gian.

Nắng ơi… sưởi ấm lòng ta nhé.

Tình ơi….hay đến bên tôi.

Mùa đông thường rất lạnh.

Xin nắng hồng đôi môi

Và em hảy đến bên tôi.

Môi áp vào môi.

Cho tinh nồng chơi vơi.

Đời khi còn mong đợi.

Còn chút đời mơ vui.

Như nắng kia chưa tắt.

Chiều níu ngày …chiều ơi!!!!

Lòng ta còn mong đợi.

Tình ơi!  tình ...Tình ơi….

(tháng 10/2020)

 

 

LẠI TỰ VẤN

 

Sáng còn thấy ánh mặt trời mọc.

Có thêm ngày sống cõi đời nầy

Mỗi ngày có thêm… ngày còn thở

Thì cố tìm vui mỗi phút giây

Có khổ, có buồn đời vẫn vậy.

Thời gian nào chậm bước trần ai.

Thì thôi còn bước thì ráng bước.

Lỡ khi sức cạn đến nay mai

Đời người sao tránh Sinh -Bịnh -Tữ.

Già trẻ tam tai… ai biết ai.,,,,

Hai Tiếng “Mẹ ơi”

 

Hai tiếng mẹ ơi tràn biển rộng

Sóng cứ nhấp nhô mãi không ngừng.

Như trái tim con không ngơi nghỉ.

Thương mẹ ...mẹ ơi đến vô cùng….

Vầng trăng kia khi tròn, khi khuyết.

Con mang hình bóng mẹ mênh mông.

Suốt đời đi …đời đầy gai góc.

Kêu tiếng “mẹ ơi” lúc long đong.

Máu tim con …từ dòng sữa mẹ.

Nên suốt đời con… mẹ trong lòng

Hai tiếng “mẹ ơi” từ trong máu.

Từ trái tim con chẳng cạn dòng

 

 

CÔNG CHA

 

Không sanh, công dưởng cao dầy.

Cha nâng con lúc chưa đầy thôi nôi.

Dắt con từ bước đầu đời .

Thức đêm cùng mẹ trở trời con đau.

Sá chi mưa nắng dạt dào.

Màn chi áo rách, chân cào rát da.

Mồ hôi cha đổ chan hòa

Áo lưng đẫm ướt ngày qua, tháng dài

Đưa con vào bước tương lai.

Con đi trường học, cha ngòai nắng chan

Giơ cao đánh khẻ khuyên răn

Làm người phải biết nghĩa nhân sống đời.

Sống cho ngay thẳng con ơi…

Đừng lừa dối bạn, đừng lời hại nhân.

Muốn ăn thì phải cực thân…

Muốn công danh phải học hành lập thân.

Mai nầy con lớn thành nhân.

Con ơi!  Ghi nhớ đường trần gian nang

Đứng lên khi ngã vấp chân

Tự mình mà bước đừng ngần ngại chi.

Lời cha con mãi khắc ghi.

Giờ không còn nữa …cha đi mất rồi.

Làm cha...con mới thấm lời

Công cha, nghĩa mẹ cao vời vợi cao

 

 

Bên đó-bên nầy

 

Em bên đó chỉ hai mùa mưa nắng

Anh bên nầy…trời đã bước sang thu.

Chiếc lá rơi ngoài kia che bóng nắng

Trời âm u thâm thấp xuống mây mù

Em bên đó tháng chạp về lành lạnh

Anh bên nầy mùa đông rét em ơi.

Kéo cổ cao, mặc áo len cho ấm

Mà không sao ấm được cuộc đời

Kiếp tha hương chừng như máng nhớ

Qua tháng nầy bên đó sắp vào Xuân

Gió chướng về chim én nhiều bay lượn

Ngoài chợ hừng đông dưa hấu đầy vun

Những nhánh mai đơm nở bán góc sân.

Mẹ chuẩn bị đem ngâm thao nếp mới

Cha dọn bàn thờ chùi bóng cập lư hương

Cập vạn thọ đặt hai bên trước cửa.

Đêm 30 vang tiếng pháo nỗ rân

Anh như góc mai già trong bụi rậm

Ở bên nây không thấy bóng ngày Xuân

 

PHÍA VẮNG

 

Đêm chợt lạ…

Ngẩn ngơ buồn không ngủ được.

Phía một bên đã vắng tiếng ngái đều.

Đêm đã khác ….

Nhìn lên trần nhà trao tráo

Em bây giờ thật sự đã ra đi!

Không thể nghĩ…

Một ngày rồi như thế

Hơn bốn mươi năm đã sống bên nhau.

Tim thắc, lòng đâu …

Giờ thì ta nhớ rỏ

Vỉnh viên xa nhau mất rồi…

Xác thân em đã thành tro bụi.

Dù nhớ thương cũng chẳng trở về đâu…!

 

(Sau đêm hỏa tán hiền thê)


 LẠI TỰ NHỦ

 

Ta quanh quẩn tháng ngày buồn ráng chịu

Cố tìm vui trong những mảnh níu cuộc đời

Con mắt ngó từng chiều qua lặng lẽ

Đêm trân trân mất ngủ những chập chờn

Tự lý giải chuyện đời trong cuộc sống.

Để bước theo vòng nhật nguyệt càn khôn

 

Gặp em trong giấc chiêm bao.

Bước ra còn động… nghe nao nao lòng.

 

Hồn Quê

 

Một nửa đời ta thuở quê nhà

Dính cứng trong hồn còn nhớ mãi.

Tưởng chừng lâu lắm tuổi hào hoa

Một nửa bên trời sao mau quá

Mới đó… giờ đây như thoáng qua.

Ở đậu mươi năm chưa bắt rể.

Giờ đây tóc trắng đã điễm hoa

Vẫn nhớ quê xưa hồn lãng đãng.

Một nửa đời xưa …thật đâm đà

 

Phải Duyên Chồng Vợ (anh Tấn)

      

Chắc duyên chắc nợ mình ơi

Xuôi mình lặn lội thăm tôi để rồi

Hai đứa xáp lại một đôi

Thiên duyên tiền định…mình ngồi bên nhau

Mình về …tôi ở ruột bào

Thương mình, thương quá…chừng nào mới phai

Tôi ở phía non đoài

Mình xa biển bắc dậm dài lê thê

Bao giờ chim nhạn bay về

Cho cành khô héo vỗ về chân chim

Chim kêu mấy tiếng chim chiều

Cành vui lắc lẻo cho mềm lòng chao

Dây trầu quấn quít thân cau

Phải duyênchồng vợ bên nhau suốt đời

 

Duyên mơ (anh Tân)

 

Chắc duyên chắc nợ mình ơi

Thương mình lặn lội thăm tôi …

Để rồi hai đứa xáp lại một đôi

Cái duyên tiền định mình tôi kết vào

Mình về …tôi ở ruột bào

Thương mình, thương quá…chừng nào mới quên

Tôi mình hai đứa giường êm

Nhớ nhau…thắc thẻo … đêm đêm mơ hoài

Tôi đây ở xứ non Đoài

Mình xa biển Bắc nó dài dài ghê.

Bao giờ chim nhạn bay về

Cho cành khô héo vỗ về chân chim

Chim kêu mấy tiếng thật êm

Cành vui lắc lẻo cho mềm lòng nhau

Dây trầu quấn quít thân cau

Se duyên kết lại với nhau suốt đời

 

Nhớ mình tôi gọi mình ơi…

Kêu như tiếng vạc cuối trời bay xa

 

NIỀM MƠ

 

Mấy chục năm sống nơi đất khách.

Hồn quê nhà vẫn nhớ không nguôi

Dẫu tôi biết tôi đang hít thở

Sống tự do no ấm tháng ngày

Tôi làm được những điều tôi muốn

Con cháu tôi vững bước tương lai

Có lẽ quê xưa còn núm ruột

Thuở chào đời …chôn ở đất quê.

Và ở đó một thời yêu dấu.

Trái tim tôi dệt mộng trăng thề

Tôi mơ ước một ngày tươi sáng

Những tượng đài lảnh tụ dẹp tan

Mọi người sẽ tự do no ấm

Một nước Việt Nam tôi sẽ có nhân quyền.

 

 

 

Duyên quê 1

 

Con cá lia thia bơi hoài trong chậu

Con cá bãi trầu (nó) ngoe ngoảy bờ mương

Thấy em đẹp lại dể thương

Bởr cái nghèo (nó) dính hết đường em ơi

Sông dài chèo chóng hụt hơi

Mãi mê con bạn …anh bỏ lời bâng quơ

Em biết….mà cứ (lại) vã vờ

Hất chi lọn tóc để hờ bờ vai

Cười duyên con mắt nguýt dài

Anh thời chết điếng ngó hoài trân trân

Phải chi mà đến được gần

Nói lên một tiếng …trăm lần yêu em

Nếu mà em chiu ừ nghen

Anh dìa xin (với) má kết duyên hai (đứa) mình

Trăng treo sáng rực mái đình

Anh thề anh sẽ chung tình với em

Thế thì zdậy zdậy nghe em

 

Duyên quê 2

 

Anh ơi đừng có ghẹo tui

Má tui mà thấy được

Chắc quýnh tui chết liền

Nếu mình mà phải được duyên

Anh dìa nói với má anh kiếm tiền rồi mối mai.

Một trăm con trâu…10 mâm rượu đủ đầy

Nếu mà hỏng có …thôi đừng bày đặt chi

Tui đây con gái xuân thì

Nhiều nơi ngấm nghé chậm thì mất nghe

Sao mà cao giá quá nè

Ôi trời chắc bỏ số de…

Tui nghèo quá xá…sao em còn đè thân tui

Thôi thôi tui phải rút lui…

Thôi thôi tui phải rút lui…

 

 

 

Cô gái bên sông

 

Nhà em bên đó

Cửa ngỏ có hoa vàng.

Cách chi một chuyến đò ngang.

Anh thì giả bộ leo sang theo đò

Cạn queo con nước xa bờ

Báo hại anh lội lấm giò bùn đen

Trên bờ anh ngó thấy em

Mỉm cười ...con mắt láo liên thẹn thùng

Bước lên anh cũng ngại ngùng

Anh đi một mạch mà lòng xôn xao

Ví dầu con sáo bay cao

Để lòng ở lại ruột cào thương em

Uớc gì duyên lại bén duyên

Mình ngồi chung một chiếc thuyền bên nhau

Không ngờ người ở đâu dâu

Rước em đi mất anh rầu thúi gan

Giờ thôi không xuống đò ngang

Ngỏ sang bên đó… hoa vàng héo queo

Em ơi cũng tại anh nghèo

Thương em không (dám) nói …em theo người ta mất rồi

Bây giờ nhìn con nước nó trôi…

Nó trôi đi mãi có (bao) giờ hồi bến xưa

Để anh đợi mãi bốn mùa…

Ngóng hoài ngóng mãi mà chưa thấy em về

Em về chắc đủ phu thê.

Tôi đây cô lẻ buồn lê thê buồn…

 

 

Thất tình

 

Cái tình nó dính

Lýnh quýnh gở không ra

Anh nói thiệt nha

Nếu mà em không chịu…quyết qua nhà với em

Ai biểu em quá đẹp xinh

Cái răng khênh khểnh

Con mắt hữu tình

Cái môi chúm chím

Cái dáng rung rinh con đò

Theo em muốn rả cập giò

Tới nhà em…thấy má xách cây chổi chà quét sân

Đi qua đi lại mấy lần

Tổ cha …con chó mực nó sủa rân như đuổi tà

Đành thua…một mạch dìa nhà

Nhớ chi cả buổi đi ra đi vào

Thương em không biết làm sao.

Thương em không biết làm sao.

 


Lẻ bạn

 

Đêm nay nghe tiếng mưa bên ngoài

Lòng anh nghe thắt thẻo u hoài

Vì đâu xa cách

Suốt năm canh dài

Anh cứ gọi mình ơi…

Mình đi bỏ hết lại đời….mình đi….

Con chim khóc ai mà kêu hoài chim chíp

Anh mất em rồi …hết nhịp lứa đôi

Thôi thôi đã hết em ơi..

Anh như con chim lẻ bạn

đứng ngồi ngó mong

Nước mắt lệ ứa đôi dòng

Như dòng sông chảy mênh mông dâng tràn

Từ nay …. đâu nghĩa tàu khang

Mình ơi! đôi ngã đôi đàng từ đây….

Chẵng còn giây phút xum vầy

Trần gian …âm cảnh….. chỉ đầy chiêm bao

 

Cuộc đời

 

Thời gian giấu mặt….nó cứ trôi

Xuân qua xuân đến có gi vui

Mái tóc càng thêm màu bạc trắng

Hơi thở yếu dần muốn hụt hơi

Ngày thì lững lờ trong cô quạnh

Đêm cứ dài ra thức từng hồi

Thế gian nào có ai sống mãi

Đến lúc hết đời cũng đi thôi!!!!

 

giấu mặt...thời gian vẫn cứ trôi

xuân qua xuân đến có gì vui

mái đầu lóm đốm thêm tiêu muối

nhịp thở phì phò muốn hụt hơi

ngày cứ lững lờ trong quạnh quẽ

đêm hoài thao thức giữa bồi hồi

thế gian nào có ai còn mãi

đến lúc hết đời giả biệt thôi

 

 

 

Bao năm ôm ấp ngọt bùi

Lửa tàn thiêu nát thân người ấp yêu

 

 ĐỜI NGƯỜI

 

Từ khi tiếng khóc chào đời

Cho đến khi nhấm mắt lìa đời

Thời gian nhanh quá đi thôi…

Mới ngày nao xanh tóc

Nay đã bạc trắng rồi

Mới ngày nao bươn tới

Giờ quay ngó bóng đời.

Mà tiếc nhớ ngậm ngùi

 

NHỚ

1-Nghèo

 Thuở nghèo cơm trắng muối tiêu

Áo thô, nhà lá…. gió chiều dọc ngang

Mà hồn mở rộng thênh thang

Ầu ơ mẹ hát dịu dàng câu thơ

2-Tình yêu đầu

Con trai mới lớn thiệt khờ.

Lúng ta, lúng túng lờ quờ mất em

3-Đời trai

Ra đời vào lúc chiến tranh

Mấy năm làm lính ngút ngàn gian truân

Trận địa đi mãi không ngừng

Đời trai thời loạn biết chừng nào xong

3-Cải tạo

Bổng dưng vô khan, vô rừng

Mấy năm cam khổ trong bưng dập bầm

4-Xứ người

Xứ người đã mấy chục năm

Theo đời cơm áo đo tầm thời gian

Giật mình…tóc đã điễm sương…

Ngồi buồn nhớ lại tuổi xuân mất rồi

 

 

MỘT BƯỚC ĐI TỚI

 

        Vợ mất hơn một năm thì ông có người mới. Có nguời nói ông không chung thủy với vợ.Thực tình mà nói ông thương vợ lắm.Từ ngày vợ mất ông như người mất hồn…ra vô đờ đẫn…chỗ nào ông cũng thấy hình bóng vợ …. Suốt hơn bốn mươi năm chung sống, đã vượt qua bao nhiêu thăng trầm, biết bao nhiêu là kỹ niệm, đâu phải,…..một cái rụp là quên liền….

   Năm nay ông lớn tuổi mà sống thui thủi một mình, rủi khi trở trời trở gió đau yếu đâu ai châm sóc…Có mấy người bạn nói ông nên kiếm người nào để cùng sống, hầu an ủi tuổi già,dù sao thì chị cũng không còn…ở xứ nầy con cháu đâu lo được cho mình…chết là hết, thương nhớ thì làm sao không, nhưng người chết là mất vỉnh viển,chẵng lẽ cứ sống mãi với hình bóng cũ…trong lúc thời gian thì cứ đi….nên sống cho hiện tại….Và ông được toại nguyện…khi được một góa phụ không con đồng tình bước tới…Lương duyên hình như là trời định…nói ra thì cũng dong dài…thôi thì cứ vô thẳng  vấn đề…là hai người đã kết nhau. Ông đem chuyện nầy nói với các con, các con của ông đồng ý.Ông rất vui và từ đó lòng ông phấn chấn, mặc dù vẫn thương nhớ người vợ đã mất.Ông luôn vái van…”Mình ơi …nếu mình ở cõi nào đó, xin phù hộ anh…không phải anh quên mình…mà cuộc sống quanh hiu nầy anh cần có người để thay mình, giúp anh có sức sống để đi hết cuộc đời trong thế gian nầy”

 

VẾT SẸO

     Bửa nọ …tình cờ chị Tư Thắm găp ông Hai Vủ ở đầu chợ…chắc cũng hơn 30 năm rồi kể từ hôm chị ngã vào vòng tay ông trong đêm hẹn hò ở đống rơm sau nhà.Ông thề thốt là sẽ cưới cô….vì dù sau cũng đã lỡ… Lần đó rồi mất biệt luôn…Ông có vợ, và rồi cô cũng lấy chồng….Thế mà …sau cái đêm đó đến giờ cô vẫn còn nhớ…Ông đã bội ước…Giân thì có giận mà sao lòng vẫn không quên. Cô suy nghĩ “Ai trong đời không một lần bị đứt tay, trầy da…có khi nó lành trơn, có khi nó để lại vết sẹo mờ mờ, có khi là một vết thâm ….Ai trong đời không một lần lầm lổi ….Có những việc nhỏ rồi quên, có những chuyện lại nhớ đời…Đó vết thương lòng…Vết sẹo nầy sẽ ở mãi trong lòng cho đến ngày nhấm mắt. …. …đêm trao thân lần đầu trong đời con gái!!!!!

 

Ta hoang mang từ khi em nằm xuống

 

 

Mỗi thế hệ, một kiếp người

Dần xoay cõi sống và cõi chết

Đời quá vô thường như áng mây

Khi tan khi tụ khi mù tối

Khi mất trong trời xanh đâu hay

 

 

 

Tháng Tư

 

Tháng Tư già mấy chục năm

Vết thâm còn đọng…hồn thầm nhớ đau.

Tháng Tư ngã ngựa nghẹn ngào.

Lê hồn tan nát phương người lưu vong


Biết vài năm nữa ta sẽ yếu

Sức yếu vài năm rồi sẽ đi

Giờ còn tự lo thì tự sống

Tự sống vài năm có lâu gì

 

Thì thôi lo nghĩ chi cho mệt.

Cứ an nhiên sống tự tại thôi

Thời gian có bao giờ dừng lại.

Mỗi người mỗi cảnh, một lối đời

 

Ta đi gần hết cuộc đờì

Mai đây cũng đến xa rời thế gian

 

 

 

Sắc không

 

Ta từ một cõi hư vô

Bước ra nhân dáng kết bờ hữu duyên

Một đời trần thế đua chen

Hết đời bỏ lại trăm miền đi qua.

Còn chi trong cõi ta bà

Cỏ cây khép lại phận ta đi về

Hư vô rộng mở bốn bề

Biết đâu hồn vía bên lề tử sinh

Nhân gian một cõi u minh

Dò tìm …cũng chỉ vẽ hình sắc không.

 

 

 

 

 

Nhớ em nhớ cả tiếng nhằn.

Nhớ hơi thở nhẹ… em nằm bên anh.

 

 

 

 

 

Buồn như nhau

 

Ở Cali nghe nói saigòn

Giờ buồn hiu hắt bóng hoàng hôn.

Nắng đã tắt rồi trên phố vắng

Con chó ốm nhom ở ven đường.

Lá vẩy sương đêm buồn thanh vắng

Người vắng người thương nghe vấn vương

Cali cũng vậy …đâu cũng vậy

Covit làm ra nổi đoạn trường…!!!

 

Đêm nằm chợt nghĩ ….tíếc thầm.

Xoay qua ngó lại đã gần trăm năm.

Tóc xanh nay đã trắng ngần.

Mà ta chưa cạn được nỗi lòng nhớ quê.

Phương xa …xa quá dậm về

Người chung một gánh hẹn thề đi xa

 

 

 

Người hết đời trần ai

 

 

Cuộc đời như nhau thôi

Khi đến ngày nhấm mắt.

Bỏ hết lại cho đời.

Thân hóa thành tro bụi

Khép lại một kiếp người

Như cơn mưa gió tạt

Thoáng qua ngày …ngày trôi

Nắng ngoài hiên sẽ sáng

Chim vỗ cánh bên trời

Hạt bụi người đi mãi

Hồn về đâu chơi vơi

Biết cõi nào về bến

Người chúc người đến nơi

Cõi Vỉnh hằng, An lạc

Người hết đời trần ai

 

 

Mượn em cánh én bay vòng

Cho tôi giây phút chạnh lòng hoàng hôn.

Hồn tôi một chút bồn chồn

Đợi mùa hoa nở

 

CHÚ ANH

 

Thấy em gái dể thương trên dòng net.

Kết tâm tình tìm lại ngày xanh.

Em bé nhỏ như nụ hoa mới nở

Như sương mai còn lóng lánh trên cành.

Anh gọi em bằng cô bé nhé.

Tôi cổi cằn đâu dám phiêu lưu

Xin em … gọi anh bằng chú.

Em đáp rằng em gọi chú anh.

Ồ sao lạ… chú lại thêm anh.

Cô bé ơi! Cợt đùa chi vậy

Chú và anh xa cách lắm

Như tuổi em và tuổi anh.

Có bé cười trong chú có anh.

Vì trong cần cổi có mầm xanh.

Em xin làm mầm xanh cho chú

Vậy là trong chú có anh!!!

 

 

 

 Lá chết

 

Lá vàng rơi trên cỏ

Chim tha về làm tổ

Lá trở lại cành xưa

Mùa qua mùa đông đến

Chim non đã bay xa

Chiếc lá còn ở lại

Mục nát trên cành khô

 

 

Em thuở xưa trăng rằm bạch hạc

Ta phong ba đời dấn bước thăng trằm

Gặp nhau chi giữa thời binh lửa.

Vội chia tay chưa nói được lời buồn

Vết hằn để sau mùa chinh chiến

Ngó nhau chi đời đã hóa điêu tàn

 

Ngồi nán cõi trăm năm

Mấy chục năm lạc loài nơi xứ lạ.

Rồi cũng qua…cơm áo lướt qua ngày

Bạn một cỡ… giờ rụng đi gần hết.

Tóc bạc nhiều còn vài đứa hom hem

Vài tấm hình nhìn không ra nét mặt.

Tháng năm dài trầy trụa đã ố lem

Vài mảnh giấy thuở còn chinh chiến

Cũng phai mờ nhầu nát mất họ tên.

Đã qua hết một thời xưa ngạo mạng.

Giờ tàn hơi…ngồi nán cõi trăm năm..!

 

Cạn đáy rồi đâu còn rượu để say

 

 

Đôi khi chờ đợi là hạnh phúc

Còn vói đời nhau mộng đợi chờ

 

 

Đàn bầu tiếng gọi quê hương

Câu ca vọng cỗ vấn vương quê nhà.

 

Cứ mỗi chiều em đi làm về

Với nụ cười vui vẻ

Chiều nay em không về

Em giờ đi mãi mãi

Cuộc đời không còn em

Mỗi chiều buồn tê tái

Vì đã mất em rồi

Mỗi chiều vẫn ngóng trông

Mây buồn trôi nhè nhẹ

Anh tan nát cõi lòng

Em ơi! còn đâu nữa.

Nghĩa phu thê vợ chồng

Đêm đêm buồn ngơ ngẩn.

Căn phòng xưa mênh mông

 

 Ông cháu

 (Cho đứa cháu nội)

Ngày nay ôm cháu trong lòng.

Con là tiếp nối giống dòng họ ông

Mai nầy con lớn thành nhân

Biết ngày tới đó còn ông trên đời

Giờ ngồi ru hởi ru hời.

Cho ông nhớ thuở võng nôi ngọt bùi

 

 

 

 

Buổi chiều vàm kinh

(Nhớ vàm kinh Bổn Xồ )

 

Bao giờ trở lại vàm kinh

Ngó ra sông rộng lục bình trôi qua.

Mù mù bên đó Phú Đa.

Cồn xanh cây trái oằn đưa gió chiều.

Thuyền ai đậu bến cô liêu

Thả câu ngoài cửa (sông) hắt hiu đèn mờ

Nghe câu vọng cỗ ai hò

Thiệt mùi …nước vỗ trăng mờ ngoài sông.

Ầu ơ…mẹ hát ru con.

Trăm năm bến cũ …vàm kinh lỡ bồi.

Một thời…hồi đó…qua rồi.

Vàm kinh sóng vỗ bên đời nhớ mong

 

 

 

 

Xuân nhớ

 

Theo bước chân lạc loài.

Qua bên nây xứ người.

Lòng rưng rưng nỗi nhớ.

Ngó mông lung mây trời.

Bao năm rồi viễn xứ

Mà sao mãi không nguôi.

Mỗi khi Xuân sắp tới

Nhớ cánh chim én bay

Nhớ mai vàng trước ngỏ

Nhớ nồi bánh tét sôi

Nhớ dáng mẹ đang ngồi

Quạt lửa hồng đôi má

Gió phương nam kéo trời

Vén mây xanh xanh ngát

Xuân mới về nơi nơi.

Bao năm … bao năm nữa.

Còn sống trên xứ người

Xuân xa và xa mãi,

Xuân nhớ …làm sao nguôi..!

 

 

Cõi sống là cõi thế gian

Chết là thân xác rả tan còn gì.

Viễn vong một cõi vô vi

Nào ai biết được kiếp di sinh ngoài

Ngàn năm mất dấu hình hài

 

 

 

 

 


Ru hồn một khúc trần ai

“Ngày nào có bạn có đôi

Giờ đây lẻ bạn mồ côi một mình”

 

Đêm nằm… ngẩn ngẩn…ngơ ngơ

Nhớ mình nhớ quá… tay rờ chỗ không

Bao năm chồng vợ sống chung.

Bây giờ …mình bỏ dương trần mình đi

Đêm đêm xoây trở … khép mi.

Mà mơ, mà tưởng…những khi có mình.

Hơi quen….quen mấy chục năm

Giờ đây…đã hết….lạnh tanh… vắng mình!

Đêm nghe tiếng gió qua mành

Tưởng như ai bước …phải mình đó không?

Bên ngoài khung cửa trống trơn

Lắt lay chiếc lá hạt sương lìa cành

Bóng trăng …theo lá rơi nhanh

Trăng ơi! nhỏ lệ long lanh đem nầy ?

Ru hồn ru khúc trần ai.

Biết rằng lẻ bạn từ rày… cô đơn…!

 

Theo người

 

Dính lòng nắng sớm ban mai

Nụ hoa đang nở bên ngoài vườn xưa

Nôn nao mùa đã sang mùa

Mầm non cũng lú lưa thưa trên cành

Chạm Xuân lòng chạm mầm xanh.

Theo người ta chạm mùa Xuân rất gần

 

 

Tết người cầu chúc dừa đũ xài

Riêng tôi chỉ chúc qua Xuân nầy

Covid chết toi toàn thế giới

Dịch bịnh tiêu tan khắp đó đây

Mọi người vui vẻ trong tương ngộ

Trăm kẻ êm đềm duyên trúc mai

Sẽ hết âu lo cùng sợ hải.

Cuộc sống hiền lương phước đức dầy

 

KHAI BÚT ĐẦU NĂM

 

Tết đến người xin "vừa đủ xài" (Dừa, Đu đủ, Xoài)

Riêng tôi cầu chúc trong năm nay

Đẩy lúi Co-vít toàn nhân thế

Dịch bịnh tiêu tan khắp đó đây

Vui vẽ người người xây tổ ấm

Hân hoan trăm họ kết duyên may

Âu lo sợ hãi cùng tan biến

Cuộc sống hiền lương phước đức đầy

 

 

 

Nhánh mai, pháo Tết nhắc hoài ngày Xuân

Khói nhang hương tỏa

Nhìn di ảnh cũ mẹ cha

 

 

Mùa Xuân đã về rồi.

Hoa trên cành vừa nở.

Chồi non xanh mắc cỡ

Tô nắng hồng ban mai

 

 

 

 

 

 

 

Trong nước, đất có bao nhiêu xương thịt.

Từ muôn đời vương vất đó đây.

Trong sương gió có bao nhiêu hồn phách.

Từ ngàn xưa trôi dạt theo mây.

Người hít thở len vào tim thịt

Sống bon chen trong thế giới nầy.

 

Tôi dễ mủi lòng, dể cảm xúc.

Nhưng có điều tôi dễ quên.

Khi đã yêu ai….tôi rất thật.

Nhưng không lâu tình yêu mất.

 

 

Sài gòn ơi!

Tôi mất người từ tháng Tư đen

Nhưng tôi nhớ hoài từng con phố thân quen

Hàng cây xanh che dài bóng mát

Anh nắm tay dạo phố cùng em.

Đứng vệ đường cùng ăn bò bía

Nước mía Viển Đông ngọt mát tiếng em cười.

Phố Bonard những chiều chúa nhựt

Người chen người …cười nói thân thương

Người SàiGòn áo quần tươm tất

Gái áo dài eo thắt lưng ong

Trai quần loe phủ đôi giày bong

 

 

Bia đá ngàn năm có đau không.

Người cõi trăm năm đứng khóc thầm

Xanh rêu mấy độ người nằm đó.

 

 

 

 Bia khắc tháng Tư

 

Phố vắng chiều nay nắng tắt rồi.

Bánh xe xích sắt cày qua phố

Em ngồi nhỏ lệ khóc đêm đen

Anh rời chiến tuyến buông tay súng

Ngơ ngẩn “Tháng Tư” đến thẹn lòng!

Sông núi từ đây buồn nhỏ lệ

Đá dựng bia người khóc non sông…!

 

Rồi cũng lãng quên

 

Hỏi gió nơi đâu

khi trời tỉnh lặng

Hỏi trăng nơi đâu

dưới ánh mặt trời

Đời trôi đi mãi

đến tận cuối đời

theo vòng nhật nguyệt.

ngồi so đôi tay

một kiếp hình hài

chẳng còn ai thấy

mùa đông còn dài.

bia mộ lạnh giá.

Ai người đến đây

 

 Yêu muộn

 

Có lần anh đã nói

Hảy yêu đi cho dù đã muộn.

Em thỏ thẻ bên anh…

Với tình yêu có muộn bao giờ

Hảy yêu em cho dù đời sắp cạn

Yêu cuồng si quên hết thời gian

Môi kề môi cho cơ thể nóng rang

Tay quấn quít như vô bờ sóng vỗ

Trái Eva em trao anh rất ngọt.

Adam ơi ! hảy nuốt trọn đêm nay

Bởi vì đây là cõi thiên thai

Không ở đâu….mà là giây phút nầy…

Cho cuộc sống quên ngày lận đận

Thời gian không còn cuồng lấn

Ta bên nhau cho hết một đời

Cứ yêu …cứ yêu ….yêu mãi anh ơi..!

 

 

Cho mượn chút thôi

 

Cho tôi mượn chút tình em để

Ru tôi trong những chuổi ngày buồn

Cho tôi mượn em lời thỏ thẻ

Ru tôi trong hơi thở bình yên

Tôi xin em hảy cùng tôi uống

Cạn đáy đời nhau chút tình riêng

 

 

 

HƯƠNG EM ÁO XẾP LẠI RỒI

 

Em đi đã quá ba năm

Áo xưa còn để trong ngăn tủ đầy

Em ơi! Áo xếp còn đây.

Thoảng mùi hương đọng những ngày gian truân

Hương qua hơn bốn chục năm.

Theo anh vượt nổi thăng trằm lưu vong

Hương đời xứ lạ áo cơm

Đổ ra trộn nổi gian nan xứ người

Áo lưng ướt đẫm mồ hôi.

Đem bao nhiêu nổi ngọt bùi bên anh

Hương em da thịt dỗ dành.

Để anh bước vững lợi danh cõi người

Giờ anh đã mất em rồi.

Áo xưa … xếp lại cuôc đời từ đây.

Em đi bỏ hết mượn vay

Thân về cát bụi khói bay hình hài.

Anh còn ở lại chốn nầy

Hương em áo xếp còn đời …nhớ em!

 

 Anh làm hư em

 

Ngày em tuổi mới mười lăm

Tự dưng em dấp chổ nhầm nụ hôn

Tự dưng anh lại bá ôm

Làm em ngơ ngẩn bồn chồn cả đêm

Anh đã làm hư em…!!!

 

 

Mưa khô

 

Mùa nầy nắng hạ

Mưa khô phiến buồn

Trên từng chiếc lá

Khua vàng héo hon

 

Đăc san Trà Vinh vắng rồi những cây bút

 

 

Đêm mưa tháng Tư ở Cali

 

Lâu lắm mưa về ướt Cali.

Nửa đêm thức giấc …mưa rì rào rơi.

Mưa không sấm chớp rền trời.

Mà ta nghe tiếng sét đời tháng Tư.

Hơn bốn mươi năm kể từ…

Mỗi lần cứ đến tháng Tư lại buồn!

 

Khúc niệm mong

 

Anh xa em…xa thật rồi

Giờ tay em lạnh

Môi em không cười

Nằm im không nghe anh gọi

Mắt nhấm, tay xuôi…

Hồn bay lên cõi nào rồi

Để anh chết lặng khóc đời chia ly

Mai nầy …mai nầy

Xác em đem hỏa thiêu

Còn đâu nữa dáng yêu hình hài

Em ơi! Em ơi.

Từ nay và mãi mãi

Không còn em trên đời.

Rồi đây em tan biến

Kiếp hư vô muôn trùng

Câu kinh nào réo gọi

Khói nhang nào trùng phùng

Cõi đời và hư ảo

Chỉ còn là khúc niệm mong.

 

Đời chiều

 

Dọn dẹp đời ta cho gọn lại.

Mấy cái râu ria tỉa bớt dần.

Già rồi đâu cần ham chưng diện

Xài đôi giày cũ, áo mười năm

Dọn bộ xum xuê chi cũng xấu

Da nhăn, má xệ dáng lưng khòm

Tiền bạc không lo, lo bịnh yếu

Ba cao một thấp….phải giử thân

Mỗi bữa cơm rau cho no bụng

Sáng ngắm trời lên, chiều mây tuôn

Ráng trụ tâm an lạc ….thôi đừng chấp

Vô thường… biến, hiện…cõi nhân sinh

Mắt ngó nhân gian đầy thân thiện

Một thuở hồng quang cuộc trường chinh

Lòng già có héo đi đôi chút

Nhưng trái tim rung vẫn còn tình

Bởi vậy cho nên ta kiềm giữ

Gạn đục cho lòng mãi xanh trong

Đời trôi theo mãi vòng nhật nguyệt.

Rồi cũng hết thôi… cuộc hành trình.

 

 


Sài gòn trong nỗi nhớ

 

Sài Gòn trong nỗi nhớ

Hơn 50 năm qua rồi

Tôi, con chim trốn bão

Trên đôi cánh mõi

Còn mang đầy nắng Sai gòn.

Mắt còn lang thang từng gốc phố

Tìm một chút đó gì quen hao

Sài gòn ơi!

Còn em ở đó.

Trong nghẹn ngào.

 

luyến lưu

 

Nắng chiều níu nhánh cây chiều.

Gió rung lá níu nhánh hiu hiu oằn.

Giọt sương níu lá khô vàng.

Mây còn chút nắng dệt ngang cuối trời.

Ta còn ngớ ngẩn thói đời

Thấy em dáng ngọc…tiếc ngày xuân qua.

Trái tim nào biết mình già

Rung chi đã muộn sắc hoa của người?

 

Mây nhẹ nên mây dể bay

Hồn ta dể cảm nên say tình hoài.

Giấu tình trong giấc mộng dài.

Đôi khi lạc mộng

  

Sinh nhật 80

 

Cử rượu năm năm ...giờ nếm lại.

Ta chúc ta sinh nhật tám mươi

Còn sức gieo thơ mừng tuổi thọ.

Tuổi nán trần gian…tạ đất trời…!

 

Nhấp vài hớp rượu hừng đỏ mặt

Nhớ bạn bè xưa rãi khắp nơi.

Đứa mất, đứa còn… già khú đế.

Có đâu giao ngộ cụng ly chơi.

Con cháu ngày nay đều bận việc.

Đâu còn xum hợp chúc mừng vui.

Đành vậy thì thôi một mình uống.

Mừng còn sức khỏe tuổi tám mươi…

 

Buông hết

 

Rồi đời cũng mất nhau thôi.

Dù cho cố níu một thời xuân xanh

Thời gian bức néo phải đành.

Buông tay nhau hết …thân thành tro thang

 

 

Áo quan

 

Áo quan đã khép lại rồi.

Nam mô tiếng tụng kinh …hồi tiển đưa.

 

 

 

 

 Xôn xao ngày chờ

 

Nôn nao anh chờ em

Người “Tình Xa” yêu dấu,

Nghiêng nghiêng trời đang tối

Thấp sáng mộng đêm dài

Bên nhau ngày hội ngộ

Chắc đêm dài xôn xao

Bao hàn quyên tâm sự

Những ngày ta xa nhau.

Tình đậm tình mong đợi.

Cuối nẽo đời mưa giông.

Đẩy lùi cơn phiền não.

Khép đời trong yêu thương

Dìu bước đời sắp cạn

Bước đi trong hoàng hôn

Mà nắng hồng tươi sáng.

Chiếu vào hồn mênh mông

 

Có xa để nhớ lúc gần.

Có yêu để thấy hồn lâng lâng hồn

 

 

Khoảng cách

 

Chúc người…Người Sống “Trăm năm”.

Xa người…Người Chết “Ngàn năm vỉnh hằng.”

Sống Còn, Chết mất… cách ngăn

Chỉ trong hơi thở biệt tâm dấu người…

 

CỬA KHÉP ÁO QUAN

 (24/10/2018)

 

Áo quan đã khép lại rồi.

Từ nay cách biệt xa người yêu thương.

Đau thương! biết mấy đoạn trường.

Trơ trơ mắt ngó như dường quên thân.

Áo quan chạm thấy thật gần

Mà xa biết mấy… mấy tần mây bay.

Hồn em phản phất đâu đây.

Linh thiêng kinh tụng bay đầy khói nhang

Cửa lò mở lửa cháy lan.

Hết rồi cửa khép… áo quan sẽ tàn.

Từ nay thôi mất dung nhan.

Mấy mươi năm sống nồng nàn dấu yêu.

 

Di Ảnh

 

Khói lên… khói tỏa hương huyền

Tâm thương, hồn nhớ bóng hiền thê xưa.

Dung nhang từ thuở xuân chờ.

Nụ cười để lại khung thờ khói nhang.

Em ỏng a ỏng ẹo

Em bẹo dáng bẹo hình.

Con mắt liếc thiệt là tình.

Môi ướt son đỏ chóe.

Nụ cười tròn hai khóe

Thêm má lung đồng tiền

Em thật khéo làm duyên

Đưa hương thơm thoang thoảng.

Theo vạt áo quyện gót chân.

 

Hôm nay trời gió lạnh

Mắt ngó ngoài hiên mưa

Lá vàng rơi …rơi rụng

Mùa thu đã qua chưa

 

 

 

 

Thì ra đã hết năm rồi.

Một năm qua…trôi qua

Hôm nay tờ lịch cuối

Tôi xé tờ lịch rơi.

Tôi ngồi tôi chúc tôi

Một năm qua bình lặng.

Tôi tạ ơn đất trời.

Tôi bình yên còn ngồi

 

 

 

Đầu năm nghe tin buồn

 

Rồi người cũng hết một đời

Theo mây theo gió…về nơi nghìn trùng.

Có nhau những lúc tương phùng

Rồi khi chia biệt đau long anh ơi!

Sáng nay u ám mây trời.

Thấy thiên thu… chốn… ngàn đời anh đi

 

MƯA

 

Mưa nhiều cho ướt Cali

Mưa nhiều lá rụng thân cây trơ cành

Mùa đông đất nhóm rêu xanh.

Vườn sau quạnh quẻ cũng đành bỏ hoang

Ngồi buồn nhìn hạt mưa tan.

Mầm non cây lá sẽ xanh sang mùa…

 

 

 

 

 

 

 

No comments:

Post a Comment

SÔNG TÌNH

  Sông tình   Con sông tình nước chảy Qua mấy khúc sông buồn Con sông tình uốn lượn Qua bao niềm yêu thương Sông trôi về biển lớ...